Chương 2564: Say rồi
Chương 2567: Say rồi
Trần Thanh Nguyên ngồi một mình bên đình vắng, trước mặt là vò rượu lâu năm tỏa hương nồng đượm. Gió đêm lướt qua, tà áo bào trắng khẽ lay động, mang theo chút tiêu sái nhưng cũng đầy cô tịch.
Chung Lâm Uyên từ xa bước lại, nhìn thấy dáng vẻ ấy, không khỏi khẽ thở dài một tiếng. Hắn ngồi xuống đối diện, tự rót cho mình một chén, giọng nói trầm thấp: “Đã bao lâu rồi, ngươi chưa từng thả lỏng như thế này?”
Trần Thanh Nguyên không ngẩng đầu, đôi mắt thâm thúy như chứa đựng cả tinh không vạn trượng, khẽ cười nhạt: “Thả lỏng sao? Trên con đường này, nếu không phải là say, thì chính là tỉnh. Mà tỉnh táo quá lâu, đôi khi lại thấy mệt mỏi.”
Chung Lâm Uyên nâng chén rượu lên, hương rượu cay nồng xộc vào mũi: “Khải Hằng Đại Đế năm đó cũng từng nói, rượu không say người, người tự say. Ngươi bây giờ, rốt cuộc là rượu say, hay là tâm đã say?”
Trần Thanh Nguyên uống cạn một hơi, cảm giác nóng cháy lan tỏa trong lồng ngực, xua tan đi phần nào cái lạnh lẽo của tuế nguyệt. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những vì sao đang lấp lánh, dường như thấy lại bóng dáng của những cố nhân đã khuất.
“Lục Hàn Sinh, Diệp Lưu Quân... bọn họ đều đã đi xa. Con đường trường sinh này, rốt cuộc còn lại mấy người?” Giọng hắn lạnh lùng, nhưng trong cái lạnh ấy lại ẩn chứa một nỗi bi thương khó tả.
Chung Lâm Uyên im lặng. Hắn biết, gánh nặng trên vai Trần Thanh Nguyên quá lớn. Từ một đệ tử Thanh Vân Tông nhỏ bé, bước từng bước lên đỉnh cao của vạn giới, máu và nước mắt đã đổ xuống không biết bao nhiêu mà kể.
“Ngươi say rồi.” Chung Lâm Uyên nhẹ nhàng đặt chén rượu xuống.
Trần Thanh Nguyên lắc đầu, nụ cười mang theo chút tự giễu: “Say? Nếu say mà có thể quên đi những nhân quả này, nếu say mà có thể khiến vạn cổ thái bình, thì ta nguyện say mãi không tỉnh.”
Ánh trăng soi rọi xuống mặt bàn đá, phản chiếu khuôn mặt thanh tú nhưng đầy sương gió của hắn. Trong khoảnh khắc đó, vị cường giả trấn áp vạn giới này trông thật cô độc.
“Nhưng ngươi không thể say.” Chung Lâm Uyên nhìn thẳng vào mắt hắn, “Thế gian này vẫn cần ngươi tỉnh táo để dẫn dắt. Chúng sinh vẫn đang nhìn vào bóng lưng của ngươi.”
Trần Thanh Nguyên đứng dậy, thân hình hơi lảo đảo, nhưng ánh mắt lại đột nhiên trở nên sắc lạnh như kiếm mang: “Phải, ta không thể say. Trận chiến cuối cùng vẫn chưa kết thúc, những kẻ ẩn mình trong bóng tối vẫn đang rình rập.”
Hắn vung tay một cái, vò rượu vỡ tan tành, rượu vương vãi khắp mặt đất. Chút men say trong mắt biến mất, thay vào đó là sự bình thản đến đáng sợ.
“Đi thôi, Chung Lâm Uyên. Hãy để cơn say này chôn vùi vào quá khứ. Ngày mai, chúng ta lại tiếp tục hành trình.”
Bóng dáng hai người dần khuất xa trong màn đêm, chỉ còn lại hương rượu thoang thoảng và ánh trăng lạnh lẽo bao trùm lấy ngôi đình vắng.
Đề xuất Đô Thị: Gen Của Ta Vô Hạn Tiến Hóa