Chương 618: Khuyên răn

Thiên Thu Thư Khố Tinh Thần Biến (Bản Sửa Lỗi)

Gió biển thổi qua, biển trúc vô biên trên Đảo Trúc Lâm theo đó cũng nổi lên từng đợt sóng, vang lên tiếng ‘sột soạt’, mãi một lúc lâu sau mới ngừng lại.

Tần Vũ và Khương Lập hai người sóng vai đứng trên bãi biển của Đảo Trúc Lâm.

“Biển trúc đẹp quá, trên hải đảo thế mà lại mọc nhiều trúc thế này.” Khương Lập nhìn những khóm trúc xanh biếc, tựa như bích ngọc không khỏi cảm thán nói.

Tần Vũ khá quen thuộc với Đảo Trúc Lâm này, lập tức chỉ vào biển trúc phía trước: “Lập nhi, mảnh biển trúc này không phải tự nhiên mà thành, mà do một kiện Pháp Bảo cực kỳ lợi hại huyễn hóa ra. Một khi tiến vào biển trúc, sẽ lập tức lún sâu vào đó. Đương nhiên, Lập nhi giờ đây đã là Thần Vương rồi, cho dù bị mắc kẹt bên trong cũng có thể thoát ra khá dễ dàng.”

“Pháp Bảo huyễn hóa?” Khương Lập kinh ngạc nhìn Tần Vũ.

Tần Vũ khẽ mỉm cười: “Chờ một lát, gặp được vị Dịch Phong Thần Vương kia, nàng sẽ rõ.”

“Chẳng lẽ là Pháp Bảo ‘Vạn Lý Giang Sơn’ của Dịch Phong Thần Vương?” Khương Lập chợt kinh ngạc nói, “Đây chính là món Linh Bảo không gian duy nhất trong số Nhất Lưu Hồng Mông Linh Bảo đấy.”

Tần Vũ kinh ngạc nhìn Khương Lập, Lập nhi làm sao mà biết được?

Khương Lập thấy vẻ mặt Tần Vũ, không khỏi mỉm cười nói: “Vũ ca, sau khi hai giọt Sinh Mệnh Linh Hồn Chi Lệ dung hợp hoàn toàn với ta, ký ức về dì Tả Thu của ta cũng trở nên rõ ràng rành mạch. Dịch Phong Thần Vương này là một trong hai Đại Truy Tùy Giả của dì Tả Thu, cũng là chủ nhân của Nhất Lưu Hồng Mông Linh Bảo ‘Vạn Lý Giang Sơn’. Năm xưa chính là nhờ ‘Vạn Lý Giang Sơn’ mà Dịch Phong Thần Vương mới có thể thoát thân dưới sự vây công của mấy vị Thánh Hoàng.”

Tần Vũ gật đầu.

Đối với trận chiến năm đó, Tần Vũ cũng có chút hiểu biết. Mấy vị Thánh Hoàng liên thủ tấn công, còn phong tỏa không gian, khiến Tả Thu Mi cùng những người khác không thể Thuấn Di. Trong tình huống đó, Tả Thu Mi và những người khác đúng là lên trời không cửa, xuống đất không đường.

Trước khi Tần Vũ xuất hiện, Nhất Lưu Hồng Mông Linh Bảo được công khai ở Thần Giới cũng chỉ có mười kiện.

Tám Đại Thánh Hoàng mỗi người một kiện, Tu La Thần Vương một kiện, cuối cùng chính là Dịch Phong Thần Vương này. Chỉ là Linh Bảo ‘Vạn Lý Giang Sơn’ của Dịch Phong Thần Vương là Linh Bảo không gian, nếu nói về lực tấn công, lại không bằng chín người kia. Nếu chỉ xét về khả năng vây khốn người khác hay chạy trốn, thì vẫn rất lợi hại.

“Vũ ca…” Khương Lập đột nhiên nhíu mày, lo lắng nói, “Nếu Dịch Phong Thần Vương cứ ở trong biển trúc, chúng ta làm sao nói chuyện với hắn được đây? Bản thể của biển trúc này chắc hẳn chính là kiện Nhất Lưu Hồng Mông Linh Bảo ‘Vạn Lý Giang Sơn’ đó. Một khi tiến vào, cho dù là Thần Vương cũng không dễ dàng gì thoát ra được.”

Tần Vũ khẽ mỉm cười.

“Nói chuyện thế nào ư? Cứ nói thẳng là được thôi.” Tần Vũ nhìn về phía biển trúc, cất cao giọng nói: “Dịch Phong Thần Vương, tại hạ Tần Vũ, vị bên cạnh đây là thê tử của ta, Khương Lập. Mong Dịch Phong Thần Vương xuất hiện gặp mặt một lần.”

Tiếng của Tần Vũ vang vọng khắp thiên địa như sấm rền, nhưng dù vang dội đến đâu, cũng chỉ giới hạn trong phạm vi mấy nghìn dặm.

“Khương Lập?”

Một tiếng kinh ngạc khẽ vang lên, chỉ thấy một nam tử gầy gò mặc trường sam trắng xuất hiện trước mặt. Tần Vũ liếc mắt đã nhận ra người đến chính là Dịch Phong Thần Vương. So với lần gặp trước, Dịch Phong Thần Vương này dường như gầy gò hơn, cả người cứ như một người ốm yếu.

“Dịch Phong thúc thúc.” Khương Lập rất ngoan ngoãn hành lễ.

Dịch Phong nhìn Khương Lập, tiếng gọi ‘Dịch Phong thúc thúc’ này khiến Dịch Phong cảm thấy vô cùng vui mừng, trên mặt cũng hiếm hoi lộ ra nụ cười hiền từ: “Tiểu cô nương Khương Lập, không ngờ sau lần gặp trước, nay gặp lại con đã thành người vợ rồi, hơn nữa, con còn đạt đến Thần Vương cảnh giới.”

“Là nhờ dì Tả Thu giúp đỡ, nếu không phải nhờ hai giọt Sinh Mệnh Linh Hồn Chi Lệ của dì Tả Thu, con muốn đạt đến Thần Vương cảnh giới, e là không biết phải mất bao nhiêu năm nữa.” Trong mắt Khương Lập cũng thoáng qua một tia buồn bã.

“Dì Tả Thu? A Mi?”

Dịch Phong khẽ khựng lại, ánh mắt cũng trở nên phiêu diêu, dường như đang hồi ức về những tháng năm theo Tả Thu Mi.

“Tiểu cô nương Khương Lập, theo tin tức ta biết, con đáng lẽ chỉ có được một giọt Sinh Mệnh Linh Hồn Chi Lệ thôi chứ, sao lại có hai giọt rồi?” Dịch Phong hỏi, nhìn về phía Khương Lập, “Chẳng lẽ giọt Sinh Mệnh Linh Hồn Chi Lệ thứ hai này, là do phu quân hiện tại của con, Tần Vũ, có được?”

Khương Lập liếc nhìn Tần Vũ bên cạnh, trong mắt tràn ngập ánh sáng hạnh phúc: “Vâng, là Vũ ca đã đưa giọt Sinh Mệnh Linh Hồn Chi Lệ còn lại cho con.”

Dịch Phong nhìn Tần Vũ, gật đầu hài lòng nói: “Tiểu cô nương Khương Lập, phu quân của con thật sự không tệ, thế mà lại nỡ lòng đưa Sinh Mệnh Linh Hồn Chi Lệ cho con.”

“Hơn nữa, từ sau lần Tần Vũ bọn họ tìm ta lấy Huyễn Linh Kính rồi rời đi, ta cũng đã chú ý đến những chuyện xảy ra ở Thần Giới. Những năm qua, tin tức về ‘Tần Vũ’ ở Thần Giới cứ liên tục truyền đến, phu quân của con quả thật phi phàm.” Dịch Phong dùng ánh mắt tán thưởng nhìn Tần Vũ, “Ở Thánh Hoàng Điện công khai cướp dâu, thậm chí còn liên tiếp đánh bại hai vị Thần Vương ở hải vực Đông Hải Thần Giới. Tiểu cô nương Khương Lập, con có thể tìm được một phu quân như thế này, ta cũng mừng cho con. Nếu A Mi còn sống, nàng cũng nhất định sẽ vui mừng vì con.”

Bị người khác khen ngợi như vậy, trong lòng Tần Vũ cũng có chút hớn hở.

“Có điều, hai vợ chồng ngươi cũng đừng quá đắc ý.” Dịch Phong Thần Vương sắc mặt trầm xuống.

“Giữa Bát Đại Thần Tộc của Thần Giới có một hiệp định chung, bọn họ không cho phép bất kỳ thế lực nào khác phát triển trở lại, nhất định sẽ tiêu diệt ngay từ trong trứng nước.” Dịch Phong nhìn Tần Vũ, Khương Lập hai người, trịnh trọng nói.

Tần Vũ nhíu mày.

Khương Lập càng thêm nghi hoặc nói: “Thần Giới không phải có ba Đại Phi Thăng Giả Thế Lực sao, ba Đại Phi Thăng Giả Thế Lực này làm sao mà đứng vững được ở Thần Giới?”

Dịch Phong cười nhạt nói: “Sự quật khởi của ba Đại Phi Thăng Giả Thế Lực có một chút ngẫu nhiên. Một là vì sự ra đời của Tiêu Dao Thiên Tôn sáu nghìn vạn tỷ năm trước, điều này khiến phe Phi Thăng Giả có chỗ dựa vững chắc. Hai là sự quật khởi của Tu La Thần Vương, hơn nữa Huyết Yêu Nữ Vương cùng Tu La Thần Vương lại có mối quan hệ mập mờ. Còn Thần Vương của Song Vực Đảo cũng cực kỳ lợi hại. Vì nhiều yếu tố từ các phía, ba Đại Phi Thăng Giả Thế Lực mới quật khởi.”

“Khi bọn họ quật khởi thành công, Bát Đại Thần Tộc muốn tiêu diệt bọn họ, thì tổn thất chắc chắn sẽ vô cùng lớn. Cộng thêm ám thị của Tiêu Dao Thiên Tôn, cuối cùng Bát Đại Thần Tộc và ba Đại Phi Thăng Giả Thế Lực đã duy trì trạng thái hòa bình.”

Dịch Phong khinh miệt cười lạnh: “Nhưng, Bát Đại Thần Tộc có hiệp định với nhau, sự ra đời của ba Đại Phi Thăng Giả Thế Lực đã là giới hạn dung túng của bọn họ rồi. Một khi có dấu hiệu của thế lực Phi Thăng Giả thứ tư xuất hiện, Bát Đại Thần Tộc sẽ không cho phép nó tồn tại, một khi có dấu hiệu đó, Bát Đại Thần Tộc sẽ tiêu diệt đối phương ngay từ trong trứng nước.”

“Ban đầu ta và đại ca theo A Mi, vì ba vị Thần Vương tập hợp lại một chỗ, hơn nữa A Mi có năng lực lãnh đạo, dưới trướng cũng tụ tập không ít người. Điều này khiến Bát Đại Thần Tộc cảm thấy bị uy hiếp, cho nên quyết định tiêu diệt thế lực này khi nó còn chưa hoàn toàn trưởng thành. Bát Đại Thần Tộc ra tay cực kỳ dứt khoát, một khi xuất thủ, tuyệt không để lại một tia sinh cơ nào. Chính vì vậy, đại ca của ta đã chết, A Mi cuối cùng cũng chết, chỉ có ta là miễn cưỡng thoát được tính mạng.”

Trên mặt Dịch Phong có một tia tự giễu.

Dịch Phong chợt nhìn về phía Tần Vũ, Khương Lập: “Tần Vũ, nếu ta không đoán sai, dấu hiệu Thần Vương ở Thần Giới không lâu trước đây, chắc hẳn là của tiểu cô nương Khương Lập đúng không?”

“Đúng vậy.” Tần Vũ gật đầu thừa nhận.

Dịch Phong nghiêm mặt nói: “Tần Vũ, thực lực của ngươi trong trận chiến Đông Hải Thần Giới lần trước đã khiến Bát Đại Thần Tộc hoàn toàn hiểu rõ. Một mình ngươi, tuyệt đối có thể sánh ngang với một Thần Vương lợi hại. Thêm nữa Khương Lập lại là Thần Vương, quan trọng nhất là… các ngươi lại có mâu thuẫn với bọn họ. Ta nghĩ… Bát Đại Thần Tộc kia, e rằng sẽ thật sự ra tay tàn độc với các ngươi.”

“Không sợ, lần trước Vũ ca đã đánh bại hai vị Thần Vương rồi.” Trong lòng Khương Lập lại có sự tin tưởng tuyệt đối vào Tần Vũ.

Dịch Phong lắc đầu.

“Các ngươi sai rồi, lần trước Bát Đại Thần Tộc là bị bất ngờ, lúc đầu bọn họ cho rằng Tần Vũ chỉ là một Thượng Bộ Thiên Thần, cho nên trong vấn đề đối phó Tần Vũ, không suy xét quá nhiều. Nhưng nếu bọn họ ra tay một lần nữa, thì sẽ khác! Bởi vì bọn họ đã biết thực lực của Tần Vũ, một khi bọn họ ra tay, chắc chắn sẽ có nắm chắc tuyệt đối, đến khi các ngươi hối hận thì đã không kịp nữa rồi!”

Dịch Phong đôi mắt sáng quắc nhìn Tần Vũ, Khương Lập hai người: “Ta khuyên các ngươi, tốt nhất là nên đầu quân cho Tu La Thần Vương ‘La Phàm’. Thực lực của La Phàm vô cùng kinh người. Đặc biệt hắn lại sở hữu Nhất Lưu Hồng Mông Linh Bảo, thực lực càng thêm khủng bố, Bát Đại Thần Tộc cũng không muốn chọc vào hắn.”

Tần Vũ khẽ gật đầu.

Dịch Phong nói nhiều như vậy, Tần Vũ trong lòng cũng rất rõ. Có điều Dịch Phong này không biết chỗ dựa chân chính của mình. Chỗ dựa của mình chính là Tân Vũ Trụ. Bát Đại Thần Tộc sở dĩ có thể giết chết Tả Thu Mi, là vì phong tỏa không gian, khiến Tả Thu Mi không thể thoát thân.

Nhưng, có ai có thể ngăn cản ta Thuấn Di rời đi sao?

Không có!

“Dịch Phong Thần Vương, ngươi nghe ta nói.” Tần Vũ nhìn Dịch Phong Thần Vương.

Dịch Phong Thần Vương gật đầu nhìn Tần Vũ: “Ngươi nói đi.”

“Dịch Phong Thần Vương, ta và Lập nhi có thể ẩn nấp, khiến Bát Đại Thần Tộc không tìm thấy. Nhưng Lập nhi giờ đã mang thai rồi, ta không thể chấp nhận con của ta cũng phải ẩn mình mãi. Ta cũng không thể chấp nhận thân bằng hảo hữu của ta, vì mối quan hệ với ta mà không thể sống đường đường chính chính. Cho nên, ta muốn cùng những Thánh Hoàng đó đánh một trận, ta… cũng cần sự giúp đỡ của Dịch Phong Thần Vương ngươi.” Tần Vũ nói ra lời thỉnh cầu.

Tần Vũ không muốn nói quá nhiều lời lẽ lay động lòng người, dù sao đối phương cũng là Thần Vương, Dịch Phong cũng sẽ có suy tính của riêng mình.

“Đánh một trận?”

Trong mắt Dịch Phong thế mà lại có một tia giận dữ: “Tần Vũ, ngươi đừng quá tự đại, ngươi nghĩ Thánh Hoàng là gì? Thánh Hoàng tồn tại từ khi Thần Giới ra đời há lại dễ đối phó như vậy? Ngươi tự mình không cần mạng sống, cũng đừng để Khương Lập phải chịu tội cùng ngươi. Còn về ta, ta cũng sẽ không cùng ngươi điên rồ.”

Dịch Phong hừ một tiếng, liền quay đầu bước về phía biển trúc, chỉ hai ba bước đã vào trong biển trúc.

“Dịch Phong Thần Vương.”

Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyệt Thế Chiến Hồn
Quay lại truyện Tinh Thần Biến (Dịch)
BÌNH LUẬN