Chương 1013: Trở Về Triệu Sắc Tông
..........
Trên không phận biên cảnh phía bắc Thanh Vũ Đế Quốc.
Triệu Mãn Duyên, Diệp Mộng A và Nguyệt Thanh Y đang ngự không bên trong một pháp trận không gian.
Không gian này không phải một đường hầm, mà là một chiếc thuyền trôi được ngưng tụ từ không gian, lướt đi trên mây thay cho Phong Quỹ.
Triệu Mãn Duyên lại chẳng làm gì, chỉ đứng chắp tay sau lưng, chân đạp pháp trận, thần thái đạo mạo như một thái cổ chân nhân, vẻ mặt bình thản trước thế sự xoay vần.
Với khả năng khống chế không gian của cảnh giới Bán Cấm Chú, việc này chỉ là chuyện vặt.
Diệp Mộng A cũng tương tự Triệu Mãn Duyên, nàng yên tĩnh làm việc của riêng mình.
Chỉ có Nguyệt Thanh Y, kẻ không mời mà đến, khóc lóc đòi bám theo bằng được, là tỏ ra nhiệt tình nhất. Nàng hồn nhiên vui vẻ, tíu tít trò chuyện với Diệp Mộng A bên trong pháp trận, mặc cho nó tự động bay về phía trước.
E rằng dù Triệu Mãn Duyên có bán nàng vào thanh lâu, nàng cũng chẳng bận tâm, miễn là được vui vẻ.
“Tỷ tỷ, có phải người vẫn chưa tâm phục khẩu phục sau trận thua trước Triệu tông chủ không? Ta đương nhiên là về phe tỷ rồi, nhưng mà, dù sao người ta cũng đích thân xuống núi mời hai chúng ta, lại còn trong tình huống phải tự phong tu vi... Ha ha, thật ra ta thấy Triệu tông chủ cũng được lắm chứ, vừa mạnh mẽ, là cường giả cấp sử thi hiếm có trên đời, lại còn là người tuấn tú nhất ta từng gặp nữa.”
Nguyệt Thanh Y tuôn một tràng khen ngợi, đến giờ vẫn còn ái mộ khí chất của Triệu Mãn Duyên.
Triệu Mãn Duyên vốn đang trầm tư tĩnh lặng, nghe xong một hồi chỉ hận không thể vọt tới mắng cho một trận: “Tiểu cô nương, ta không có xuống núi tìm ngươi, càng không có mời ngươi lên núi, nhớ cho kỹ, là ai vừa nãy ăn vạ níu chân bản tọa xin đi theo hả?”
Đương nhiên, lời này hắn chỉ có thể giữ trong lòng.
Một bên, Diệp Mộng A dường như đã sớm quen với tính cách của Nguyệt Thanh Y, nàng chỉ khẽ gật đầu lấy lệ, tỏ vẻ đã hiểu.
Trong mắt nàng, những chuyện khác đều không quan trọng, ưu tiên hàng đầu vẫn là điều tra vùng ký ức đã mất của bản thân. Hơn 100 năm qua, nàng vẫn đau đầu tìm kiếm lời giải cho vấn đề này, bây giờ đã lần ra manh mối trên người vị Triệu tông chủ trước mắt, có đánh chết cũng không thể bỏ qua.
Nếu không triệt để lật mở bí mật này, với bản tính của nàng, chắc chắn sẽ ăn không ngon ngủ không yên, trong lòng luôn canh cánh một nỗi khó chịu.
“Mà này, Triệu Tông Chủ đã là cấp sử thi, thực lực bá đạo như vậy, hay là chúng ta nên làm gì đó để rạng danh tông môn, đem chiếu thư truyền bá truyền thuyết uy vũ của sư tôn khắp toàn bộ Siêu Duy Thần Châu nhỉ?” Nguyệt Thanh Y đưa ra một đề nghị.
Diệp Mộng A như cũ không quan tâm.
Ngược lại là Triệu Mãn Duyên ở bên kia.
Nghe thấy lời này, hắn suýt chút nữa muốn bóp cổ nàng cho chết.
Ta khốn kiếp nhà ngươi, khí tức đó là ngụy trang, là ngụy trang có hiểu không?
Át chủ bài cốt lõi là dùng để đánh lừa đối thủ, để cứu mạng khi cần thiết, chứ không phải để các ngươi đem ra khoe mẽ.
Đến chính ta còn không dám mượn oai hùm diễn trò quá lố, sao cái tiểu nô tỳ không biết điều này lại dám lôi cái mác sử thi ra làm oai làm phách chứ.
Nếu thanh danh của ta thực sự nổi như cồn, lỡ kéo tới một vị đại lão cấp Truyền Thuyết hay đại năng cấp Thần Thoại nào đó đến Trác Sơn luận bàn, thì cả đám chỉ có nước lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân thôi.
Triệu Mãn Duyên đưa lưng về phía hai nữ nhân, khóe miệng co giật điên cuồng, nhưng không dám để các nàng nhìn thấy.
Trong lòng hắn chỉ có một suy nghĩ, Nguyệt Thanh Y này không ổn rồi, ở trước mặt mình mà còn dám cầm quyền uy sử thi của mình ra nói năng lung tung.
Nếu là ở sau lưng, chẳng phải sẽ còn to gan hơn sao?
Gặp kẻ gây sự liền rêu rao Triệu Sắc Tông có tông chủ cấp Truyền Thuyết, ai muốn đánh nàng thì cứ lên Triệu Sắc Tông tìm tông chủ?
Tê...
Triệu Mãn Duyên nghĩ đến viễn cảnh một ngày đẹp trời, đột nhiên có một vị Đế Hoàng đến gõ cửa Triệu Sắc Tông, nở một nụ cười ấm áp với hắn, rồi đưa cho hắn một cái hũ tro cốt để tự mình chui vào... Khặc, hắn bất giác hít một hơi khí lạnh.
Phải mau chóng dạy hỏng Diệp nhi, sau đó tống cổ hai tiểu quỷ này xuống núi.
...................
Trác Sơn, trước sơn môn Triệu Sắc Tông.
Triệu Mãn Duyên mang theo Diệp Mộng A cùng Nguyệt Thanh Y trở về nơi này.
Nhìn sơn môn to lớn huyền diệu của Triệu Sắc Tông trước mặt, cả Diệp Mộng A lẫn Nguyệt Thanh Y đều không khỏi choáng ngợp.
Dù biết Triệu Sắc Tông có quan hệ với quan lớn triều đình, là một tông môn ẩn thế giàu nứt đố đổ vách, nhưng hai nàng tuyệt đối không thể tưởng tượng được mức độ hoành tráng của nó.
Trác Sơn tựa như Thánh Sơn trong truyền thuyết, mênh mông vạn dặm, mây mù lượn lờ, chẳng khác nào tiên cảnh. Từng tòa điện đường san sát trên núi, ẩn hiện trong sương khói mà vẫn toát lên vẻ uy nghiêm, khiến lòng người nảy sinh kính sợ, không dám có ý mạo phạm.
Triệu Mãn Duyên bề ngoài vẫn giữ vẻ thản nhiên như mây trôi nước chảy, nhưng trong lòng lại nhẹ nhàng thở phào.
Rời núi một chuyến, trở về nhà, trở về lãnh địa của thái cổ Yêu Ma Đế Quốc Côn Bằng vẫn là tốt nhất.
Thực ra toàn bộ Trác Sơn, bao gồm cả cái gọi là Triệu Sắc Tông, vốn là lãnh địa của Côn Bằng Nữ Chúa từ thời thượng cổ, tài nguyên dồi dào sung túc, cho nên Triệu Mãn Duyên mới có thể vận hành tông môn thuận buồm xuôi gió trong thời gian ngắn như vậy, bành trướng đến mức được mệnh danh là nhà khởi nghiệp số một thiên hạ.
Rời núi bốn năm để làm nhiệm vụ tìm kiếm đồ đệ, hôm nay trở về, nhất định phải dạy hỏng đồ đệ, kết hợp với việc tu luyện của bản thân, song kiếm hợp bích, nhanh chóng tăng cường thực lực.
Sớm ngày đạt đến Quân cảnh!
Hắn vẫn luôn ghi nhớ một câu châm ngôn sống.
Ta từ thân nô bộc cặn bã tu luyện đến vô địch!
Triệu Mãn Duyên yên lặng tự cổ vũ mình.
Một bên, Diệp Mộng A nhìn sơn môn Triệu Sắc Tông và cảnh vật xung quanh, đôi mắt lóe lên ánh sáng màu lưu ly.
Nàng vốn là pháp sư hệ Không Gian đã chạm tới ngưỡng cửa pháp tắc, trình độ vượt xa Triệu Mãn Duyên. Trong cảm nhận không gian của nàng, trên bầu trời Triệu Sắc Tông dường như có một đạo quang mang đang nhấp nháy, thỉnh thoảng lại phóng ra một tia khí tức, biến ảo thành sương mù che phủ.
Kim Diệu kết giới?
“Sư tôn, lớp sương mù bên ngoài Triệu Sắc Tông là kết giới trận pháp do ngài bố trí sao?” Diệp Mộng A nhẹ giọng hỏi.
Nguyệt Thanh Y thì vẫn tung tăng đi dạo, không để ý nhiều.
Nghe thấy lời này, Triệu Mãn Duyên đang âm thầm tự động viên mình lập tức hoàn hồn, nhìn chằm chằm về phía Diệp Mộng A.
Tên đồ đệ thiên tài này quả nhiên có nhãn lực và thực lực xuất chúng, đến mình cũng kém xa nàng, xem ra muốn dạy hỏng nàng không hề đơn giản.
Nếu lại xảy ra sai sót gì, vận rủi sẽ quay lại với hắn, e là hắn phải thổ huyết mất.
Thật không dám nghĩ tới cảnh tượng Côn tiểu thư nổi giận!
Triệu Mãn Duyên bắt đầu vận hết công suất não bộ. Hắn cảm thấy, việc đầu tiên là phải dựng nên một hình tượng kinh khủng về Triệu Sắc Tông và sư tôn trong lòng nữ đệ tử tuyệt sắc này. Như vậy, lời hắn nói ra mới có thể khiến nàng tuyệt đối tin tưởng, đi vào con đường tu luyện sai lầm, sau đó tẩu hỏa nhập ma, phế đi thực lực.
Đúng!
Chính là như vậy!
Sư tôn là đại lão cấp Truyền Thuyết, siêu việt cả cấp Quân Chủ, còn Tông Môn là một thế lực ẩn thế từ thời thượng cổ giáng lâm. Với một bối cảnh hùng mạnh như vậy để lừa gạt người khác, làm sao có khả năng lừa ngươi được chứ?
Cũng giống như ở thế giới ma pháp, mấy lão nhà giàu lắm điều muốn nói gì thì nói, nói hươu nói vượn cũng viết thành sách bán chạy, thậm chí còn dám dạy người khác tu luyện ma pháp!
Chẳng nói đâu xa, có lẽ bây giờ Triệu Mãn Duyên đã quên sạch, nhưng chính bản thân hắn khi còn ở thế giới ma pháp, đã dựa vào ảnh hưởng của Triệu Thị và quyền lực của thân phận cấm chú pháp sư, tẩy não hậu thế về cuộc đời mình, đường đường chính chính viết sách dạy làm người, dạy cách chung tình và gìn giữ hạnh phúc hôn nhân.
Về chuyện hôn nhân, cứ thử hỏi Hình Thiên Sứ Farl, Thánh Cung Laura xem... khụ khụ!
Nếu thế giới quay về thời kỳ đồ đá, nếu nhân loại đứng trên bờ vực tuyệt chủng... người như Mạc Phàm có thể không cần, người như Nhật Ánh cũng có thể thiếu, Thiên Phụ cũng chẳng nhất thiết phải có ---- nhưng Triệu Mãn Duyên hắn là phải có, chỉ có loại người như hắn mới giúp nhân loại bùng nổ dân số trở lại được.
....................
Đề xuất Tiên Hiệp: Giết Địch Bạo Tu Vi, Ta Công Lực Ngập Trời! (Dịch)