Chương 1015: Khống Chế Cục Diện

...............

Chẳng biết từ lúc nào, một luồng không khí u ám đột ngột bao trùm lấy lòng chảo sơn nguyên, nơi đang diễn ra trận quần chiến giữa các thế lực, khiến tất cả mọi người đều cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Đám người Dương gia bị dọa đến suýt nữa thì té ngã.

Gã ác ma Mạc Phàm kia ngạo nghễ nhấn mạnh bốn chữ ‘giết sạch mới thôi’, câu nói này chẳng khác nào đẩy cả hai bên vào con đường cửu tử nhất sinh.

Bất kể dũng khí của hắn đến từ đâu, hầu như tất cả mọi người đều hiểu rằng sự việc ngày hôm nay chắc chắn không thể kết thúc trong êm đẹp.

Tiếng nghị luận xôn xao và gào thét vang lên ầm ĩ bốn phía, chẳng ai ngờ được đại hội tông môn vốn 50 năm mới tổ chức một lần lại có thể biến thành một cảnh tượng điên cuồng đến mức này.

Nói là 50 năm một lần, nhưng thực tế đại hội lần này lại có chút thay đổi đột ngột, bởi nó chỉ cách lần tổ chức trước đó vỏn vẹn 14 năm.

Sở dĩ đại hội được tổ chức sớm hơn tới 36 năm là vì có lời đồn rằng các thế lực bên phía Hải Vực không muốn chờ đợi quá lâu. Bọn họ đã dùng đủ mọi thủ đoạn để thúc đẩy quy trình, rút ngắn thời gian tổ chức, và đã khởi động lại đại hội sau một cuộc bàn thảo từ một năm trước.

Rút ngắn từ 50 năm xuống còn 14 năm, đây là một tiền lệ chưa từng có trong lịch sử.

Vậy mà trong lần tổ chức sớm này, không biết từ đâu lại xuất hiện một đại ác ma giết người không gớm tay, triệt để khuấy đảo sóng gió, tạo nên uy danh kinh thiên động địa.

Tuy rất nhiều người không muốn tin, nhưng sự thật bày ra trước mắt cho thấy, đây hẳn không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Không chỉ Dương gia, mà tất cả các thế gia và đại tông môn khác tham dự đại hội tại Đông Châu lần này đều bị khí thế của Mạc Phàm áp chế hoàn toàn.

Mọi người bắt đầu lùi lại, các thế lực khác lặng lẽ dập tắt chiến ý, hoặc là đứng thành một vòng tròn lớn cách xa mấy chục dặm để quan sát tình hình, hoặc là trực tiếp xuống núi.

Trận đại hội này dường như đã không còn ý nghĩa gì nữa.

Không ai muốn mình chết oan, không ai muốn dây dưa với Mạc Phàm để rồi bị liên lụy đến tính mạng.

Giờ đây trên võ đài, tất cả bọn họ đều thấy Mạc Phàm đã không còn che giấu vẻ điềm tĩnh như những vòng đầu. Đến trận chiến cuối cùng này, hắn rốt cuộc đã ngả bài, bộc lộ bộ mặt sát thần kinh hoàng của mình, không còn giống một tuyển thủ tham gia tranh tài, mà thực sự là một ác quỷ tràn đầy oán khí, mọi sự căm hờn tích tụ trong những năm qua dường như đã hoàn toàn bộc phát vào thời khắc này.

Ai biết được một kẻ tàn nhẫn như hắn sẽ còn làm ra chuyện gì nữa?

“Ngông cuồng! Mạc Phàm, ngươi cho rằng chỉ bằng sức một mình ngươi mà có thể thắng được tất cả chúng ta ở đây sao?” Dương Hàn Lâm cố gắng lôi kéo đồng minh, vừa nói vừa liếc nhìn các thế lực khác.

Mạc Phàm cười tà dị, thản nhiên đáp: “Nếu không tin, các ngươi cứ việc cùng xông lên thử xem.”

Dương Hàn Lâm cắn chặt môi đến bật máu, phóng ánh mắt căm hận về phía Mạc Phàm, đồng thời cũng để ý những người xung quanh.

Lời khiêu chiến giữa quảng trường hàng ngàn người này khiến người người kinh hãi, kẻ kẻ phẫn nộ.

Nhưng kỳ lạ thay, không một ai nghi ngờ lời nói của Mạc Phàm.

Kẻ nào dám nói ra những lời như vậy tuyệt đối là một tên điên, nhưng giờ phút này, chẳng hiểu tại sao tất cả mọi người đều cảm thấy gã ác ma máu lạnh kia không phải hành động vì nóng giận mất khôn. Ngược lại, bọn họ cảm nhận được sự tỉnh táo và tàn nhẫn ma quái ẩn trong từng câu chữ của hắn.

Không thể đắc tội với hắn.

Tuyệt đối không thể!

Đám người Dương gia vốn được xem là ứng cử viên vô địch cho đại hội lần này. Bọn họ có tới bảy vị Vương giả cấp, bản thân Dương Hàn Lâm còn là Đế cấp, một thiên tài trác việt ngàn năm có một của Đông Châu.

Phóng mắt ra toàn bộ Thế giới Siêu Duy, Dương gia là một trong ba đại thế gia lớn nhất cùng với Nguyệt gia và Lê gia.

Hôm nay, một kẻ lạ mặt từ ngoại vực Hải Châu lại xuất hiện đòi tiêu diệt toàn bộ thế hệ hoàng kim của Dương gia, sao lại không gây nên chấn động kinh thiên?

Không chỉ chiến trường bên trong, mà không khí trên khán đài bên ngoài cũng tĩnh lặng không kém. Các vị trưởng bối, tông chủ, gia chủ của các thế lực và tông môn lần lượt biến sắc, mồ hôi chảy ròng ròng.

Thế nhưng, bọn họ hết lần này đến lần khác đều không dám rời khỏi chỗ ngồi, tuyệt đối không dám can thiệp vào chiến trường bên trong.

Ngay cả trọng tài và giám khảo cũng đã bị khống chế, cục diện đã hoàn toàn bị nắm trong tay kẻ khác.

Tiếng xì xầm dần dần im bặt.

Trên chiến trường, ngoài mười một thi thể của người nhà Dương gia, vốn còn có khoảng gần 70 người từ các thế lực khác nằm la liệt, đầu chân, nội tạng, thân thể nát bấy lẫn lộn trên bãi thây ma cháy trong ngọn lửa xanh.

Thực lực của bọn họ thấp nhất cũng là tiệm cận Vương cấp, và không có gì ngạc nhiên khi hơn hai phần ba trong số đó là phe cánh của Dương gia, tất cả đều bị Mạc Phàm một tay giẫm đạp bằng thủ đoạn man rợ nhất!

Hiện tại, Dương gia chỉ còn lại chín người. Thủ lĩnh Dương Hàn Lâm cảm nhận được sát khí kinh khủng trên người Mạc Phàm, đôi chân run rẩy không đủ dũng khí để nhấc lên.

Coi như muốn chạy, bọn họ cũng không dám chạy.

“Dương Tứ, ngươi lên trước làm hắn phân tâm, chúng ta bọc hậu.” Hộ vệ đắc lực của Dương Hàn Lâm là Dương Việt Khái lên tiếng.

Hắn vừa nói vừa đẩy tiểu đệ của mình là Dương Tứ về phía Mạc Phàm, muốn xem thử Mạc Phàm rốt cuộc còn bao nhiêu thể lực, sau đó cả đám sẽ cùng xông lên giải quyết.

Dù sao cũng không thể lùi được nữa, chỉ có thể đi một nước tính một nước, kéo dài thời gian chờ các vị trưởng bối, sư tôn đến giải vây.

Dương Tứ run rẩy bước lên, nhưng dáng vẻ sợ hãi khiến hắn chỉ dám đi từng bước cực ngắn.

“Tiến lên, đừng làm mất mặt Dương gia chúng ta, nếu không bây giờ ta sẽ đánh chết ngươi.”

Một thanh âm quỷ dị bỗng vang lên sau lưng Dương Tứ. Giọng nói kiên quyết và lạnh lẽo này lập tức dọa cho Dương Tứ mồ hôi lạnh ướt đẫm cả trán.

Dương Tứ bị cái chết uy hiếp từ cả hai phía, chỉ cần chần chừ thêm một chút nữa, chắc chắn máu tươi sẽ văng ra ngay tại chỗ.

Cuối cùng, Dương Tứ chỉ có thể hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí bước lên đài. Dáng vẻ nơm nớp lo sợ khi đối mặt với sát ý từ Mạc Phàm khiến hắn cảm giác như bị rơi vào hầm băng lạnh giá.

Thế nhưng, nỗi sợ hãi trong lòng Dương Tứ không kéo dài được bao lâu.

Một tiếng “póc” vang lên. Chỉ trong tích tắc ngắn ngủi, Mạc Phàm đã dùng độc huyết trên cơ thể mình, ngưng tụ ở đầu ngón tay rồi búng ra một cái.

Một luồng độc huyết bắn ra như viên đạn, xuyên thẳng qua trán Dương Tứ, kéo theo cả não tủy bắn ra từ sau gáy, hoàn toàn tước đoạt sinh mệnh và linh hồn của hắn.

Độc huyết ác ma vừa có diễm tính, lại vừa có hàn tính.

Hàn độc xâm lấn!

Cái chết vẫn chưa dừng lại ở đó. Hàn độc xâm lấn từ vầng trán của Dương Tứ, đầu tiên khiến hai mắt hắn tím tái. Sau khi cặp mắt hoàn toàn đóng băng, thân thể Dương Tứ lập tức cứng ngắc lại, biến thành một pho tượng băng rồi từ từ ngã về phía sau.

Một tiếng “ầm”, thân thể Dương Tứ lập tức vỡ tan thành trăm mảnh. Gân thịt, nội tạng và tứ chi biến thành vô số mảnh băng vụn vương vãi trên mặt đất.

Đám người trên núi vốn đang cảm thấy nóng bức, nhưng khi chứng kiến cái chết bi thảm của Dương Tứ, ai nấy đều không khỏi rùng mình một cái.

Trên khán đài ở xa, những người theo dõi qua kết giới cũng có chung cảm giác. Bình thường sau khi trận đấu kết thúc sẽ là những tiếng nghị luận ồn ào, nhưng bây giờ, mọi thứ đã hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi tưởng tượng của tất cả mọi người.

Tất cả bọn họ chỉ biết trợn mắt, câm lặng nhìn xuống sân đấu, nhìn con cháu của mình lần lượt bị đánh vỡ đạo tâm mà không ai nói nổi một lời.

Dương Tứ dẫu sao cũng là chuẩn Vương giả cấp, cảnh giới chuẩn Đế Vương.

Nhưng chuẩn Đế Vương đứng trước mặt Quân Vương, thực sự chỉ là gà đất chó sành!

Trong phút chốc, sắc mặt những thành viên còn lại của Dương gia đã hoàn toàn tím tái, bọn họ đã mất đi khí thế và sự ngạo mạn vốn có.

“Đại ca, đây là...” Sắc mặt nữ tử Dương Miễu xanh mét, nàng nhìn vào nam nhân mặt sẹo mặc áo khoác vàng thần bí, khẽ hỏi.

“Nếu ngươi không muốn chết trước thì câm miệng.” Nam tử áo vàng mặt sẹo kia lạnh lùng nói.

Dương Miễu ngẩn người, không dám nói thêm một câu nào nữa.

Bây giờ nàng còn dám nói gì nữa chứ.

Dương gia có tổng cộng 20 thành viên vào đến chung kết, vậy mà chưa đầy mười phút đã chết thảm 12 người.

Thủ lĩnh thế hệ trẻ của Dương gia, Dương Hàn Lâm, đang cực kỳ tức giận. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào gã mặc áo vàng thần bí vẫn luôn đi theo đội ngũ của mình.

Dương Hàn Lâm có thể cảm nhận được, tên này cũng là Quân cấp giống như Mạc Phàm. Việc Mạc Phàm bộc phát ra cảnh giới Quân cấp trong trận chung kết chính là điều nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người.

Phải biết rằng, Quân cấp chính là cường giả chí cao ở thế giới này, chỉ có những lãnh tụ đỉnh tiêm của các thế lực hàng đầu mới may mắn đào tạo ra được một vị.

Đó không phải là cảnh giới mà thế hệ trẻ trong một đại hội có thể so tài.

Dương Hàn Lâm cũng chỉ mới đạt tới hạ vị Đại Đế mà đã có thể xưng là nhất lưu, vô địch trong thế hệ trẻ Đông Châu. Gặp phải Mạc Phàm thế này, chính là tự tìm đường chết.

..........................

Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Dân Đại Hàng Hải: Ta Bắt Đầu Một Đầu Tàu Ma
BÌNH LUẬN