Chương 60: Thưởng Nụ Truy Nã Trầm Chính Hào
Tiếng khóc than van nài ngoài cửa sổ vang lên không dứt, bọn họ dập đầu đến mức trán rỉ máu, cảnh tượng thê lương vô cùng.
Trương Dịch thở dài một tiếng, đi tới trước cửa sổ nói: “Mọi người đừng làm như vậy, tôi nhìn mà trong lòng thấy khó chịu quá!”
Nói đoạn, hắn giơ bát mì nóng hổi đang bốc khói nghi ngút trong tay lên.
“Lòng tôi mà cứ khó chịu là lại muốn ăn cái gì đó.”
“Xì xụp ——”
Trương Dịch ăn một miếng lớn, khiến đám hàng xóm nhìn mà nuốt nước miếng ừng ực, thèm thuồng không sao tả xiết.
Đám đông nghe thấy lời này, tiếng khóc than càng lớn hơn, dập đầu cũng càng thêm ra sức.
“Trương Dịch, là chúng tôi sai rồi, chúng tôi chỉ muốn sống thôi!”
“Cậu cứ bố thí cho chúng tôi chút đồ ăn đi, để chúng tôi sống như kiếp chó ngựa cũng được.”
“Sau này cậu muốn chúng tôi làm gì, chúng tôi đều nghe theo cậu hết, có được không?”
Trương Dịch cúi đầu tiếp tục ăn mì.
Khi con người ta đang đói khát, được ăn một bát mì lớn như vậy quả thực là một loại hạnh phúc to lớn biết bao!
Ăn được nửa bát, hắn tiện tay đặt phần còn lại ngay sát cửa sổ sát đất.
Ngay trước mắt đám hàng xóm, chỉ cách một lớp kính, bọn họ nhìn thấy được nhưng lại chẳng thể chạm vào.
Mỗi người đều như một con chó, áp sát mặt vào mặt kính, dường như làm vậy là có thể ăn được mì.
“Đừng trách tôi không cho các người cơ hội. Bây giờ ai qua đó lấy đầu của Trần Chính Hào về đây cho tôi, loại mì này tôi bao ăn trong một tuần, bữa nào cũng được ăn no!”
Trương Dịch đương nhiên không đời nào thương hại hạng người này.
Nhưng bọn họ ngày nào cũng ở đây đập tường, đục cửa sổ thì cũng thật phiền phức.
Thế nên, chi bằng để bọn họ chó cắn chó, tàn sát lẫn nhau.
Đó mới là chuyện thú vị nhất.
Khi Trương Dịch nói câu này, hắn đồng thời gửi vào trong nhóm chat lớn, thông báo cho tất cả mọi người trong tòa nhà.
Đám hàng xóm trước cửa kính nghe xong lời này, trên mặt lộ ra vẻ do dự.
Trong tay Trần Chính Hào có súng, muốn lấy đầu gã, có khi đầu mình lại bay trước.
Thế nhưng, bọn họ đối phó với Trần Chính Hào khó khăn, chẳng lẽ đối phó được với Trương Dịch sao?
Ba bốn mươi cái xác vẫn còn nằm la liệt trước sau nhà Trương Dịch kìa.
Sự thật chứng minh, Trương Dịch còn khó đối phó hơn Trần Chính Hào nhiều!
Lúc này, Trần Chính Hào đang ở ban công nhà bên cạnh quan sát biến hóa nơi đây.
Gã không nghe thấy Trương Dịch nói gì, chỉ nhíu chặt lông mày, suy tính hành động tiếp theo.
Người của gã lần này cũng đã chết mất hai đứa.
Nếu muốn tiếp tục khống chế cả tòa nhà, gã bắt buộc phải bổ sung thêm nhân thủ.
Đang lúc suy tư, Trần Chính Hào bỗng cảm thấy sau lưng như bị kim châm, khiến lông tơ dựng đứng cả lên.
Gã đột ngột quay đầu, giơ súng trong tay lên, lại phát hiện ánh mắt mọi người nhìn gã đều mang theo vẻ quái dị.
“Các người muốn làm gì?”
Đám đông nhìn thấy súng thì có chút kiêng dè, lập tức lùi lại phía sau.
“Cút hết cho tao!”
Trần Chính Hào gầm lên giận dữ.
Ánh mắt mọi người nhìn gã vẫn quái dị như cũ, thậm chí có thể nói là có chút quỷ dị.
Không giống như đang nhìn một con người, mà giống như đang nhìn một món ăn.
Trần Chính Hào rùng mình nổi da gà, vội vàng dẫn theo mấy tên đàn em rời khỏi nơi này.
“Khoan đã, còn nhà Trương Dịch thì tính sao?”
Tôn Chí Siêu ở bên cạnh hỏi.
Trần Chính Hào chửi bới: “Mẹ kiếp, công không vào được thì còn tính sao nữa? Để sau rồi tính!”
Nói xong, gã hùng hổ rời đi.
Trước cửa sổ nhà Trương Dịch, đám người dập đầu xin tha và đám người muốn đập cửa sổ đều không chịu nổi cái lạnh thấu xương của gió tuyết, sau đó cũng lần lượt rời đi.
Trương Dịch nằm trong căn nhà ấm áp, thong thả chờ xem kịch hay.
Dù sao sau lần này, tòa nhà đã tổn thất khoảng bốn mươi người.
Hơn nữa hầu như tất cả mọi người đều tham gia vào cuộc tấn công nhà hắn, thể lực tiêu hao cực lớn.
Điều này khiến vật tư càng thêm khan hiếm, sự tranh đấu giữa người với người cũng trở nên khủng khiếp hơn.
…
Rất nhanh sau đó, Trương Dịch lại nhận được tin nhắn riêng của rất nhiều người.
Sau trận chiến này, đám hàng xóm cũng hoàn toàn chịu thua.
Chút thể lực ít ỏi của bọn họ gần như đã cạn kiệt, không còn khả năng phát động tấn công quy mô lớn vào nhà Trương Dịch nữa.
Hơn nữa đối mặt với sự phòng thủ không góc chết của nhà Trương Dịch, bọn họ cũng đã nản lòng.
Thế là, nhiều người bắt đầu khóc lóc cầu xin Trương Dịch thương hại, hoặc đưa ra các cuộc trao đổi lợi ích.
Ví dụ như tên phú nhị đại Hứa Hạo.
Hắn chụp ảnh toàn thân bạn gái mình một lượt, rồi nói với Trương Dịch: “Trương Dịch, tôi có thể tặng người phụ nữ của mình cho cậu. Chỉ cầu xin cậu cho tôi chút đồ ăn được không?”
“Cô ấy là người mẫu xe hơi nổi tiếng ở Thiên Hải này đấy, cậu nhìn dáng vóc và khuôn mặt này đi, đều là hàng cực phẩm! Tôi đảm bảo cậu sẽ thích, giúp tôi với!”
Trương Dịch đương nhiên nhận ra cô người mẫu đó, Hứa Hạo mua nhà ở đây chính là để bao nuôi cô ta.
Ngày thường cô ta cũng luôn ăn mặc lẳng lơ, giống như một con hồ ly tinh, lúc nào cũng tỏa ra mùi vị quyến rũ.
Trước đây, cô ta chẳng thèm liếc nhìn những người đàn ông xung quanh lấy một cái.
Đối mặt với Trương Dịch, cô ta cũng luôn giữ bộ mặt cao ngạo.
Vậy mà giờ đây, Hứa Hạo vì mấy bữa cơm mà định đem bán cô ta.
Mà người đàn bà này hiện tại đã tiều tụy đi nhiều, dường như lại rất sẵn lòng bị đem ra trao đổi.
Ít nhất, cô ta biết trong nhà Trương Dịch có rất nhiều đồ ăn, vì vậy khi chụp ảnh cũng vô cùng ra sức tạo dáng.
“Đúng là loại hàng rẻ tiền!”
Trương Dịch cười lạnh.
Phải công nhận rằng, cô người mẫu này dáng người rất chuẩn, nhan sắc cũng vô cùng xuất sắc.
Tuy nhiên, loại đàn bà không biết liêm sỉ này, Trương Dịch không đời nào để cô ta bước chân vào cửa.
Biết đâu chừng ngày nào đó thừa lúc hắn đang ngủ, cô ta lại tặng hắn một dao rồi chiếm đoạt luôn căn nhà.
Loại phụ nữ có thể bán rẻ thân xác để đổi lấy tiền tài thì làm gì có giới hạn đạo đức nào?
Trương Dịch khinh bỉ xem đoạn video đó năm lần, sau đó khinh miệt tắt khung chat đi.
Bên dưới còn có cuộc trò chuyện của những người khác.
Đàn ông liên lạc với hắn tương đối ít.
Dù sao bọn họ cũng chẳng có vốn liếng gì để trao đổi thức ăn với Trương Dịch.
Chỉ có Uông Đại Thúc là vui vẻ chúc mừng Trương Dịch đã đánh đuổi được kẻ thù.
Ngược lại, phụ nữ tìm hắn thì khá nhiều.
Ví dụ như Phương Vũ Tình, cô ta hưng phấn nói: “Anh Trương Dịch, anh giỏi quá đi! Em biết ngay là anh sẽ không sao mà.”
“Tiểu Tình hiện tại không dứt ra được, bọn họ quá đáng lắm, cứ nhốt em ở trong nhà suốt. Anh yên tâm, Tiểu Tình nhất định sẽ tìm cách qua đó với anh!”
Trương Dịch cười khẩy một tiếng, không thèm để ý.
Trời rất nhanh đã tối, hiện tại mỗi ngày tầm 5 giờ chiều là đêm đã buông xuống, ngày ngắn đêm dài.
Vào ban đêm, nhiệt độ còn giảm thêm khoảng mười độ nữa.
Trên tivi, vài đài truyền hình còn sót lại vẫn đang phát sóng chương trình.
“Dưới sự nỗ lực duy trì của chính quyền, tình hình thiên tai tuyết rơi của nước ta đang dần chuyển biến tốt đẹp, hy vọng mọi người đừng nôn nóng, vấn đề sẽ sớm được giải quyết.”
“Thời tiết khắc nghiệt, mọi người đừng tùy tiện ra ngoài để tránh bị tê cóng. Xin hãy giúp đỡ những người đang cần sự trợ giúp.”
“Chúng ta hãy cùng nhau đồng lòng, vượt qua khó khăn trước mắt, ngày mai nhất định sẽ tốt đẹp hơn!”
Trương Dịch cảm thấy tin tức bây giờ còn thú vị hơn cả diễn hài.
Tuy nhiên hắn cũng rất tò mò, những đài truyền hình này rốt cuộc đã dời đi đâu? Và làm thế nào để duy trì vận hành được.
Vừa nghe những tin tức thú vị, Trương Dịch vừa lướt xem lịch sử trò chuyện.
Nhìn những tin nhắn mắng nhiếc, khóc lóc, cầu xin của đám hàng xóm, Trương Dịch cảm thấy vô cùng thú vị.
Những kẻ mắng hắn cơ bản đều là những nhà có người chết.
Trương Dịch tâm trạng tốt, còn gửi lời chúc phúc cho bọn họ.
“Chúc mừng những nhà có người chết nhé, có thể nướng thịt tiễn đưa, lấy tro cốt trộn cơm ăn luôn rồi!”
Trương Dịch giễu cợt trêu chọc bọn họ, khiến những kẻ đó càng mắng chửi dữ dội hơn.
Nhưng đột nhiên, hắn phát hiện trên ban công có động tĩnh.
Trương Dịch tò mò đi tới trước cửa sổ.
Bên ngoài nhờ có tuyết trắng nên ánh sáng khá đầy đủ.
Sau đó hắn nhìn thấy, có người đang lén lút tới khuân vác những cái xác kia.
Chính xác mà nói, là những cái xác đã bị thiêu cháy.
Những người này quấn mình kín mít, khi phát hiện Trương Dịch đang nhìn mình, bọn họ đều giật nảy mình.
“Trương Dịch, chúng tôi không phải tới tìm cậu gây sự đâu, cậu đừng hiểu lầm!”
“Chúng tôi chỉ tới để dọn dẹp xác chết thôi.”
Khi những người này nói chuyện, dây thanh quản có chút run rẩy, chột dạ không dám nhìn Trương Dịch.
Trương Dịch khẽ nhếch môi.
“Ồ? Dọn xác sao? Các người là người nhà của bọn họ à?”
“Hơn nữa nếu muốn chôn cất thì cứ ném xuống dưới là được. Chẳng lẽ các người định lập mộ ngay trong nhà mình sao?”
Những người này bị Trương Dịch hỏi đến mức không biết trả lời thế nào.
“Dù… dù sao những cái xác này cậu cũng không dùng tới, cứ mặc kệ chúng tôi đi.”
Bọn họ đành liều mạng, kéo lê xác chết nhanh chóng rời đi.
Trương Dịch hướng về phía cửa kính vẫy vẫy tay.
“Các người cũng thật tàn nhẫn, cuối cùng cũng đã đi đến bước này rồi sao?”
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Đế Cấm Khu