Chương 1: RR

Bầu trời xanh thẳm tựa như một khối đại ngọc bích, mặt trời giữa hạ tựa cầu lửa rực cháy, treo lơ lửng giữa tầng không. Nhìn bóng nắng đổ dài, có lẽ đã quá ngọ chừng ba khắc.

Tại trường trung học số 3 khu Nghi An.

Reng... reng...

Tiếng chuông tan học vang vọng, phá tan sự tĩnh lặng của sân trường. Từ các dãy lầu, hàng đoàn học sinh như thủy triều tràn ra, tụm năm tụm ba, tiếng cười nói xôn xao hướng về phía cổng chính.

"La Phong sư huynh! La Phong sư huynh!" Một giọng nói ồm ồm vang lên giữa đám đông.

"A Phong, có người gọi cậu kìa!"

Giữa dòng người, một thanh niên đang ôm chồng sách, vận bộ đồ thể thao xanh lam giản dị quay đầu lại. Hắn cao chừng thước bảy mươi lăm, vóc dáng rắn rỏi, cơ bắp ẩn hiện sau lớp áo. Ánh mắt hắn thoáng chút nghi hoặc nhìn về phía người vừa gọi. Đó là một nam sinh cao lớn, lưng hùm vai gấu, cánh tay thô tráng kinh người.

"Cậu là ai?" La Phong hỏi, giọng điệu bình thản.

Kẻ đối diện cường tráng như một con gấu đen, trong khi "La Phong sư huynh" trông lại có phần thanh thoát hơn. Dù chênh lệch về hình thể, nhưng nam sinh kia lại tỏ ra vô cùng thận trọng, ánh mắt lộ rõ vẻ sùng bái. Hắn thầm nghĩ: "Quả nhiên lời đồn không sai, La Phong sư huynh thực sự rất dễ gần."

"La Phong sư huynh, tôi... tôi có việc muốn nhờ huynh chỉ giáo." Nam sinh kia thấp thỏm nói.

"Chuyện gì?" La Phong mỉm cười.

"Lúc tôi luyện quyền, khi phát kình luôn cảm thấy có điểm bất ổn. Không biết sư huynh có thể bớt chút thời gian chỉ điểm cho tôi không?" Nam sinh cường tráng khẩn khoản: "Sư phụ ở võ quán nói, với khí lực của tôi, lẽ ra một quyền phải phát ra lực đạo mạnh hơn năm mươi phần trăm, nhưng tôi mãi vẫn không đạt tới mức đó."

La Phong hơi trầm ngâm rồi gật đầu: "Được rồi, chiều chủ nhật tuần này, cậu tới võ quán tìm ta."

"Đa tạ sư huynh! Đa tạ sư huynh!" Nam sinh kia vội vàng cảm tạ, gương mặt lộ rõ vẻ hưng phấn.

La Phong khẽ cười, rồi cùng bạn học tiếp tục bước đi. Nhìn theo bóng lưng hắn, nam sinh cường tráng nắm chặt nắm đấm, gân xanh nổi phồng trên cánh tay, khẽ reo lên: "Thành công rồi!"

"La Phong sư huynh lại dễ dàng đáp ứng như vậy sao?" Một nam sinh đứng cạnh đó kinh ngạc hỏi.

"Lời đồn quả thực rất đúng, huynh ấy không chỉ tài giỏi mà tính tình còn rất tốt." Nam sinh cường tráng đáp.

"Nhưng... trường chúng ta có gần năm ngàn học sinh, mà chỉ có ba người đạt được danh hiệu học viên cấp cao của võ quán. Hai người kia là Trương Hạo Bạch và Liễu Đình đều mắt cao hơn đầu, căn bản sẽ không lãng phí thời gian cho hạng người như chúng ta."

"Tai nghe không bằng mắt thấy. La Phong sư huynh khác hẳn bọn họ." Nam sinh cường tráng trầm giọng: "Trương Hạo Bạch và Liễu Đình là con nhà quyền quý, từ nhỏ đã được bồi dưỡng bằng vô số tiền bạc. Còn La Phong sư huynh, gia cảnh bình thường, chỉ ở khu nhà thuê giá rẻ. Huynh ấy có được ngày hôm nay hoàn toàn là nhờ khắc khổ tu luyện, từng quyền từng cước đều là tự mình rèn giũa ra."

Hắn hít sâu một hơi, ánh mắt kiên định: "Mục tiêu của ta là trở thành người như La Phong sư huynh. Trước khi tốt nghiệp, nhất định phải vượt qua sát hạch, đạt được danh hiệu học viên cấp cao."

Lúc này, La Phong đang cùng Ngụy Văn – người bạn nối khố từ thuở nhỏ – bước ra khỏi cổng trường.

"A Phong! Chậc chậc, tên to con kia vẫn còn đang ca tụng ngươi kìa." Ngụy Văn cười phá lên: "Hắn mà biết bộ mặt thật của 'La Phong sư huynh' trên đài tỉ võ, một mình đánh ngã ba gã học viên cấp cao đến mức không bò dậy nổi, chắc sẽ kinh hãi lắm."

La Phong chỉ cười không nói. Trận chiến ấy chính là lúc hắn chân chính thành danh. Hắn vỗ vai Ngụy Văn: "Về nhà thôi!"

"Á! Nhẹ tay chút, vai ta sắp nát rồi!" Ngụy Văn kêu oai oái, dù biết thừa La Phong chỉ đang đùa. Hai người họ tình thân như thủ túc, từ tiểu học đến cao trung đều như hình với bóng.

"Ủa?" Ngụy Văn đột nhiên khựng lại, mắt dán chặt về phía trước: "A Phong, nhìn kìa, người trong mộng của ngươi đó!"

Tim La Phong khẽ hẫng một nhịp. Phía xa, giữa đám đông học sinh, một thiếu nữ mặc quần jean và áo polo trắng, tóc đuôi ngựa buộc cao đang lẳng lặng bước đi.

Từ Hân. Cái tên ấy luôn khiến lòng hắn gợn sóng. Hắn thầm yêu nàng từ năm lớp mười, khi cả hai còn ngồi chung lớp. Những buổi chiều lặng lẽ ngắm nhìn bóng lưng nàng từ phía sau đã trở thành một phần ký ức không thể xóa nhòa.

"Còn một tháng nữa là thi đại học rồi." La Phong thầm nhủ. Hắn biết rõ đây không phải lúc để phân tâm. Gia cảnh nghèo khó, tương lai của hắn và gia đình đều đặt cược vào kỳ thi này và con đường trở thành võ giả. Tình cảm ấy, có lẽ nên để nó ngủ yên trong ký ức.

"Bảo ngươi theo đuổi thì không chịu, giờ sắp thi rồi, sau này muốn gặp lại cũng khó." Ngụy Văn lắc đầu tiếc rẻ.

"Đừng nói nữa. Chưa đạt được danh hiệu võ giả, ta sẽ không nghĩ đến chuyện yêu đương." La Phong lạnh lùng đáp, nhưng trong mắt thoáng qua một tia kiên định cực hạn.

"Ngươi đúng là gã điên cố chấp." Ngụy Văn giơ ngón tay cái đầy thán phục. Cả trường năm ngàn người, chưa một ai đạt được danh hiệu "võ giả" chính thức, vậy mà La Phong lại lấy đó làm cột mốc.

Tại cổng trường, một nhóm năm người xuất hiện, vô cùng nổi bật. Dẫn đầu là Trương Hạo Bạch, một trong ba học viên cấp cao, vóc dáng cao lớn, diện bộ đồ trắng muốt, cơ ngực cường tráng lộ rõ. Đi quanh hắn là những gã tay chân mặt mày hung tợn.

"La Phong!" Trương Hạo Bạch liếc nhìn, hừ lạnh một tiếng. Hắn căm ghét La Phong thấu xương. Cùng là học viên cấp cao, nhưng hắn có tiền còn La Phong thì nghèo; hắn có điều kiện tốt nhưng thành tích học tập và vũ lực đều bị La Phong đè bẹp. Trận thua nhục nhã tại võ quán, bị La Phong đánh rụng răng, vẫn là vết thương lòng chưa nguôi.

"Chúng ta đi!" Trương Hạo Bạch nghiến răng, cảm giác đau âm ỉ nơi hàm răng giả khiến hắn không muốn nán lại thêm.

"Từ sau lần bị ngươi đánh bại, gã này có vẻ ngoan ngoãn hơn rồi." Ngụy Văn nhìn theo bóng nhóm người kia, cười nói.

La Phong không bận tâm. Với hắn, Trương Hạo Bạch chỉ là một kẻ qua đường không đáng để mắt tới. "Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện." Hắn thản nhiên bước tiếp.

Trên đường về, tiếng còi xe điện vang lên đều đặn. Thế giới này đã không còn bóng dáng của những cây xăng, năng lượng sạch đã chiếm lĩnh hoàn toàn.

"Ngụy Văn, một tháng tới phải dốc toàn lực. Chuyện ở võ quán tạm gác lại, chỉ cần duy trì tập luyện cơ bản, tập trung vào văn hóa. Mười hai năm đèn sách, thành bại tại lần này." La Phong trầm giọng nhắc nhở.

"Đúng vậy, thi đại học chính là thiên quân vạn mã qua cầu độc mộc." Ngụy Văn cảm thán.

Gia cảnh La Phong vốn khó khăn. Dù với danh hiệu học viên cấp cao, hắn có thể dễ dàng kiếm được công việc bảo vệ tinh anh với mức lương hàng chục vạn mỗi năm, nhưng chí hướng của hắn không dừng lại ở đó. Hắn muốn nhiều hơn thế.

Đột nhiên, trên bầu trời khu Nghi An ở độ cao ngàn thước.

Một bóng đen khổng lồ lướt qua. Đó là một con Hắc Quan Kim Điêu, thân dài hơn hai mươi thước, tựa như một chiếc chiến đấu cơ hạng nặng. Lông vũ của nó lấp lánh ánh kim loại lạnh lẽo, đỉnh đầu có chỏm lông đen tuyền như vương miện, móng vuốt vàng kim sắc lẹm. Đôi mắt lam lạnh lùng nhìn xuống thành thị, tràn ngập sát ý.

Ầm!

Con quái thú đột ngột tăng tốc, xé toạc màn không khí, vượt qua bức tường âm thanh. Một tiếng hót cao vút, chói tai vang lên, tạo thành sóng xung kích hữu hình lan tỏa xuống mặt đất.

Tại ngã tư đường, La Phong và Ngụy Văn đang đợi đèn tín hiệu.

Kéc...!

Tiếng rít chói tai khiến màng nhĩ đau nhức. Người đi đường đồng loạt bịt tai, gương mặt lộ rõ vẻ đau đớn. La Phong nheo mắt nhìn lên bầu trời.

Dưới tác động của sóng âm, những tấm kính cường lực trên các tòa cao ốc xung quanh vỡ vụn, rơi xuống như mưa.

Bộp! Bùng!

Mảnh kính vỡ rơi xuống lối đi bộ, đập vào đèn đường, bắn tung tóe. Một mảnh kính sắc lẹm như lưỡi dao lao thẳng về phía La Phong.

Hắn không hề né tránh, ánh mắt bình thản đến lạnh lùng. Cánh tay phải vươn ra như chớp, kẹp gọn mảnh kính giữa hai ngón tay. Mảnh kính phản chiếu gương mặt điềm tĩnh của hắn. La Phong tiện tay ném đi, mảnh kính bay vút vào thùng rác đằng xa với độ chính xác tuyệt đối.

"Thật lợi hại!" La Phong cảm thán, mắt vẫn hướng về tầng không. "Chỉ một tiếng hót ở độ cao đó đã có uy lực nhường này, hẳn là một con phi cầm cực kỳ khủng khiếp."

Ngụy Văn, vốn là kẻ cuồng nghiên cứu quái thú, hào hứng đáp: "Hệ thống phòng ngự thành phố ở độ cao năm trăm thước, nó phải bay trên mức đó. Kiêu ngạo và mạnh mẽ thế này, chắc chắn là Hắc Quan Kim Điêu!"

"Hắc Quan Kim Điêu?" Ánh mắt La Phong rực sáng.

"Đúng vậy! Loài này trưởng thành dài tới hai mươi mốt thước, sải cánh ba mươi sáu thước, tốc độ tối đa đạt 3.9 Mach. Một giây nó có thể bay hơn ngàn thước!" Ngụy Văn say sưa nói: "Lông vũ của nó cứng hơn kim cương. Từng có tin hỏa thần pháo bắn liên tục mà không rụng nổi một sợi lông. Thế nhưng, một vị cường giả thần bí đã dùng chiến đao hợp kim Khắc La, một đao chém nó làm hai nửa!"

Nhịp tim La Phong dồn dập, huyết mạch như sôi trào. Câu chuyện về vị tiền bối ấy hắn đã đọc qua không biết bao nhiêu lần.

"Danh hiệu võ giả... nhất định ta phải đạt được! Một ngày nào đó, ta cũng sẽ cầm chiến đao, chém chết những con quái thú cấp bậc này!" La Phong thầm thề nguyện. Đó là giấc mộng hào hùng của mọi thiếu niên thời đại này, và với hắn, nó là mục tiêu sống còn.

Dù hắn biết, vị cường giả kia là một trong trăm người mạnh nhất thế giới.

"A Phong, nghĩ gì mà thẩn thờ vậy? Tới nhà rồi kìa." Tiếng gọi của Ngụy Văn kéo hắn về thực tại.

La Phong nhìn về phía khu nhà cũ kỹ trước mặt. Tiểu khu Bờ Nam – nơi gồm những dãy nhà thuê giá rẻ của chính phủ, nơi hắn đã gắn bó suốt mười tám năm qua. Một hành trình mới, lạnh lẽo và đầy nhiệt huyết, đang chờ đợi hắn bắt đầu từ chính nơi này.

_________________

Trong tiểu khu phòng thuê rẻ tiền phía nam, hiệu suất sử dụng đất đai gần như là cực hạn, mỗi một dãy nhà đều giống như một cây trụ bằng xi măng hình vuông thật lớn, sự sắp xếp của các phòng căn bản không hề lo về việc ánh mặt trời chiếu xuống.

Nhà của La Phong ở tầng thứ 32 trong một tòa nhà chừng 36 tầng.

- A Phong, đêm nay đi võ quán chứ?

Ngụy Văn đi về phía một dãy nhà khác.

- Tối hôm nay ta phải ra ngoài dạy thêm, sau khi dạy thêm xong mới có thể đi võ quán được, khi nào thì cũng khó nói. Tối nay ngươi đừng chờ ta!

La Phong cười phất tay, rồi đạp thang lướt lên lầu như bay. Một bước của hắn đều phải tới bốn bậc, như một con con beo, chỉ chớp mắt vài cái đã tới lầu hai.

Sau đó là lầu ba, lầu bốn…

Cộp! Cộp!

Trong lúc chạy như bay, thân hình La Phong vẫn rất linh hoạt, chốc chốc lại tránh đường cho những hộ gia đình khác đang đi trên cầu thang.

- A Phong, tan học rồi à?

- Dạ, Vương thúc!

Dáng vẻ của La Phong chẳng mệt mỏi chút nào, là học viên cao cấp của võ quán, tốc độ lên lầu như thế này cũng chẳng khác gì đi tản bộ cả.

Dựa theo ý kiến của đa số các hộ gia đình, tiểu khu phòng thuê rẻ tiền không lắp thang máy, vì một khi lắp thang máy, các hộ gia đình sẽ phải nộp thêm tiền thuê, hơn nữa đối với đa số mọi người bây giờ thì chuyện leo vài chục tầng lầu cũng nhẹ nhàng mà thôi.

Đối với họ thì lắp thang máy tại nơi ở của mình là một chuyện rất xa xỉ.

Dù sao giá điện cũng rất cao, bởi vì nguồn năng lượng cho hệ thống phòng ngự của cả thành thị là điện năng, cả quốc gia đều rất cần điện năng.

Tại lầu 32.

Trên lầu 32 tổng cộng có tám hộ gia đình, nhà La Phong ở tầng này.

Cách!

La Phong cầm chìa khóa, mở cửa chính ra.

- Anh đã về rồi à?

Trong phòng truyền ra một giọng nói.

- Ừm.

La Phong đóng cửa lại, ánh mắt chỉ đảo qua đã thấy toàn bộ cả nhà. Nhà của hắn có kết cấu một nhà một sảnh, diện tích 36 mét vuông.

Hắn ở cùng với ba mẹ và em trai, tổng cộng bốn người ở trong căn nhà 36 mét vuông này. Từ khi hắn bắt đầu hiểu biết thì vẫn luôn ở đây.

- A Hoa, xem sách gì thế?

La Phong đi lên sân thượng.

Trên sân thượng, một thiếu niên đang ngồi trên ghế lăn, dáng người hơi gầy gò, da trắng xanh giống như bị bệnh, trong tay cầm một quyển tiếng Anh. La Phong nhìn thoáng qua, cười nói:

- À, là nói về đầu tư của Mr. Price à? Trong giới đầu tư, không phải là ông Warren Buffet nổi tiếng nhất sao?

Đối với đầu tư, cổ phiếu thì La Phong mù tịt.

- Warren Buffett không thích hợp với em, còn lý luận của Price lại hơi giống với một vài ý nghĩ của em, cho nên có tác dụng tham khảo.

Thiếu niên gầy gò ngẩng đầu nhìn về phía La Phong, khẽ mỉm cười.

- Em tiếp tục đọc sách đi.

La Phong cười cười.

Trong lúc vô tình, ánh mắt La Phong đảo qua hai chân của em trai, không khỏi cảm thấy đau lòng… Lúc em trai còn nhỏ đã bị xe cán đứt hai chân, từ đùi trở xuống hoàn toàn bị nghiền nát, trở thành tàn tật. Một người tàn tật muốn sinh tồn trong xã hội bây giờ quả thật rất khó khăn, đến cả học văn hóa em trai của hắn cũng chỉ có thể thông qua mạng, được dạy học theo hệ thống đạo tạo từ xa.

Đã lâu không được sưởi nắng làm cho sắc mặt của em trai hắn hơi tái nhợt có vẻ bệnh hoạn.

Hơn nữa… nó cũng chẳng có bao nhiêu bạn bè, khiến cho nó dần dần trở nên sống nội tâm."

Công việc của ba mẹ lương không cao, lại phải nuôi hai đứa con, em trai lại tàn tật… gánh nặng gia đình quá lớn, chỉ có thể ở trong phòng thuê rẻ tiền.""

Em trai tàn tật, rất ít tiếp xúc với xã hội, sau này muốn tìm vợ quả là một việc rất khó. Có ai nguyện ý lấy một người bị đứt hai chân chứ?""

Ta phải thay đổi vận mệnh của cả nhà!"

- La Phong thầm nhủ."

Tại sao, ta yêu thầm Từ Hân nhưng không theo đuổi nàng, không nói chuyện yêu đương?""

Pháp luật quy định 18 tuổi là có thể kết hôn, do đó rất nhiều người đã yêu nhau trong trường trung học, tốt nghiệp xong là kết hôn luôn. Số người không yêu đương trong trường trung học càng ngày càng ít, tại sao ta lại không làm?""

Chỉ vì ta không có thời gian để lãng phí vào việc yêu đương. Nhà ta không phải phú hào, ta cũng không có sư phụ lợi hại dạy dỗ, tất cả chỉ có thể dựa vào chính mình."

Ánh mắt La Phong dừng lại ở cái ghế sofa cũ kỹ trong phòng khách, đây là loại ghế có thể xếp bằng lại làm giường."

Bao nhiêu năm rồi, một nhà bốn người ở trong căn nhà nhỏ bé này, chỉ một phòng ngủ và một phòng khách. Ta và em trại ngủ trong phòng ngủ duy nhất, còn ba mẹ bao nhiêu năm vẫn luôn ngủ ở ghế sofa trong phòng khách…""

Ta nhất định phải để ba mẹ và em trai được ở trong một căn nhà lớn, một căn nhà lớn có thang máy đàng hoàng.""

Để ba mẹ có thể được ngủ trên một cái giường lớn.""

Để em trai không phải cực khổ mỗi lần leo lầu.""

Căn nhà đó nhất định phải có cửa sổ sát đất thật lớn, để ánh mặt trời có thể hoàn toàn chiếu vào."

Những lời này không biết đã vang lên trong lòng La Phong bao nhiêu lần rồi, chính vì nguyên nhân này nên từ bé hắn đã rất cố gắng.

Do đó hắn mới có thể trở thành một trong ba người đạt được danh hiệu đệ tử cao cấp của võ quán trong số năm ngàn học sinh của trường trung học số 3. Trong ba người này, chỉ có hắn là xuất thân từ một gia đình có điều kiện bình thường, còn hai người kia đều là con nhà có tiền.…

Rào rào…

Nước từ vòi nước không ngừng chảy xuống, chẳng mấy chốc đã chảy đầy bình đun nước bằng điện.

Xoẹt xoẹt…

Cắm điện vào bình nước xong, La Phong cầm quyển sách lịch sử ngồi trên sofa, không ngừng lật xem những điểm chính yếu trong quyển sách.

Đột nhiên…

Tích!

Bình nước điện mở ra. La Phong buông sách, đổ nước sôi vào bình thủy, lại rót nước nóng vào một chén nhựa đặt lên bàn."

Công nguyên năm 2026, ở hồ Hồng Trạch xảy ra chiến dịch Hồng Trạch… Ừm, là năm 2026."

- La Phong cố nhớ lại những sự kiện lịch sử. Trong những môn học văn hóa, hắn giỏi nhất là toán học, nhưng lại hứng thú nhất với môn lịch sử, bởi vì mỗi khi nhìn lại lịch sử thế kỷ 21… hắn lại vô cùng cảm thán.

Đây là một giai đoạn lịch sử đầy biến động của nhân loại!

- A Hoa!

La Phong đi đến bên cạnh em trai.

- Chuyện gì vậy anh?

Em trai La Hoa buông quyển sách trong tay ra.

- Trong này có 139 điểm quan trọng, anh đã trích ra rồi, em giúp anh khảo bài một chút!

La Phong đưa sách lịch sử cho em.

Em trai La Hoa vừa nghe thế, liền cười đồng ý ngay:

- Được, khó có cơ hội để kiểm tra anh. Anh hãy nghe cho kỹ nhé! Em sẽ ra đề, anh mà đáp sai là mất mặt lắm đó.

- Hỏi đi!

La Phong cười, ngồi trên ghế sofa.

- Từng dùng sức một người, chém chết Hổ Đầu Quái Giao trên bờ sông Trường Giang, giải cứu mấy chục vạn dân chúng, giúp bọn họ bình yên dời đến căn cứ Giang Nam, sau đó anh dũng hi sinh. Người đó là ai, ở nơi nào, khi chết bao nhiêu tuổi? Câu chuyện trên xảy ra khi nào?

La Hoa cẩn thận lật xem một chút rồi hỏi.

- Đó là anh hùng Đổng Nam Bưu đã anh dũng hi sinh, được quốc gia truy tặng huân chương bốn sao. Y nguyên là người Giang Tô, Thái Hưng, chết năm 39 tuổi. Thời gian xảy ra… hẳn là công nguyên năm 2018…

La Phong không khỏi nhíu mày.

Em trai La Hoa liền truy hỏi:

- Hãy nói ngày chính xác, là công nguyên năm 2018 tháng mấy ngày mấy?

- Ừm, hình như là…

La Phong nói vẻ không chắc:

- Hình như là tháng 6 ngày 18.

- Ha ha, mới câu đầu mà anh đã đáp sai rồi.

Em trai La Hoa lắc đầu nói:

- Đổng Nam Bưu được truy trao tặng huân chương anh hùng bốn sao, đúng là người Giang Tô, Thái Hưng, chết năm 39 tuổi, nhưng sự kiện kể trên xảy ra vào công nguyên năm 2018, tháng 6, ngày 16.

- A!

La Phong không khỏi vỗ đầu, sau đó lắc đầu cười khổ.

- Anh hay lầm ngày 16 và ngày 18, em hỏi tiếp đi.

- Được, nghe cẩn thận đây! Câu thứ hai…

Em trai La Hoa có vẻ rất hưng phấn.

- Công nguyên năm 2023, ở……

Hai anh em người hỏi người đáp, thời gian trôi qua rất nhanh.

- Quyển sách này em đã hỏi được một nửa rồi. Em hỏi tổng cộng 68 câu, anh trả lời đúng 63 câu, sai 5 câu.

Em trai La Hoa ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo trên tường.

- Ba mẹ sắp về rồi. Em hỏi anh một câu cuối cùng, lần sau sẽ hỏi nửa còn lại.

- Câu cuối cùng à? Được, hỏi đi!

La Phong tập trung cao độ.

- Vấn đề này là cơ bản nhất. Anh hãy kể lại những sự kiện chủ yếu về Thời kỳ Đại Niết Bàn!

Em trai La Hoa hỏi.

Lịch sử thời kỳ Đại Niết Bàn chính là thay đổi quan trọng nhất trong lịch sử nhân loại.

Vẻ mặt La Phong nghiêm túc:

- Đầu thế kỷ 21, toàn cầu liên tục xuất hiện vài virus cảm cúm. Từ công nguyên năm 2003 có virus cúm SARS, sau đó năm 2009 có virus cúm loại A, cuối cùng tới năm 2013 phát sinh dịch cảm virus loại R đáng sợ. Trong quá trình virus loại R lan truyền đã có trên hai mươi biến chủng, làm việc phòng dịch virus càng thêm khó khăn, tất cả quốc gia toàn cầu đều xuất hiện những ca bệnh tử vong.

- Theo công việc phòng dịch được tiến hành, tình hình bệnh dịch đã được khống chế.

- Thế nhưng, vào tháng 1 năm công nguyên 2015, virus loại R lại xuất hiện biến chủng đáng sợ nhất, được gọi là Virus RR.

- Nhiều virus loại R lúc trước biến chủng lan truyền thông qua dịch. Một bộ phận biến chủng khác có thể lan truyền thông qua nước, có điều thời gian tồn tại trong nước rất ngắn. Virus RR có thể thông qua dịch và nước chảy để lây bệnh, nhưng đáng sợ nhất chính là… nó còn có thể lan truyền thông qua không khí, đồng thời tồn tại trong không khí với thời gian kinh người là ba giờ.

Đề xuất Voz: Nợ duyên, nợ tình
Quay lại truyện Thôn Phệ Tinh Không
BÌNH LUẬN