Chương 2566: Bất ngờ, tụ hội
Chương 2569: Kinh hỷ, tụ họp
Trần Thanh Nguyên đứng chắp tay sau lưng, tà áo bào trắng tung bay trong gió lộng, ánh mắt thâm trầm như chứa đựng cả tinh hà vạn trượng. Hắn đứng đó, cô độc mà vĩ ngạn, như một pho tượng cổ xưa sừng sững giữa dòng thời gian vô tận.
Không gian xung quanh bỗng nhiên dao động, từng gợn sóng hư không lan tỏa. Một bóng người từ trong bước ra, tay cầm quạt xếp, phong thái tiêu sái bất kham, chính là Trưởng Tôn Phong Diệp.
“Trần huynh, đã lâu không gặp, khí độ của huynh lại càng khiến người ta nhìn không thấu.” Trưởng Tôn Phong Diệp khẽ cười, trong mắt hiện lên vẻ bùi ngùi.
Trần Thanh Nguyên quay người lại, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ: “Ngươi cũng không tệ, tu vi đã tinh tiến đến mức này.”
Ngay sau đó, một đạo hương thơm thanh nhã thoảng qua. Mạc Linh Lung vận y phục trắng muốt như tuyết, dung nhan tuyệt thế mang theo vài phần u sầu nay đã tan biến, thay vào đó là sự dịu dàng vô hạn khi nhìn thấy người trước mặt.
“Thanh Nguyên.” Nàng khẽ gọi, thanh âm như tiếng suối reo, chứa đựng nỗi nhớ nhung da diết suốt bao năm tháng đằng đẵng.
Trần Thanh Nguyên gật đầu nhẹ, ánh mắt lạnh lùng thường ngày bỗng chốc mềm mại hơn đôi chút: “Nàng đã vất vả rồi.”
Lão Hắc từ phía sau nhảy vọt ra, cười lớn ha hả, phá tan bầu không khí trầm mặc: “Tiểu tử thối, hôm nay mọi người đều có mặt, không uống cho thật say thì đừng hòng rời đi!”
Từng bóng người quen thuộc lần lượt xuất hiện từ hư không. Nhiếp Trường An trầm mặc ít nói nhưng ánh mắt kiên định, Phan Nhiên và Tư Đồ Lâm vẫn giữ vẻ cung kính như xưa. Tiểu Tĩnh đứng bên cạnh, nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt này, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy niềm vui sướng.
Phía xa, khí tức của Dư Trần Nhiên và Nhan Tịch Mộng cũng dần hiện rõ. Hai vị trưởng bối nhìn đồ đệ của mình đã đứng trên đỉnh cao thiên hạ, trong lòng không khỏi dâng lên cảm xúc tự hào khôn tả.
“Bái kiến sư phụ, sư mẫu.” Trần Thanh Nguyên trang trọng chắp tay hành lễ, giọng nói bình thản nhưng đầy tôn kính.
Dư Trần Nhiên vuốt râu cười dài, ánh mắt hiền từ: “Tốt, tốt lắm! Thấy các ngươi bình an tụ họp, lão phu cũng mãn nguyện rồi.”
Không chỉ có họ, những cường giả như Diệp Lưu Quân, Mục Thương Nhạn, thậm chí là khí tức của Khải Hằng Đại Đế và Lục Hàn Sinh cũng thấp thoáng hiện diện ở chân trời xa xăm, gật đầu chào hỏi từ xa.
Cuộc tụ họp này, đối với Trần Thanh Nguyên mà nói, là một sự kinh hỷ lớn lao nhất sau vạn năm cô độc. Sau bao nhiêu gian khổ, sau những lần đứng bên bờ vực sinh tử, cuối cùng những người hắn trân trọng nhất cũng đã tề tựu đông đủ.
Bầu không khí vốn lạnh lẽo của đỉnh núi cao bỗng chốc trở nên ấm áp lạ thường. Những chén rượu được rót đầy, hương rượu nồng nàn lan tỏa trong không gian, hòa quyện cùng linh khí của đất trời.
Trần Thanh Nguyên nâng chén rượu lên, nhìn lướt qua một lượt những gương mặt thân quen, giọng nói vang vọng khắp núi sông: “Trời đất bao la, nhân duyên khó gặp. Chén rượu này, kính tình nghĩa của chúng ta.”
“Kính tình nghĩa!” Mọi người đồng thanh hô vang, thanh âm chấn động cả tầng mây.
Tiếng cười nói vang vọng khắp núi rừng, xua tan đi cái lạnh lẽo của tuế nguyệt. Giữa thiên địa mênh mông, cuộc tụ họp này như một điểm sáng rực rỡ, minh chứng cho một tình bằng hữu và sư đồ bất diệt qua ngàn năm vạn kiếp.
Đề xuất Voz: [Review] Bị lừa 2 tỷ và Hành trình đi tìm công lý