Chương 2531: Lưu Vũ Ngâm trở về
Chương 2534: Lạc Lưu Ngâm trở về
Cái tên Lạc Lưu Ngâm đã từ rất lâu không còn ai nhắc đến. Khi nàng một lần nữa xuất hiện trước mặt thế nhân, vạn vật đã đổi thay, cảnh còn người mất.
Giữa hư không vô tận, một đạo khe nứt từ từ mở ra, một nữ tử mang theo khí tức tang thương bước ra từ trong đó. Nàng nhìn về phía xa xăm, nơi có một ngọn núi quen thuộc, ánh mắt vốn dĩ lạnh lùng bỗng chốc dao động.
Tại đỉnh núi ấy, Trần Thanh Nguyên đang ngồi xếp bằng, dường như đã chờ đợi từ rất lâu. Hắn không mở mắt, nhưng thanh âm lại vang vọng khắp không gian:
“Đã về rồi sao?”
Lạc Lưu Ngâm run rẩy quỳ xuống, nước mắt không kìm được mà lăn dài trên má:
“Đồ nhi bất hiếu, để sư tôn phải đợi lâu.”
Trần Thanh Nguyên chậm rãi mở mắt, nhìn về phía nữ tử đã trưởng thành hơn rất nhiều, khẽ thở dài một tiếng. Tiếng thở dài ấy chứa đựng bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu sự che chở của người làm thầy.
“Trở về là tốt rồi, từ nay về sau, không ai có thể bắt nạt con nữa.”
Lời nói tuy nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một luồng uy áp kinh người, khiến cho thiên địa quy tắc cũng phải run rẩy. Đây chính là sự tự tin của Trần Thanh Nguyên, cũng là lời hứa của hắn dành cho đồ đệ của mình.
Lạc Lưu Ngâm cúi đầu thật thấp, trong lòng tràn đầy sự ấm áp. Nàng biết, dù thế gian có quay lưng lại với mình, thì nơi này vẫn luôn là bến đỗ bình yên nhất.
Gió lạnh rít gào qua khe núi, nhưng không khí giữa hai thầy trò lại mang theo một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Sự trở về của nàng không chỉ là một cuộc hội ngộ, mà còn báo hiệu cho những biến động kinh thiên động địa sắp tới của giới tu hành.
Trần Thanh Nguyên xoay người, nhìn về phía chân trời đang dần nhuộm màu máu, giọng nói trở nên lạnh lùng và uy nghiêm:
“Thế gian sắp đại loạn, con trở về đúng lúc lắm. Chúng ta đi thôi.”
“Tuân mệnh sư tôn.”
Hai bóng hình một trước một sau, dần biến mất vào trong màn sương mờ ảo của núi rừng, để lại một bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ.
Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Tộc Chi Kiếp (Dịch)