Chương 95

Đôi mắt ấy, thật giống đôi mắt của tôi. Cái đôi mắt mà người ta nói sẽ giấu diếm được cảm xúc thật, cái đôi mắt man mác buồn! Thật sự khi tôi như thấy một mảng ký ức khác phía bên trong đôi mắt đấy, nó rời rạc quá, xa quá rồi. Thật ra chẳng điều gì rõ rệt cả, một vệt mờ ảo, một thước phim thật cũ kỹ.

- Cậu khóc?
- ..... – Gật!
- Lý do? – Tôi nói một cách rất lạnh lùng.
- ..... – Lắc lắc.
- Tớ ghét con gái khóc vớ vẩn như vậy lắm đấy! – Tôi lừ mắt.
- Ích kỷ lắm! Rất ích kỷ.
- Cậu nói …. !

Tôi hơi chùn chân lại, tôi không biết gì về cô nàng, ở hiện tại, nhưng tôi không thể phủ nhận được rằng, cô nàng biết rất rõ về mình. Đến một lần hỏi tên tôi, Len cũng chưa từng nói, vậy mà, cái tên của tôi vừa được Len nói ra… Lâu lắm rồi đấy nhỉ?

- Cậu biết mình thật à?
- ..... – Gật!
- Nói gì đi, tớ không thích như vậy!
- Cậu nhanh quên lắm. Đáng ghét! – Cô nàng khóc to hơn! Xin cậu đấy!
- Cậu kể được không? Tớ không nhớ gì cả!
- Không!
- Vậy cậu khóc là vì điều gì? Tớ có liên quan!
- Không!
- Ầy, điên mất! – Tôi bắt đầu cảm thấy mình giống một kẻ khù khờ.
- Đi cùng tớ đến đây nhé K? – Cô nàng nói thật nhẹ!
- Cũng được!!!

Đề xuất Tiên Hiệp: Không Khoa Học Ngự Thú
BÌNH LUẬN