Chương 2533: Vũ trụ tiến hóa, vừa thật vừa giả

Chương 2536: Diễn hóa vũ trụ, tựa thực tựa hư.

Trần Thanh Nguyên ngồi xếp bằng trong hư không mịt mù, quanh thân lượn lờ những sợi tơ pháp tắc huyền diệu. Hắn đang ở trong một trạng thái cực kỳ huyền diệu, tâm thần xuất khiếu, du ngoạn giữa dòng sông thời gian và không gian vô tận.

Trước mắt hắn, một điểm sáng nhỏ nhoi đột nhiên nổ tung, tạo ra vô số tinh trần rực rỡ. Những tinh trần này va chạm, dung hợp, rồi dần dần hình thành nên những đại lục và tinh cầu sơ khai. Đây là quá trình diễn hóa của một vũ trụ hoàn chỉnh, từ lúc khởi thủy cho đến khi hưng thịnh tột cùng.

Trần Thanh Nguyên nhìn thấy vạn tộc trỗi dậy, nhìn thấy những cường giả xé rách hư không, cũng nhìn thấy những nền văn minh huy hoàng lụi tàn trong cát bụi thời gian. Mọi thứ diễn ra chân thực đến mức hắn có thể cảm nhận được hơi thở của từng sinh linh, nỗi đau của sự diệt vong và niềm vui của sự sinh sôi nảy nở.

“Đây là thực, hay là hư?”

Hắn khẽ hỏi, nhưng không có ai trả lời. Hắn đưa tay muốn chạm vào một đóa hoa vừa nở rộ trên một tinh cầu xa xôi, nhưng khi ngón tay vừa chạm tới, đóa hoa ấy lại tan biến thành những đốm sáng li ti. Cảnh tượng này khiến hắn nhíu mày, tâm cảnh vốn tĩnh lặng như mặt hồ bỗng chốc gợn sóng lăn tăn.

Nếu là hư, tại sao cảm giác lại chân thực đến thế? Nếu là thực, tại sao lại dễ dàng tan biến như khói mây? Trần Thanh Nguyên chìm sâu vào suy tư, pháp tắc quanh thân hắn bắt đầu biến hóa theo tâm trạng, lúc thì rực rỡ như thái dương, lúc lại u tối như vực thẳm không đáy.

Hắn bắt đầu thử nghiệm, dùng ý niệm của mình để can thiệp vào quá trình diễn hóa. Hắn tạo ra mưa thuận gió hòa cho một vùng đất khô cằn, ban phát truyền thừa cho một thiếu niên nghèo khổ. Hắn thấy thế giới ấy thay đổi theo ý muốn của mình, nhưng sự hư ảo trong lòng hắn lại càng thêm đậm nét, tựa như một màn sương mù không cách nào xua tan.

“Vạn vật đều là huyễn tượng, chỉ có đạo là vĩnh hằng.”

Trần Thanh Nguyên đột nhiên bừng tỉnh, đôi mắt bắn ra hai luồng hàn quang lạnh lẽo. Hắn nhận ra rằng vũ trụ đang diễn hóa trước mắt thực chất là sự phản chiếu của nội tâm hắn, là sự kết hợp giữa tu vi thâm hậu và nhận thức về thiên địa vạn hữu. Thực hay hư không còn quan trọng, quan trọng là hắn đã tìm thấy con đường của riêng mình giữa sự hỗn độn vô biên đó.

Hắn hít sâu một hơi, đôi mắt bỗng chốc trở nên thanh triệt như nước mùa thu. Vũ trụ trước mắt sụp đổ, hóa thành vô số luồng khí tức tinh thuần chui tợn vào cơ thể hắn. Khí thế của Trần Thanh Nguyên tăng vọt, một loại uy áp kinh người lan tỏa ra khắp hư không, khiến vạn vật xung quanh phải run rẩy phục tùng.

Hắn đứng dậy, tà áo bào tung bay trong gió lộng của hư không bao la. Ánh mắt hắn nhìn về phía xa xăm, nơi đó dường như có một cánh cửa mới đang dần mở ra, dẫn lối đến những cảnh giới chưa từng được biết tới. Con đường phía trước vẫn còn dài và đầy rẫy chông gai, nhưng lúc này, tâm hắn đã không còn chút do dự hay sợ hãi nào nữa.

“Đi thôi.”

Hắn bước ra một bước, bóng dáng thanh mảnh biến mất trong màn đêm vô tận, chỉ còn lại dư âm của một ý chí kiên định đến cực điểm, vang vọng mãi giữa hư không u tịch.

Đề xuất Voz: Cuộc tình như trong mơ của em ^^
Quay lại truyện Thiên Uyên
BÌNH LUẬN