Chương 1010: Pháp sư phòng ngự là chơi như vậy sao?

...............

Tổng cộng có 20 cánh!

Từ 18 cánh nguyên bản, thông qua cải tiến bằng nhiều loại dị cốt của hải yêu, lại được đỉnh cấp Thần Tượng Giroud đích thân rèn luyện, cuối cùng tạo thành 20 cánh Sí Hoàng Châu Dực. Hơn nữa, đôi cánh này còn được khắc sâu ấn ký sức mạnh của Thanh Lam Côn và Bá Hạ gia trì, khiến uy lực được khuếch đại bội phần.

Triệu Mãn Duyên trước đây vẫn luôn không có Thiên Chủng loại tốt. Hắn không phải Mạc Phàm, không có được quá nhiều cơ duyên, tất cả cơ duyên của hắn thực chất đều đến từ tiền tài mà hắn đổ vào.

Đối với pháp sư nhà giàu, cơ duyên lớn nhất không gì khác ngoài ma cụ của chính mình.

Sau thảm họa hải yêu, cuối cùng hắn cũng đã sở hữu Thiên Chủng. Lĩnh vực của tất cả các đại Thiên Chủng mà hắn có đều liên quan đến uy lực phòng ngự. Bởi vì thần trang của Triệu Mãn Duyên thiên về phòng ngự, nên tất cả Thiên Chủng ma pháp đều cộng hưởng và phát huy sức mạnh cùng một lúc.

Khoác trên mình thần trang khải giáp hộ thể, Triệu Mãn Duyên cùng đôi Sí Dực thần thánh tựa như thiên sứ giáng trần, toàn thân tỏa ra ánh sáng thần thánh, lộng lẫy, cao quý và uy nghiêm.

Cần phải biết rằng, Triệu Mãn Duyên của hiện tại đã khác xa quá khứ, phảng phất như không còn cùng một đẳng cấp. Trong thảm họa hải yêu, hắn vẫn chỉ là nhục thể phàm nhân, còn bây giờ, hắn đã là cường giả cấp Đại Đế đỉnh vị, chuyện tay không dùng man lực áp đảo Đế Vương cũng là lẽ thường.

Nhục thân của Triệu Mãn Duyên lột xác lên cấp Đại Đế, cộng hưởng với thần trang, có thể đồng bộ thăng cấp. Sức phòng ngự của cả hai gia trì lẫn nhau, sự tiến hóa của nhục thể đã đẩy sức phòng ngự của hắn thẳng tiến đến hàng ngũ cường giả trong cấp Quân Chủ trung vị, nhiều khi còn bỏ xa cả Huyền Vũ.

Nhưng, bấy nhiêu đó vẫn chưa xong.

Sau lưng Triệu Mãn Duyên, tinh vũ màu hoàng kim xuất hiện. Thủy hệ, Quang hệ, Thực Vật hệ và Không Gian hệ, ba hệ Cấm Chú và một hệ Bán Cấm Chú dung hợp lại với nhau.

Hoàng Sam Thủy Hoa Mộc Liễu!

Oanh một tiếng vang trời, ngay trong chớp mắt, lấy Triệu Mãn Duyên làm trung tâm, quang mang bạo phát. 20 cánh Sí Hoàng Châu đồng loạt mở ra, ánh sáng từ đôi cánh ngọc điên cuồng nở rộ, mỗi một sợi quang mang tịnh hóa màu hoàng kim đều chân thực đến lạ, tựa như những thực thể sống.

Khi luồng quang mang chói lòa này nở rộ, toàn bộ phủ Trúc Anh hóa thành một dị giới Thiên Đường thực sự. Triệu Mãn Duyên đứng ở trung tâm, là hạch tâm của một cây Hoàng Sam Thanh Liễu màu vàng khổng lồ tuyệt đẹp. Xung quanh cây đại thụ, vô số đóa hoa và tán lá tạo thành những màn nước, dựng nên lớp lớp phòng ngự không gì sánh được.

Phải biết rằng, nếu không có đôi găng tay, Triệu Mãn Duyên ban đầu chỉ có thể dung hợp được hai loại ma pháp. Nhưng kể từ khi mỗi ngày đều phải thực hiện nhiệm vụ luyện tập do Côn Bằng giao cho, lại có nàng ở phía sau thôi diễn, giúp hắn rèn luyện khả năng khống chế tinh thần lực, Triệu Mãn Duyên bây giờ đã nắm giữ được pháp môn dung hợp ở mức độ nhất định.

Điều may mắn bất ngờ chính là, bốn hệ Thủy, Quang, Thực Vật và Không Gian không hề xung đột tương khắc, thậm chí còn tương sinh, kết nối với nhau thông qua Thực Vật hệ. Thực vật mượn dinh dưỡng từ nguồn suối Thủy nguyên tố, sau đó mượn Quang nguyên tố để quang hợp, trao đổi chất và tẩy lễ, lại mượn sinh cơ của Không Gian để không ngừng tiến hóa. Kết quả tạo ra một bức tường Hoàng Thụ Thủy Hoa khổng lồ, che chắn tuyệt đối, bao phủ lấy Triệu Mãn Duyên, đồng thời chặn lại mọi đường tấn công của Diệp Mộng A.

Triệu Mãn Duyên vẫn chưa phát động công kích, mà vẫn không ngừng ngâm xướng cấm chú pháp trận.

Từng tòa pháp trận Cấm Chú được dung hợp một cách kỹ lưỡng dưới sự khống chế của hắn, không ngừng thành hình, kiến tạo nên thế giới Mộc Liễu ngày một dày đặc, trùng điệp hơn.

Nhìn gốc cây ngày càng to lớn, chỉ có thể thấy nó không ngừng bao trùm, rồi lại bao trùm thêm một tầng phòng ngự quang liễu và thủy hoa sâu sắc hơn.

Tất cả những điều này khiến cho đất trời vốn đang trong mùa đông lạnh lẽo hóa thành một vùng ấm áp, bao nhiêu bụi mù vẩn đục đều biến mất không còn tăm hơi.

Tê tê tê ~~~~~~~!

Đây là cây đại thụ lớn nhất mà Nguyệt Thanh Y và Lão Thái Công từng thấy. Chỉ thấy gốc Hoàng Sam này đâm thẳng vào khung trời, chống đỡ cả một vùng thiên địa. Bên dưới gốc cây là thác nước Thủy Hoa, đại thụ có vô số cành liễu, vô số nhánh liễu rũ xuống những dải hào quang. Giờ đây, toàn bộ phủ Trúc Anh, toàn bộ mấy trăm dãy núi phía sau sa trường đều bị những cành liễu màu vàng bao phủ, thứ ánh sáng hoàng châu bàng bạc này chiếu rọi cả không gian.

Một lúc lâu sau, Triệu Mãn Duyên vẫn đang ngâm xướng Cấm Chú, hắn sử dụng tất cả pháp trận, kết giới mà mình học được, đan xen phóng ra.

Thiên Quốc kết giới gia trì...

Linh Vĩ Quốc hộ thuẫn gia trì...

Thủy Phật Châu cũng được bày ra thành mấy lớp kết giới phòng ngự.

Phật pháp huyền minh áo cà sa thu được từ Thu Cúc Bồ Tát cũng được phóng ra.

Dường như hắn sẽ không dừng lại trong vài canh giờ nữa.

Bất quá, cuối cùng thì sau khoảng nửa giờ chuẩn bị, hắn cũng ngừng lại.

Không phải Triệu Mãn Duyên không muốn tiếp tục ngâm xướng để bày thêm tầng phòng ngự, mà là thủ đoạn của hắn đã dùng hết, không thể tiếp tục gia cố thêm được nữa.

Lớp kết giới đa sắc vàng, xanh, bạc trùng điệp bao phủ cả dãy núi chính là Hoàng Sam Thủy Hoa Mộc Liễu và vô số kết giới phòng ngự do Triệu Mãn Duyên tạo ra.

Nói một cách nghiêm túc, đến bây giờ hắn vẫn chưa sử dụng đến Thổ hệ Cấm Chú, càng chưa chính thức để cho Côn Bằng Nữ Chúa thức tỉnh và sử dụng sức mạnh của mình.

Sức mạnh mà Côn Bằng ban cho Triệu Mãn Duyên chỉ có một hệ thống duy nhất. Nàng chủ yếu đóng vai trò giúp tinh thần lực của hắn cường đại hơn, đào tạo và hướng dẫn hắn đi tìm kiếm kỳ ngộ, chứ không hề có kỹ năng hỗ trợ chiến đấu.

Triệu Mãn Duyên chắp hai tay sau lưng, lẳng lặng đứng bên trong thế giới Hoàng Sam Thủy Hoa Mộc Liễu, cả người bình thản nhìn Diệp Mộng A, ôn tồn nói:

“Bấy nhiêu là đủ rồi, ngươi có thể ra tay.”

“Chỉ cần ngươi có thể phá vỡ tất cả bố trí phòng ngự của ta, làm ta trọng thương, thì coi như ta thua.”

Triệu Mãn Duyên như cười như không, cử chỉ vô cùng thân thiện nho nhã, phảng phất như hắn là tiên nhân duy nhất trên thế gian này.

Mà ở một bên khác, Nguyệt Thanh Y và Lão Thái Công thì đôi mắt đã sớm trợn trừng, cả khuôn mặt ngây dại.

Pháp sư phòng ngự là chơi như vậy sao?

Cho hắn nửa giờ, hắn trực tiếp xây lô cốt, đổ bê tông, dựng pháo đài ngập cả thành đô.

Đùa à, cái này mà không tới cấp Quân Chủ đỉnh vị thì đánh đấm kiểu gì???

Lấy đầu mà đập vào à!?

Công bằng mà nói, ngay cả trong số các cường giả cấp Quân Chủ đỉnh vị cũng không mấy ai có khả năng phá hết từng này lớp phòng ngự trong một, hai chiêu được.

Cho dù là tứ đại hộ pháp của triều đình phương Bắc tới đây cũng không thể áp chế được cỗ khí thế này. Chỉ mới bày trận một chút, mà toàn bộ gia nô, trưởng lão, tiểu thư công tử của phường Trần Lạc đứng bên ngoài đều đã quỵ ngã xuống đất. Đối mặt với áp lực đột ngột, tất cả mọi người đều sợ đến choáng váng, phảng phất như có một loại Phật pháp vô biên của Tây Thiên Cực Lạc giáng lâm.

Thôi đi!!

Đây không phải là ma pháp phòng ngự, người này là đang chơi xây pháo đài.

Ngay cả Nguyệt Thanh Y cũng bất giác hoài nghi thay cho tỷ tỷ của mình, nàng có chút lỡ lời.

Đừng nói một mình Diệp Mộng A, dù cho Nguyệt Thanh Y có đào mộ mời hết tổ tiên Nguyệt gia lên đây chung sức phá cái của nợ này thì cũng chẳng có kết quả.

Phá cái quái gì nữa.

Nguyệt Thanh Y hối hận rồi, nàng dùng một ánh mắt rụt rè xen lẫn tội lỗi quay đầu nhìn Diệp tỷ tỷ của mình.

Chẳng lẽ bây giờ lại tiến đến bên cạnh tỷ tỷ, thì thầm tiết lộ rằng nàng cũng muốn bái sư học nghệ, muốn học cái môn phòng ngự kết giới này.

Có cái đồ chơi này, ra đường chọc chó cũng coi như thiên hạ vô địch.

Bất quá, suy nghĩ của nàng không phải là suy nghĩ của Diệp Mộng A.

Diệp Mộng A đã sớm triệu hoán ra thần kiếm của mình, Quang Minh Thần Kiếm, lơ lửng bên cạnh.

........................

Đề xuất Tiên Hiệp: Lục Địa Kiện Tiên (Dịch)
BÌNH LUẬN