Chương 1006: Nữ Đệ Tử

.............

Tiệm thuốc Ninh Ba.

“Lão dược, lâu rồi không gặp, ngươi phát tài rồi sao? Tiệm thuốc mà cũng tân trang thành thế này cơ à.” Đi vào tiệm thuốc Ninh Ba trong thành, Triệu Mãn Duyên nở một nụ cười.

“Đâu có đâu có! Làm gì có chuyện phát tài hay không phát tài, mở một phòng tiếp khách lớn thế này, chẳng phải là để nghênh đón tông chủ ngài sao. Tông chủ à, nếu không nhờ ngài ban cho thuốc tiên hiệu nghiệm thần kỳ, lão già này làm sao dám mơ trở thành danh y nức tiếng nhất phường Trần Lạc này chứ.” Vị thầy thuốc tên Lư Hậu nịnh nọt cười nói.

Lời này vừa thốt ra, Triệu Mãn Duyên thoáng sững sờ.

Thuốc tiên?

Ta bán thuốc tiên cho lão hồi nào nhỉ?

Tiệm thuốc Ninh Ba à?

Triệu Mãn Duyên lục lại trí nhớ, hình như có một vài tiệm thuốc lớn nhỏ ở phường Trần Lạc và phía đông bắc thành phố từng đặt hàng số lượng lớn lá đu đủ và lá coca thái nhỏ phơi khô do Triệu Sắc Tông của hắn trồng.

Ở thế giới ma pháp, Triệu Mãn Duyên rất ngưỡng mộ tài năng bào chế ma dược của Mục Bạch, hắn cũng từng mày mò học hỏi, nghiên cứu một vài loại ma dược dị biệt, sau này nhớ lại nên mới áp dụng vào việc kinh doanh ở Siêu Duy Vị Diện.

Chẳng qua Triệu Mãn Duyên chỉ dùng thực vật hệ ma pháp để khuếch đại tác động lên thần kinh, tăng thêm chút kích thích cho thuốc mà thôi.

Thuốc tiên cái gì chứ, thứ ta bán cho các ngươi rõ ràng là nguyên liệu và bài thuốc bổ não, kích thích trí tưởng tượng bay bổng lên tận thiên đàng cơ mà?

Mẹ kiếp, mấy người này cứ thế bay nóc thật à? Phê thuốc vài năm mà đã tin sái cổ đó là thuốc tiên rồi sao?

“Lão dược, vậy ngươi đã thử qua thuốc tiên của ta chưa?” Triệu Mãn Duyên mặt không đổi sắc, hỏi nhỏ.

Chỉ thấy lão dược nở một nụ cười đầy ẩn ý và quái gở.

“Tuyệt vời, tuyệt vời lắm, đặc trị bách bệnh. Mấy cái bệnh vặt như đau dạ dày, viêm họng của ta đều tan biến hết trong cơn phê pha. Khụ khụ, tông chủ, ngài không biết đó thôi, bên phường Lâu Lan có người nhờ bài thuốc này mà chữa khỏi cả ung thư não, có kẻ còn điều trị thành công chứng tẩu hỏa nhập ma nữa đấy.”

“Toang rồi!” Triệu Mãn Duyên vỗ trán đánh bốp, trong lòng cười khổ cả ngàn lần.

Hắn điên mất.

Cái thế giới quái quỷ này điên hết cả rồi.

Sao bây giờ lại thành ra thế này.

Thật không ngờ, Triệu Mãn Duyên vốn chỉ nghĩ mình đang làm ăn bẩn, bán thuốc cho mấy kẻ mất hết lý tưởng sống, cõi lòng nguội lạnh với đời, ai ngờ ở thế giới này nó lại được coi là một loại thuốc tiên.

Lại còn có công hiệu chữa bệnh?

À không, hình như ở Thần Miếu từng nghe Diệp Tâm Hạ giảng giải qua, lá đu đủ đúng là có một vài công dụng thật...

Ân, là do mình không nghiên cứu kỹ, lỗi tại mình.

Thôi kệ, hơi đâu mà quản chuyện này.

Hắn tới đây cũng không phải để bận tâm những thứ này.

Vừa hay lão dược Lư Hậu này còn nợ mình một ân tình, đến lúc đòi lại rồi.

“Được rồi, lão dược, ta đến đây lần này là có chuyện muốn tìm ngươi.”

Triệu Mãn Duyên khoát tay nói.

“Tông chủ ngài có việc ạ? Chờ một chút, chờ một chút, tông chủ, để ta cho người mang chút đồ lên, chúng ta vừa ăn vừa nói.” Lư Hậu không quên ân tình của Triệu Mãn Duyên, vẫn tỏ ra vô cùng nịnh nọt.

Hắn gọi một tên học việc, vội vàng sai nó ra đầu phố mua vài món bánh ngon về.

Nói xong, dường như sợ tên học việc này lóng ngóng chậm chạp, lão bèn để nó ở lại hầu trà Triệu Mãn Duyên, mời ngài ngồi nghỉ trước, còn mình thì tất tả chạy ra đầu phố mua bánh.

Trong mắt Lư Hậu, tông chủ Triệu Sắc Tông là bậc chí cao vô thượng, nếu để ngài phải chờ đợi lâu thì chính là đại bất kính.

Ngược lại, nhìn cái màn liếm chó này của lão dược, Triệu Mãn Duyên đột nhiên ngẩn người, cảm giác ký ức của hơn 100 năm trước ở thế giới ma pháp dần dần sống lại vài phần.

Cái điệu bộ bợ đỡ quen thuộc này, hình như trước khi xuyên không mình cũng từng thấy không ít lần.

Trong lúc chờ đợi, Triệu Mãn Duyên mở bảng nhiệm vụ ra.

Một quả cầu ánh sáng do quang hệ ma pháp tạo thành khuếch tán ra, chiếu rọi ngay trước đồng tử của hắn.

[Nhiệm vụ chính tuyến: Thời gian tìm kiếm đồ đệ còn lại 2 ngày. Nếu thất bại, sẽ bị Nữ Chúa trừng phạt bằng hình tra tấn, linh hồn bị dày vò, sinh lực bị bào mòn.]

Đọc xong dòng chữ, Triệu Mãn Duyên trầm mặc.

Đúng là bi kịch!

Ngươi là bà nội thiên hạ, nắm đấm to thì có quyền, ta nhịn!

Chưa đầy 10 phút sau, vị danh y nức tiếng phường Trần Lạc đã quay về, mời Triệu Mãn Duyên vào phòng bếp, nơi đã bày sẵn một bàn tiệc thịnh soạn để tiếp đãi khách quý.

Nói là đi mua bánh, nhưng thực tế nhìn sơ qua bàn mỹ thực trước mặt, Triệu Mãn Duyên cũng không biết phải nói gì.

Hắn chỉ có thể cười khổ rồi an phận ngồi vào bàn.

Thật lòng mà nói, lần này hắn chẳng có tâm trạng ăn uống gì cả, chỉ đơn thuần đến để nghe ngóng tin tức, hoàn thành nhiệm vụ tìm kiếm đồ đệ mà thôi.

Không ngờ lão thầy thuốc này vẫn còn đang phê pha mà đã nhiệt tình đến vậy.

“Tông chủ, ngài mau dùng bữa đi, ta mời, ta mời, ngài khách sáo là không nể mặt lão già này rồi.” Lão bản Lư Hậu thấy Triệu Mãn Duyên chậm chạp không nhấc đũa, bèn lên tiếng thúc giục.

“Đúng vậy, ta đây chính là không nể mặt lão đấy.” Triệu Mãn Duyên nghiêm túc nhìn vào mắt Lư Hậu, thầm nói trong lòng.

Nhưng hắn vẫn bỏ qua, không muốn làm to chuyện.

“Mấy món này lát nữa hãy ăn, lão dược, ta đang có việc gấp. Lần này ta tìm ngươi không phải để bàn chuyện làm ăn, ta có việc cần hỏi thăm ngươi một chút.” Triệu Mãn Duyên lắc đầu, đặt đũa xuống.

Bây giờ hắn thực sự không có tâm trạng ăn uống, chuyện tìm đồ đệ chưa giải quyết xong, một khi nhiệm vụ thất bại, hắn đến ngủ cũng chẳng yên thân.

“Lão dược, mục đích ta tới lần này là muốn hỏi ngươi về chuyện của phủ Trúc Anh. Gần đây có thiên tài trác việt nào đáng chú ý không? Với lại, phủ Trúc Anh nằm ở đâu?” Triệu Mãn Duyên khẩn trương hỏi.

Lời này vừa thốt ra, thầy thuốc Lư Hậu ngẩn người một lúc, nhưng rất nhanh đã hoàn hồn.

Liên tưởng đến chuyện buôn bán thuốc tiên trước đây của vị tông chủ này, lão già lập tức hiểu ra.

“Tông chủ, ngài à, khụ khụ, ngài không phải thực sự định bán ‘thuốc tiên’ cho Nguyệt tiểu thư đấy chứ? Chẳng trách, chẳng trách, đích thân ngài giá lâm đến đây, lại còn dùng cả thuốc tiên làm lễ vật, quả đúng là chỉ có Nguyệt tiểu thư mới xứng…” Lão Lư Hậu nhìn Triệu Mãn Duyên, trong mắt loé lên nụ cười đầy ẩn ý.

Sắc mặt Triệu Mãn Duyên nhanh chóng đen như đít nồi.

Lão dược, ngươi có tin ta tung một cái Cấm Chú tiễn ngươi về trời không?

Thuốc tiên con khỉ! Lần sau, ta sẽ sắc cho ngươi một liều xuân dược trộn lá coca, cho ngươi lên mây múa thái cực quyền luôn!

Không biết có phải cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh của Triệu Mãn Duyên hay không, thầy thuốc Lư Hậu bỗng rùng mình một cái, vội vàng chỉnh đốn lại tư thế.

“Hì hì, tông chủ, tông chủ, để ta nói. Phủ Trúc Anh nằm sau lưng học viện Trần Lạc, ngài cứ đi đến cuối chợ rồi rẽ trái, qua ba cái ngã năm là tới.”

“Còn về thiên tài... ý ngài là thiên tài về phương diện tu luyện phải không?” Lư Hậu nhíu chặt mày, ra vẻ cố gắng suy nghĩ.

Triệu Mãn Duyên gật đầu.

Sau đó cũng không nói gì thêm, yên lặng chờ lão dược nói tiếp.

Qua khoảng một nén nhang, lão dược Lư Hậu vỗ bàn một cái, đứng bật dậy.

“Tông chủ, ta nghĩ ra rồi! Ta nhớ tháng trước bên phủ Trúc Anh có lời đồn về một tuyệt thế thiên kiêu, được ca tụng là thiên tài đỉnh cao của thế hệ trẻ. Đó là một nữ tử phẩm chất trác việt, mang phong hào Kiếm Tôn, nghe đồn nàng vừa đến Nguyệt gia chỉ trong một thời gian ngắn đã khuấy đảo toàn bộ Đế Quốc!”

“Tin này ta nghe một thương nhân nói lại, chắc không phải tin vịt đâu.”

Lão dược thao thao bất tuyệt, vẻ mặt đầy tự hào.

“Ồ? Nữ tử? Trẻ như vậy đã được phong Kiếm Tôn?”

Đúng rồi, đúng rồi, chính là nàng.

Triệu Mãn Duyên không hề nói với Lư Hậu người hắn cần tìm là nữ tử. Nếu Lư Hậu tự mình nhắc đến nàng, vậy xác suất đó chính là người hắn cần tìm là cực cao.

“Người này tên họ là gì?” Triệu Mãn Duyên hai mắt sáng lên.

Lư Hậu kích động nói:

“Nàng không phải người của Nguyệt gia, mà mang họ Diệp, tên là Mộng A, là Kiếm Tôn trấn giữ gia tộc.”

Nghe vậy, Triệu Mãn Duyên sững sờ một chút.

Hình như... đã từng nghe qua cái tên này ở đâu đó.

Không hàn huyên thêm nữa, ăn xong một chiếc bánh, uống cạn bát canh, Triệu Mãn Duyên bình thản đứng dậy ra về.

Chính xác hơn, là hắn đến phủ Trúc Anh để thu nhận đồ đệ.

Một nữ Kiếm Tôn làm đồ đệ sao…

.................

✸ Vozer ✸ Dịch giả VN

Đề xuất Linh Dị: Vu hiệp Quan Sơn - Ma Thổi Đèn
BÌNH LUẬN