Chương 2556: Trốn đi

Chương 2559: Cút đi.

Trần Thanh Nguyên đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt bình thản nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những luồng khí tức cường đại đang không ngừng dao động. Gió lộng thổi tung vạt áo bào trắng, khiến bóng lưng hắn trông càng thêm cô độc và lạnh lẽo giữa thiên địa bao la.

Phía đối diện, mấy vị cường giả của các đại thế giới đang tề tựu, sát khí ngút trời. Bọn hắn nhìn chằm chằm vào Trần Thanh Nguyên, trong mắt tràn đầy vẻ tham lam cùng kiêng kỵ. Một lão giả bước ra, thanh âm khàn khàn vang lên: “Trần Thanh Nguyên, giao ra thứ đó, chúng ta có thể cân nhắc để ngươi rời đi toàn thây.”

Trần Thanh Nguyên không hề động dung, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong đầy mỉa mai. Hắn không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nâng tay phải lên, một luồng kiếm ý vô hình bắt đầu ngưng tụ, khiến không gian xung quanh vặn vẹo, rạn nứt.

“Chỉ dựa vào các ngươi?” Trần Thanh Nguyên nhàn nhạt mở miệng, thanh âm không lớn nhưng lại như sấm sét nổ vang bên tai mỗi người.

Lão giả kia hừ lạnh một tiếng, phất tay ra hiệu. Ngay lập tức, mấy đạo lưu quang từ phía sau lao vút tới, mang theo uy thế hủy thiên diệt địa, muốn đem Trần Thanh Nguyên nghiền nát thành tro bụi.

Trần Thanh Nguyên vẫn đứng yên tại chỗ, cho đến khi những đòn tấn công kia chỉ còn cách hắn gang tấc. Hắn đột ngột vung tay, một đạo kiếm quang rực rỡ như dải ngân hà xé toạc màn đêm, chém thẳng về phía trước.

“Oanh!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, dư ba chấn động khiến núi non sụp đổ, sông ngòi đảo lộn. Những kẻ vừa lao tới đều bị đánh bay ngược trở lại, máu tươi phun trào, sắc mặt trắng bệch vì kinh hãi.

Trần Thanh Nguyên thu tay lại, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám người đang run rẩy phía trước. Hắn không muốn lãng phí thêm thời gian, cũng chẳng buồn ra tay sát hại những kẻ không cùng đẳng cấp này.

“Cút đi.”

Hai chữ ngắn gọn, súc tích, mang theo sự khinh miệt tột cùng cùng uy áp không thể kháng cự. Đám cường giả kia dù trong lòng đầy căm hận nhưng trước sức mạnh áp đảo của Trần Thanh Nguyên, bọn hắn chỉ có thể nghiến răng, lủi thủi rút lui vào bóng tối.

Trần Thanh Nguyên nhìn theo bóng dáng bọn hắn biến mất, thở dài một tiếng. Con đường tu hành này, rốt cuộc còn bao nhiêu kẻ ngu muội muốn tìm đến cái chết như vậy nữa? Hắn xoay người, bước đi trên hư không, bóng dáng dần nhạt nhòa rồi biến mất hẳn vào mây mù.

Đề xuất Khoa Kỹ: Thôn Phệ Tinh Không
Quay lại truyện Thiên Uyên
BÌNH LUẬN