Lạc Trần ngoan ngoãn ngậm miệng, không hỏi nữa.
Mỗi lần hắn hỏi về chuyện này, phụ thân đều nói đùa rằng, vào một đêm đông tuyết rơi đầy trời, ông uống say rồi nhặt được một đứa bé sơ sinh bên cạnh đống rác.
Chuyện này khiến Lạc Trần vô cùng cạn lời.
Vì vậy, về sau Lạc Trần cũng không hỏi nhiều nữa.
Ngược lại, Lạc phụ thấy Lạc Trần không nói gì lại lên tiếng.
“Thằng nhóc thối, chuyện của đám trẻ các ngươi, ta không hiểu được.”
“Nhưng ta cảnh cáo ngươi, làm người phải đàng hoàng chính trực, không được phụ lòng con gái nhà người ta, nghe cho rõ đây.” Hiển nhiên Lạc phụ đang răn dạy Lạc Trần.
“Nếu ngươi dám ở bên ngoài léng phéng với cô nương khác rồi ruồng bỏ Tiểu Mạn, lão tử đây sẽ không nương tay, nhất định đánh gãy chân ngươi.” Lạc phụ chính là người như vậy, cả đời tính cách không đổi.
Bất cứ chuyện gì cũng đều nghĩ cho người khác trước tiên. Từ đó có thể thấy, ông là một người vô cùng chất phác.
“Cha, cha cứ yên tâm, mọi chuyện không như cha nghĩ đâu.” Lạc Trần chỉ giải thích một câu, chứ không kể toàn bộ tiền căn hậu quả cho Lạc phụ.
Bởi vì Lạc Trần tôn trọng quyết định của phụ thân, có một số chuyện phải đợi chính ông tìm hiểu thì mới rõ được. Nếu bây giờ hắn nói ra, phụ thân chắc chắn sẽ không tin.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra. Sáng hôm sau, Lạc Trần phải đến trường một chuyến, vì vẫn còn một vài việc vặt cần xử lý.
Đám người ở lớp 12-3 gây náo loạn ở trường, bãi chiến trường còn lại vẫn đang chờ Lạc Trần đến dọn dẹp.
Còn Lạc phụ thì cùng mẹ của Trương Tiểu Mạn đi xem nhà.
Theo suy tính của mẹ Trương Tiểu Mạn, con gái bà ta không sầu giá, nên có thể tùy ý ra điều kiện.
Bà ta đã có kế hoạch, muốn cưới con gái bà ta cũng được thôi, sau khi xem được căn nhà ưng ý thì mua xuống, nhưng giấy tờ nhà đất bắt buộc phải đứng tên con gái bà ta.
Hơn nữa, chỉ được viết tên một mình con gái bà ta mà thôi.
Nói cách khác, dự tính ban đầu của mẹ Trương Tiểu Mạn là lừa một căn nhà vào tay trước đã, còn chuyện cưới xin, có gả con gái cho Lạc Trần hay không thì vẫn còn phải xem lại.
Chỉ là Lạc phụ vi nhân lão thực trung hậu, đâu có nhiều tâm địa xấu xa như vậy, căn bản không biết mình đã bị gài bẫy.
Cũng vì lẽ đó, mẹ Trương Tiểu Mạn không dẫn Lạc phụ đến trung tâm thành phố mua nhà, vì như vậy vừa dễ lộ tẩy, mà xem ra Lạc phụ cũng không mua nổi.
Địa điểm xem nhà đầu tiên là một khu chung cư thương mại ở phía nam thành phố. Vừa xuống xe, mẹ của Trương Tiểu Mạn đã sa sầm mặt mày.
“Tôi nói này ông thông gia, ông ăn mặc quê mùa quá rồi đấy. Đây là thành phố, ông ăn mặc như vậy, người mất mặt không phải ông, mà là tôi đây này.” Mẹ của Trương Tiểu Mạn nói giọng khó chịu.
Lạc phụ vẫn mặc bộ đồ hôm qua, còn mẹ Trương Tiểu Mạn thì ăn diện sành điệu, mặt trát một lớp phấn dày cộp.
Lạc phụ chỉ mỉm cười.
Vào văn phòng bán hàng hỏi thăm, giá thấp nhất ở đây cũng đã hơn hai vạn một mét vuông.
Sau khi xem vài căn, Lạc phụ lộ vẻ khó xử.
Mức giá này đối với ông thật sự quá đắt, căn bản không thể bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua.
Ngược lại, mẹ của Trương Tiểu Mạn đã chấm một căn. Cuối cùng, khi Lạc phụ đề nghị rời đi, mặt bà ta liền đen lại.
“Em gái à, chỗ này quả thực đắt quá, hay là chúng ta đến nơi khác xem thử?” Lạc phụ cũng cảm thấy có chút ngại ngùng.
“Được rồi, được rồi, xem tiếp vậy.” Mẹ Trương Tiểu Mạn mất kiên nhẫn phất tay, rồi lên xe lái đến một nơi khác.
Lại xem liên tiếp mấy nơi, nơi nào cũng đắt hơn nơi trước, cuối cùng đi tới tận khu phía đông thành phố này.
Sắc mặt của mẹ Trương Tiểu Mạn cũng ngày càng sa sầm.
“Em gái, nói thật lòng, nhà trong thành phố đều đắt quá, hay là chúng ta ra ngoài xem thêm?”
“Ra ngoài nữa? Ngoại ô? Hay là về quê?” Mẹ Trương Tiểu Mạn hừ lạnh một tiếng, mỉa mai.
“Nhà chúng tôi không thể mất mặt như vậy được! Kia còn một chỗ, đi xem nốt. Nếu còn chê đắt nữa thì chuyện này không cần bàn nữa!” Mẹ Trương Tiểu Mạn phất tay, tự mình đi trước về phía một phòng giao dịch bất động sản ở phía trước.
Lạc phụ chỉ biết thở dài, rồi cũng đi theo sau.
“Cắt một đoạn thời gian chầm chậm trôi...” Điện thoại của Lạc phụ vang lên.
“Alô, cha à, chuyện bên này con xử lý xong rồi, cha đang ở đâu?” Giọng của Lạc Trần vang lên ở đầu dây bên kia.
“Ta đang... để ta xem... à, chỗ này là trung tâm giao dịch của Bàn Long Loan.” Lạc phụ ngẩng đầu, vừa lúc nhìn thấy mấy chữ lớn ở trung tâm giao dịch.
Lạc Trần nhướng mày, sao lại xem đến tận Bàn Long Loan rồi?
“Được rồi cha, cha ở đó chờ con, con qua ngay.”
Lạc Trần vừa cúp máy, Lam Bối Nhi lại gọi tới.
“Alô, Lạc Trần, anh đang ở đâu? Hôm nay em được nghỉ, em đến tìm anh.”
“Bàn Long Loan.” Lạc Trần trả lời ngắn gọn rồi lái xe đến Bàn Long Loan.
Ở một diễn biến khác, mẹ của Trương Tiểu Mạn và Lạc phụ vừa bước vào trong liền cảm thấy nơi này được trang hoàng vô cùng phú lệ huy hoàng.
“Nhà ở đây bao nhiêu tiền một mét vuông vậy?” Lạc phụ hỏi một nhân viên bán hàng.
“Thưa ông, nhà ở đây của chúng tôi khoảng mười vạn một mét vuông.” Nhân viên bán hàng trả lời.
Lời vừa nói ra, Lạc phụ bất giác cau mày. Nơi này còn đắt hơn cả trung tâm thành phố. Ông không khỏi thầm than, ông chủ ở đây lòng dạ quá đen tối, đây chẳng phải là cướp tiền sao?
Mẹ Trương Tiểu Mạn nghe vậy, lại nhìn sắc mặt Lạc phụ, lập tức lộ ra vẻ châm biếm, sự nhẫn nại của bà ta đã đến cực hạn.
“Sao nào?”
“Lại chê đắt à?”
“Chê đắt thì đừng có tìm vợ cho con trai ông nữa!”
“Em gái, giá này đúng là... đúng là có chút...” Lạc phụ nhất thời nghẹn lời.
Mười vạn một mét vuông đấy!
Đây không phải là con số nhỏ, một căn nhà ít nhất cũng phải hơn một ngàn vạn. Lạc phụ thật sự cảm thấy cả đời này cũng không mua nổi.
“Có chút gì?”
“Tôi nói cho ông biết, tôi đã nhịn ông cả một đường rồi! Ăn mặc thì quê mùa lôi thôi không nói, xem bao nhiêu nhà rồi còn kén cá chọn canh, căn này chê đắt, căn kia cũng chê đắt.” Giọng điệu của mẹ Trương Tiểu Mạn cứ như thể bà ta rất nhiều tiền vậy.
“Tôi đã nói rồi, muốn bàn chuyện cưới xin thì phải giải quyết xong chuyện nhà cửa trước đã, nếu không thì miễn bàn!” Mẹ Trương Tiểu Mạn hất mặt đi.
“Hơn nữa ông cũng không nhìn lại con trai của ông xem, nó có điểm nào xứng với con gái tôi chứ? Cái thằng con ông ấy, cả đời này thì có tiền đồ gì lớn lao được?” Mẹ Trương Tiểu Mạn lại tiếp tục mỉa mai.
Vốn dĩ, nếu mẹ Trương Tiểu Mạn có nói những lời khó nghe nào với Lạc phụ, có lẽ ông cũng sẽ không nói nhiều, dù sao cũng là chuyện con trai mình muốn cưới vợ.
Nhưng Lạc phụ tuyệt đối không cho phép ai nói xấu con trai mình.
Điểm này cũng giống hệt như Lạc Trần cực kỳ bênh vực người mình, đều là học từ Lạc phụ mà ra.
“Mẹ Tiểu Mạn, bà nói như vậy thì khó nghe quá rồi đấy.” Sắc mặt Lạc phụ lập tức trầm xuống.
“Hừ, tôi nói khó nghe à?”