Chương 463: Nhất Kích Chi Ước
Vương Vũ đứng chắp tay, tà áo bào đen khẽ bay trong gió, đôi mắt thâm trầm như đầm nước cổ, lạnh lùng nhìn về phía đối phương.
Khí thế trên người hắn không hề bộc lộ ra ngoài, nhưng lại khiến không gian xung quanh như đông cứng lại, mang theo một áp lực vô hình khiến người ta nghẹt thở.
Đối diện với hắn, một vị cường giả khí thế bừng bừng, ánh mắt sắc lẹm như đao, toàn thân tỏa ra hào quang rực rỡ, hiển nhiên là một nhân vật không tầm thường.
Vị cường giả kia hừ lạnh một tiếng, thanh âm như sấm rền nổ vang giữa tầng không, chấn động đến mức màng nhĩ người nghe đau nhức.
“Vương Vũ, ngươi quả nhiên có vài phần bản lĩnh, nhưng muốn vượt qua cửa này, e là không dễ dàng như vậy.”
Vương Vũ khóe môi khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười lạnh lẽo không chút cảm xúc, giọng nói bình thản nhưng đầy uy nghiêm.
“Nói nhiều vô ích, ra tay đi.”
Vị cường giả kia ánh mắt trầm xuống, sát cơ trong lòng dâng cao, hắn chậm rãi đưa tay lên, linh lực trong thiên địa bắt đầu cuồng bạo hội tụ.
“Được! Nếu ngươi đã tự tin như vậy, ta và ngươi lập ra một ước hẹn. Chỉ một đòn duy nhất, nếu ngươi có thể tiếp được mà không lùi nửa bước, ta sẽ để ngươi đi.”
Vương Vũ vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm, đôi mắt không chút gợn sóng, chỉ nhẹ nhàng thốt ra một chữ.
“Được.”
Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, cuồng phong nổi lên tứ phía, cát bụi bay mù mịt, che khuất cả bầu trời.
Vị cường giả kia gầm lên một tiếng, toàn bộ tu vi tích lũy bấy lâu nay đều dồn vào một chiêu này, hóa thành một đạo quang trụ khổng lồ lao thẳng về phía Vương Vũ.
Đòn tấn công mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa, đi đến đâu không gian vỡ vụn đến đó, tựa như muốn nghiền nát tất cả thành bình địa.
Vương Vũ vẫn đứng yên tại chỗ, bóng dáng gầy gò nhưng vững chãi như ngọn núi cao vạn trượng, không hề có ý định né tránh.
Hắn chậm rãi đưa một ngón tay ra, đầu ngón tay lóe lên một điểm sáng nhỏ nhoi, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh huyền bí đến cực điểm.
“Phá.”
Thanh âm nhàn nhạt vang lên, điểm sáng kia chạm vào đạo quang trụ khổng lồ, một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra, hào quang chói lòa bao phủ vạn dặm.
Khi ánh sáng tan đi, bụi trần lắng xuống, hiện trường chỉ còn lại một mảnh hoang tàn, mặt đất lún sâu thành một hố lớn.
Vương Vũ vẫn đứng đó, vị trí không hề xê dịch dù chỉ một tấc, thần sắc vẫn lạnh lùng như cũ, tà áo không hề dính một hạt bụi.
Đối diện hắn, vị cường giả kia sắc mặt trắng bệch, khóe miệng rỉ máu, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hãi và không cam lòng.
Hắn run rẩy chỉ tay về phía Vương Vũ, giọng nói khàn đặc vì chấn động tâm linh.
“Ngươi... ngươi rốt cuộc là cảnh giới gì?”
Vương Vũ không trả lời, hắn thu tay lại, xoay người bước đi, để lại một bóng lưng cô độc và cao ngạo giữa trời đất bao la.
“Ước hẹn đã xong, từ nay về sau, đừng xuất hiện trước mặt ta nữa.”
Thanh âm lạnh lẽo vọng lại từ phía xa, tan biến vào hư không, chỉ còn lại vị cường giả kia đứng lặng giữa đống đổ nát, tâm thần hoàn toàn sụp đổ.
Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Đạo Trường Đồ