Chương 2562: Nghỉ ngơi
Chương 2565: Nghỉ ngơi.
Trần Thanh Nguyên lẳng lặng đứng giữa hư không, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tàn dư của cuộc đại chiến vẫn còn chưa tan hết. Gió lạnh thổi qua vạt áo bào rách nát, mang theo mùi máu tanh nồng nặc và hơi thở của sự hủy diệt.
Sau bao nhiêu gian khổ, cuối cùng cũng có được một chút thời gian để thở dốc. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi rã rời thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Những vết thương trên cơ thể tuy đã khép miệng nhưng linh hồn vẫn còn run rẩy sau những lần đối đầu sinh tử.
“Nghỉ ngơi một chút thôi.”
Hắn khẽ lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc chứa đựng sự tang thương vô tận. Trần Thanh Nguyên chậm rãi hạ xuống một đỉnh núi hoang vu, nơi cỏ cây đã héo úa vì linh khí bị rút cạn. Hắn ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng của chiến trường.
Trong tâm trí hắn, bóng dáng của những cố nhân lần lượt hiện về. Chung Lâm Uyên với nụ cười ngạo nghễ, Khải Hằng Đại Đế uy nghiêm lẫm liệt, hay ánh mắt lạnh lùng của Lục Hàn Sinh. Tất cả như một thước phim quay chậm, nhắc nhở hắn về cái giá của quyền lực và sự trường sinh.
Diệp Lưu Quân và Mục Thương Nhạn chắc hẳn cũng đang ở một nơi nào đó để chữa trị thương thế. Cuộc chiến này quá khốc liệt, khiến ngay cả những cường giả đỉnh phong cũng phải kiệt sức. Nhiếp Trường An, Phan Nhiên, Tư Đồ Lâm... mỗi cái tên đều gắn liền với một đoạn ký ức không thể quên.
Tiểu Tĩnh vẫn luôn im lặng đi theo hắn, sự hiện diện của nàng như một làn nước mát xoa dịu trái tim khô héo của Trần Thanh Nguyên. Hắn biết, phía trước vẫn còn những thử thách đáng sợ hơn đang chờ đợi, nhưng lúc này, hắn chỉ muốn đắm mình trong sự tĩnh lặng ngắn ngủi này.
Lệ Quỳnh và Vu Nữ đã biến mất trong màn sương mù của lịch sử, còn Vô Diện Nhân vẫn là một ẩn số khiến hắn phải đề phòng. Thanh Lân Thánh Quân và Dung Triệt cũng đã trả giá đắt cho tham vọng của mình. Thẩm Vô Vân, Lâm Trường Sinh, những kẻ từng một thời khuấy đảo phong vân, giờ đây cũng chỉ còn là những cái tên trong ký ức.
Dư Trần Nhiên và Nhan Tịch Mộng có lẽ đang lo lắng cho hắn. Tiêu Quân Cừu và Phó Trường Ca chắc hẳn vẫn đang mài sắc thanh kiếm của mình, chờ đợi trận chiến cuối cùng. Lão Hắc vẫn trung thành như thế, còn Mạc Linh Lung... hình bóng nàng luôn là động lực để hắn bước tiếp.
Trưởng Tôn Phong Diệp từng nói, con đường tu hành là một hành trình cô độc. Trần Thanh Nguyên giờ đây đã thấm thía điều đó. Thủ Bi Nhân canh giữ những bí mật cổ xưa, Trường Canh Kiếm Tiên và Xương Lê Tử Tiên đã để lại những truyền thừa vĩ đại. Thái Vi Đại Đế và An Hề Nhược, những huyền thoại của quá khứ, vẫn luôn là đích đến để hắn hướng tới.
Nữ Đế và Hồng Y Nữ Đế, những nữ cường nhân kiệt xuất, đã chứng minh rằng phái yếu cũng có thể xoay chuyển càn khôn. Thanh Đế uy chấn thiên hạ, và Triệu Nhất Xuyên, người huynh đệ vào sinh ra tử. Tất cả họ đều đã góp phần tạo nên một Trần Thanh Nguyên của ngày hôm nay.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo len lỏi vào phổi. Cảm giác mệt mỏi dần tan biến, thay vào đó là một ý chí kiên định hơn bao giờ hết. Nghỉ ngơi không phải là dừng lại, mà là để chuẩn bị cho một cuộc hành trình dài hơn, gian nan hơn.
“Thế gian này, rốt cuộc ai mới là kẻ định đoạt vận mệnh?”
Câu hỏi ấy vẫn chưa có lời giải đáp, nhưng Trần Thanh Nguyên biết rằng, chỉ cần hắn còn cầm kiếm trong tay, hắn sẽ không bao giờ đầu hàng trước số phận. Hắn mở mắt ra, đôi đồng tử lóe lên tia sáng sắc lạnh như kiếm mang, xuyên thấu qua màn đêm u tối.
Bầu trời đầy sao vẫn lấp lánh như hàng vạn năm qua, chứng kiến sự hưng thịnh và suy tàn của biết bao triều đại, biết bao cường giả. Trần Thanh Nguyên đứng dậy, phủi sạch bụi trần trên áo, chuẩn bị bước tiếp con đường của mình.
Nghỉ ngơi đã đủ, giờ là lúc để đối mặt với thực tại. Hắn biết, cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu.
Đề xuất Voz: Hồi ức về Thuận Kiều Plaza