Chương 8: Thực Lực Chiếm Sóng
Chương 8: Thực Lực Chiếm Sóng
Lâm Vân thấy bọn họ cũng đánh nhau được một lúc rồi, pháp thuật pháp bảo hoa hòe hoa sói dùng rất nhiều, nhưng không có ai hét lên tên kỹ năng cả.
Bách Lý Lưu Vân này là người đầu tiên.
Nhưng ông ta hét cũng không phải là chiêu thức, may mà bên cạnh Lâm Vân có "bình luận viên".
"Thân kiếm hợp nhất, đây là đòn xả thân của tông chủ!"
Xả thân, là ý nghĩa xả thân thành nhân, cũng chỉ có kiếm tu mới biết loại chiêu thức cực đoan này. Thân kiếm hợp nhất, ngưng tụ toàn bộ tinh khí thần của bản thân vào một kiếm, một kiếm chém ra, không phải ngươi chết thì là ta vong.
Bách Lý Lưu Vân hai tay cầm kiếm, sẳn sàng bộc phát.
Đông Phương Hồng Nguyệt nhìn về phía Bách Lý Lưu Vân, cũng cuối cùng đã lộ ra thần sắc nghiêm túc.
Bà ta hai tay kết một pháp quyết, một đóa hồng liên yêu dị đang nở rộ liền xuất hiện trên tay bà ta.
Tốt lắm, đây là sắp bắt đầu "đối chưởng" rồi.
Lâm Vân xem kịch cảm thấy rất kích thích, tuy nhiên, ở góc độ này của hắn, Hồng Liên đang ở bên phải, đối chưởng bên trái chắc chắn thua nha!
Những người đang giao chiến đều ăn ý dừng tay, mà ngay lúc này, U Dạ và U Huyền lại nhân lúc người khác không chú ý, mỗi người móc ra một khối tinh thể trong suốt, ném về phía Hồng Liên.
"Bỉ ổi!"
Hồng Diệp và Bạch Ngọc lập tức đại nộ, không ngờ người của Chính phái lại chơi trò đánh lén.
Hai khối tinh thể kia tiếp cận Đông Phương Hồng Nguyệt, trực tiếp hóa thành một đoàn sương mù trắng, bao trùm toàn bộ phạm vi Bách Hoa Uyển.
Lâm Vân đã không còn nhìn thấy cục diện trên sân, chỉ thấy kim quang và hồng quang va chạm vào nhau.
"Giáo chủ cẩn thận."
Đây là giọng nói của Hồng Nhụy trưởng lão, tiếp đó Lâm Vân nghe thấy một tiếng hừ nhẹ, hình như là Đông Phương Hồng Nguyệt bị thương rồi.
"Hồng Nhụy, cô!"
Lâm Vân nghe bọn họ đối thoại, nhất thời sốt ruột không thôi. Tức thật chứ, báo hại ghê, kịch đang xem đến đoạn gay cấn thì lại quăng bom khói cho ta!
"Đây là U Tuyền Băng Phách, U Tuyền tuyền nhãn trăm năm mới sản sinh ra một khối, không ngờ lại dùng ở đây. Hồng Liên Ma Tôn lần này thảm rồi!"
Ở đây còn có ai có thể khế hợp với hỏa linh hơn Hồng Liên Ma Tôn sao?
Không tồn tại đâu!
Pha này chắc cú rồi!
Lâm Vân lại cảm thấy có chút không ổn.
Hắn cảm nhận được đan điền của mình đã trở thành một cái vòng xoáy nhỏ.
Vốn dĩ tu vi của hắn đã tán hết, trong người trống rỗng, nhưng những làn sương mù này vừa sinh ra, cơ thể liền nhanh chóng hấp thụ lấy.
Vương Uyển Thu bên cạnh hoàn toàn không hay biết, chỉ cảm thấy sương mù đến nhanh mà đi cũng nhanh, sương mù càng lúc càng mỏng, tầm nhìn cuối cùng cũng khôi phục.
Chỉ thấy Đông Phương Hồng Nguyệt sau lưng cắm một con chuy thủ, Hồng Diệp, Bạch Ngọc hai vị trưởng lão một trái một phải bảo vệ bà ta. Hồng Nhụy lại ngã gục dưới đất, còn có một Bách Lý Lưu Vân đang "nằm sàn", được người của Kiếm Tông đỡ lấy, hiển nhiên đã không còn sức chiến đấu.
"Hồng Nhụy, ta tự hỏi đãi ngộ với cô không tệ, tại sao cô lại phản bội ta."
Đông Phương Hồng Nguyệt nhìn Hồng Nhụy, khuôn mặt bà ta vẫn không có biểu cảm gì, nhưng Lâm Vân dường như cảm nhận được sự bi thương và khó hiểu của bà ta.
"Ha ha ha, bà còn hỏi tôi tại sao! Đông Phương Hồng Nguyệt, bà lẽ nào đã quên, năm mươi năm trước, bà đã cướp đi người yêu của tôi, còn giết chết anh ấy. Cái thù này, bà không nghĩ là tôi đã quên rồi chứ, hay bà tưởng ai cũng giống như bà, chỉ coi nam nhân là món đồ chơi!"
Lâm Vân nghe đến đây liền thấy phấn chấn hẳn lên, ồ hố, có bát quái nha!
"Ta đã nói với cô rồi, hắn chỉ là đang lợi dụng cô thôi."
"Bà tưởng tôi sẽ tin sao!"
Xét về thời cơ, Hồng Nhụy quả thực đã chọn rất chuẩn xác.
"Bây giờ bà đã trúng Đoạn Hồn Chuy, nguyên thần chi lực khó mà điều động, lại có U Tuyền Băng Phách dẫn động âm hỏa của bà, Đông Phương Hồng Nguyệt, hôm nay bà thật sự chết chắc rồi.
Nhưng bà yên tâm, nể tình đồng môn một buổi, tôi sẽ phế bỏ tu vi của bà. Bà không phải thích nam nhân sao? Tôi sẽ ném bà vào đống ăn mày, để những gã đàn ông vừa bẩn vừa xấu đó cho bà hưởng thụ thật sướng."
Hồng Diệp, Bạch Ngọc hai vị trưởng lão nghe vậy cũng trong lòng lo lắng, thấy Hồng Nhụy hùng hổ dọa người như vậy, không khỏi đại nộ.
"Hồng Nhụy, cô đừng quên, lúc cô tu hành thấp kém, là ai đã trợ giúp cô tu hành mới có thể ngồi lên ghế đại trưởng lão, bây giờ lại phản bội giáo chủ, lương tâm của cô bị chó tha rồi sao?"
"Đó là bà ta nợ tôi!"
Hồng Nhụy vẫn căm hận nhìn Đông Phương Hồng Nguyệt.
"Nếu không phải bà ta dùng thủ đoạn cướp đi vị trí Thánh nữ của tôi, thì cái ghế giáo chủ này phải là của tôi mới đúng!"
Bạch Ngọc đang định giúp Đông Phương Hồng Nguyệt nói chuyện, Đông Phương Hồng Nguyệt lại ngăn nàng lại.
"Không cần nói nhiều, các cô đi trước đi!"
Nói đoạn, Đông Phương Hồng Nguyệt một trái một phải đặt tay lên vai Bạch Ngọc và Hồng Diệp, một đạo hỏa quang hiện lên, hai người liền biến mất không thấy tăm hơi.
"Không ngờ lúc này Hồng Liên Ma Tôn lại thi triển pháp thuật, tiễn thuộc hạ của mình rời đi."
Lâm Vân trong lòng đối với Đông Phương Hồng Nguyệt thiện cảm tăng lên rồi.
Mặc dù bà ta quan hệ nam nữ hỗn loạn, lại còn là người Ma giáo, nhưng bà ta cũng khá trượng nghĩa.
Nhìn đến đây, Vương Uyển Thu cảm thấy pha này chắc là chắc cú rồi.
Bảy đại cao thủ Chính đạo ta đều ở đây, cộng thêm một nội gián Ma môn của các người, các người còn lấy gì mà đánh?
Lâm Vân cũng thở dài một hơi, hắn còn tưởng Đông Phương Hồng Nguyệt sẽ là một đại BOSS cơ, không ngờ vừa xuất hiện đã sắp "ngỏm" rồi.
Cái cục diện này, Lâm Vân cũng không nghĩ ra bà ta có thể lật kèo bằng cách nào. Nếu bà ta có thực lực lật kèo thì cũng không đến mức để hai trợ thủ của mình đi trước.
Đông Phương Hồng Nguyệt nhìn về phía Bích Liên và Bạch Phong, nói: "Hai vị, hôm nay đa tạ các vị đã dốc sức tương trợ, nhưng lúc này các vị ở lại đây cũng vô dụng, hay là đi trước đi."
Bích Liên và Bạch Phong liếc nhau một cái, thầm biết Hồng Liên Ma Tôn e là sắp phải tử chiến đến cùng rồi. Bọn họ cũng không có ý định trung thành với Ma Tôn, ngay cả giáo chủ nhà mình còn sẵn sàng bán đứng, huống chi là giáo chủ Hồng Liên Giáo.
"Băng - Mại - Lưu - Triệt" (Tan rã - Bán đứng - Chuồn - Rút lui), bốn chữ quyết này bọn họ dùng đến mức lô hỏa thuần thanh.
Lâm Vân nhìn Bích Liên và Bạch Phong đều không thèm ngoảnh đầu lại mà chạy mất, suýt chút nữa cũng hộc một ngụm máu già.
Báo hại ghê, ông muốn đi thì mang tôi theo với chứ!
Lúc này, sương mù ở Bách Hoa Uyển đã hoàn toàn biến mất, Lâm Vân cũng cảm thấy trong cơ thể mình hình như có một ngọn lửa đang bùng cháy.
Hắn giống như một thanh củi khô, sắp sửa bị châm ngòi rồi.
Mà nhìn thấy Bạch Phong, Bích Liên đều đã rời đi, những quần chúng vây xem khác đều ý thức được điều chẳng lành, lũ lượt rút lui. Những đệ tử Hồng Liên Giáo kia cũng rất thông minh, bắt đầu tránh xa Bách Hoa Uyển.
"Chúng ta cũng đi thôi, Hồng Liên Ma Tôn chắc chắn là muốn liều chết một phen rồi, trận chiến cấp độ này chúng ta xem tiếp sẽ gặp nguy hiểm đấy."
Vương Uyển Thu định đưa Lâm Vân đi, nhưng nàng vừa chạm vào Lâm Vân liền cảm nhận được sự nóng rực cực độ, nàng vội vàng buông tay ra.
"Huynh làm sao vậy?"
Lâm Vân mặt đầy vẻ xoắn xuýt nói: "Ta cảm thấy trong người hình như có thứ gì đó sắp phun trào ra rồi..."
Lúc này, trên người Đông Phương Hồng Nguyệt đã một lần nữa bùng lên ngọn lửa, mà lần này, ngọn lửa trên người bà ta càng thêm mãnh liệt.
Một trận đại chiến sắp bùng nổ, hơn nữa, trận chiến hung hiểm nhất từ giờ mới bắt đầu, bởi vì Đông Phương Hồng Nguyệt có lẽ sắp liều mạng rồi.
Tuy nhiên...
Một tiếng rồng ngâm vang dội, trên bầu trời một cột sáng rơi xuống, chiếu thẳng vào người Lâm Vân. Lâm Vân chỉ cảm thấy thứ gì đó trong cơ thể đã phun trào ra ngoài.
Toàn thân hắn bùng lên ngọn lửa màu vàng kim, hai đạo kim long hư ảnh lượn lờ quanh người hắn.
Các đại lão của cả hai phe Chính Ma đều nhìn qua, Lâm Vân nhất thời da đầu tê dại.
Các vị đại lão đừng hiểu lầm, ta không phải cố ý chiếm sóng đâu nha...
Đề xuất Linh Dị: Hoa Dạ Tiền Hành - Vô Thanh Lạc Mạc