Chương 1033: Đệ tử khó chơi
.........
Vừa nói, Triệu Mãn Duyên vừa từ không gian trữ vật bên hông lấy ra một cuốn bí tịch màu vàng có bìa khảm bảo thạch vô cùng lộng lẫy. Sách có một sợi dây gắn ngọc bội dùng để đánh dấu trang, viên ngọc bội mang màu trắng sữa ngà voi, trông vô cùng cao quý. Trên bìa sách, bốn chữ ‘Siêu Duy Kiếm Tâm’ được viết bằng son vàng, nét bút như rồng bay phượng múa.
Đưa sách ra, Triệu Mãn Duyên dừng lại một chút, suy tư một hồi rồi nói tiếp: “Đây là cổ lão mật tịch của Triệu Sắc Tông, do sư tôn năm xưa chiến thắng một vị thái ất kiếm tiên cách đây ba vạn năm mà giành được. Phóng mắt khắp Siêu Duy Vị Diện, vị thái ất kiếm tiên đó cũng được xưng là đệ nhất Kiếm Tiên từ xưa đến nay. Vi sư muốn truyền thụ cho ngươi chính là duy tâm kiếm cảnh kinh khủng nhất một thời, kiếm cảnh của ngươi ra sao, thông qua điển tịch bí pháp này, nó sẽ trở thành như vậy.”
Dứt lời, Triệu Mãn Duyên vẫn có chút lo sợ, hắn chỉ có thể mặt không đổi sắc mà diễn tiếp, thở dài một hơi như thể vô cùng tiếc nuối, rồi mới đem tuyệt thế thần kỹ trấn phái cả đời này đưa tới tay Diệp Mộng A.
Diệp Mộng A nhận lấy bí tịch, đôi mắt nàng ánh lên hào quang màu lưu ly.
Nàng chủ tu hắc ám, mà hắc ám lại là khí tức nhạy bén nhất thế gian này.
Chỉ một thoáng, nàng đã nhìn ra vẻ ngoài bất phàm của cuốn bí tịch bảo ngọc này.
Trong mắt nàng, chưa cần nói đến nội dung, chỉ riêng viên ngọc bội kia thôi đã ẩn chứa một loại phong ấn cấm chế đang từng bước bị nén lại. Đây là một kiện chí bảo ma cụ đã được sư tôn phong ấn!
Ban đầu, Triệu Mãn Duyên thật sự lo rằng cô đệ tử không đứng đắn này có tài nhận biết thật giả, liếc mắt một cái là biết đồ dỏm, đến lúc đó lại phải nghĩ cách lươn lẹo biến không thành có, phiền phức vô cùng.
Quyển sách này là do Triệu Mãn Duyên tịch thu được từ tay tên lừa đảo Trần Phong lần trước. Hắn đã cố ý gia công lại bìa sách, bỏ công mạ vàng cho nó trông thật cao quý, cốt để người khác không phát hiện ra đây là hàng giả.
Rất may là, sau khi Diệp Mộng A cầm bí tịch trong tay và dùng tâm linh cảm nhận, hai mắt nàng liền sáng rực lên, vẻ mặt vô cùng thích thú.
Không cần lằng nhằng như Triệu Mãn Duyên, nàng thậm chí chẳng cần mở sách cũng có thể cảm nhận được những gợn sóng cổ lão huyền bí của thần kỹ ẩn giấu bên trong.
Đương nhiên, điều này không phải do tấm bìa sách mà Triệu Mãn Duyên đã đánh tráo.
Bí ẩn nằm ở những dòng chữ được viết bằng cấm chế trong sách, nằm ở sợi dây đánh dấu trang cùng viên bạch ngọc phù kia.
Dù sao đi nữa, Diệp Mộng A vốn là nữ hoàng trộm mộ, chuyên khai phá di tích và bảo tàng trong thế giới ma pháp, sở trường nhận biết bảo vật của nàng còn kinh khủng hơn Trần Phong nhiều.
Cuốn điển tịch này, bất kể bên trong ghi chép thứ gì, nhưng chắc chắn là một pháp môn có niên đại hơn vạn... không, phải là chục vạn năm, thậm chí còn lưu lại những gợn sóng dao động của cấm chế, tựa như có một vị Kiếm Tiên nào đó đã tách Duy Tâm Đạo Quả của mình ra rồi dùng thần thức viết vào.
“Sư tôn, cuốn bí tịch này quá trân quý, có thể nói là đổi cả gia tài Nguyệt Gia cũng không mua nổi một góc của nó. Người lại ban cho đệ tử, trong khi con còn chưa trải qua khảo nghiệm lòng trung thành...” Diệp Mộng A do dự một chút rồi dò hỏi.
Nàng không có ý gì khác, chỉ là cho không như vậy, có chút kỳ quái.
Theo lẽ thường, đệ tử nhập môn cũng phải trải qua một khoảng thời gian thử thách thì sư phụ mới mở lòng ban tặng chân truyền bí pháp chứ.
Triệu Mãn Duyên vốn đang cảm thấy hơi mệt mỏi, nghe vậy liền lập tức hoàn hồn.
*Không nhìn ra đây là đồ giả sao? Cuối cùng cũng sập bẫy rồi à?*
Nếu nàng nói bên trong bí tịch có chỗ không đúng thì Triệu Mãn Duyên còn thấy phiền phức, nhưng một khi đã công nhận là đồ thật, vậy thì hắn chẳng có gì phải lo lắng nữa.
Triệu Mãn Duyên căn bản không tin một cuốn sách giả lại có thể chứa công pháp thật, làm sao mà hữu dụng được.
Hắn khoát tay, vân đạm phong khinh nói: “Không cần lo nhiều như vậy, ngươi đã là đệ tử đầu tiên của vi sư, vậy vi sư tự nhiên sẽ toàn tâm toàn ý dạy bảo, truyền thụ cho ngươi bí pháp trân quý nhất. Ừm, trước hết cứ định cho ngươi một kế hoạch ngộ đạo năm năm, trong năm năm ngộ đạo, ngươi đọc hết nửa quyển sách, sau đó vi sư sẽ dạy ngươi bước tiếp theo để học nửa quyển còn lại.”
Lần này ổn rồi, quá ổn!
Cái hạng mục khí vận lớn này sắp vào tay rồi!
Triệu Mãn Duyên lòng tin mười phần.
Luyện một cuốn kiếm phổ giả mà cũng có thể lĩnh ngộ được huyền cơ để đột phá, vậy thì từ nay về sau hắn đi làm diễn viên xiếc, biểu diễn tiết mục trồng cây chuối nuốt kiếm cho rồi!!
“Đại ân của sư tôn, đệ tử chắc chắn vĩnh thế không quên!” Diệp Mộng A nói với giọng hơi kích động.
Vốn chỉ định bái sư để âm thầm điều tra, nào ngờ lại thu được lợi ích ngoài mong đợi.
Bản thân mạnh lên, lại là kiếm cảnh mạnh lên, Diệp Mộng A tự nhiên vô cùng vui vẻ.
“Ừm, đó là tự nhiên, chỉ là bí tịch này tu hành gian nan khổ cực, không dễ dàng luyện thành, ngươi nếu có đại nghị lực, ắt sẽ thành công. Với lại, Diệp nhi, chú ý sức khỏe một chút, khi nào quá mệt mỏi thì có thể nghỉ ngơi đi dạo, đừng quá áp lực.”
Triệu Mãn Duyên phất phất tay áo.
Diệp Mộng A căn bản không còn tâm tình nói gì thêm, nàng nở một nụ cười xinh đẹp như hồ ly được cưng chiều rồi xoay người rời đi.
Bản thân không biết vì sao lại có được chỗ tốt như vậy, Diệp Mộng A tính toán đủ đường, cũng không cảm thấy có chỗ nào không ổn.
Chẳng lẽ sư tôn của nàng lại đang lừa gạt chính mình sao?
Ban đầu nàng còn tin rằng Triệu Mãn Duyên có ý đồ xấu, nhưng sau khi nhận được bí tịch, Diệp Mộng A đã gạt bỏ gần hết mọi nghi ngờ.
Trừ phi là đến chính sư tôn cũng không biết được thần cơ bí ẩn bên trong quyển điển tịch này, chỉ là tùy tiện nói bừa một phen.
Bất quá, không thể nào.
Không có khả năng.
Đừng đùa, người ta đều là cấp Sử Thi. Sẽ không thật sự có người cho rằng một cường giả cấp Sử Thi lại không phân biệt được bí tịch thật giả chứ.
Cho dù là siêu cấp ngu xuẩn đi nữa, Diệp Mộng A cũng không cảm thấy sư tôn mình lại ngốc đến vậy.
Thế là nàng hài lòng rời đi, trong lòng bất tri bất giác đã tăng thêm một chút tin tưởng đối với vị sư tôn này.
Ở một bên khác, Triệu Mãn Duyên đứng trong điện, nghi hoặc nhìn theo hướng Diệp Mộng A rời đi.
*Không phải chỉ là một cuốn sách giả được trang trí đẹp đẽ thôi sao, có cần phải vui mừng hớn hở như vậy không?*
*Haiz, vẫn là tuổi trẻ chưa trải sự đời...*
*Người đẹp thì rất đẹp, nhưng đẹp đến mấy thì có ích gì. Chung quy lại một câu, ngực to đúng là dễ bị lừa...*
Năm năm tới, chỉ cần Côn Bằng mở ra lĩnh vực đào vận bàn cân, đợi nàng trải qua kiểm tra của tông môn, mặc kệ ngươi lĩnh ngộ được cái gì, ta cứ trực tiếp lấy hết khí vận, sau đó lại tiếp tục lừa phỉnh.
Cũng không phải Triệu Mãn Duyên tuyệt tình ác ôn, đối xử với đồ đệ như vậy, chỉ là hắn không còn cách nào khác. Trước khi tìm lại được toàn bộ ký ức và hiểu rõ tại sao mình lại đến Siêu Duy Vị Diện, hắn cần phải sống sót trước đã, cần phải bất chấp tất cả để mạnh lên. Người không vì mình, trời tru đất diệt.
Sự việc năm mươi năm trước bị thiên đạo giáng một tia sét đánh chết, Triệu Mãn Duyên đã ý thức được đạo lý yếu một chút thôi cũng sẽ bị trời đánh là như thế nào.
Cho nên, xin lỗi các đệ tử, sau này Triệu Sắc Tông ta sẽ âm thầm bảo hộ các ngươi, nhưng vận khí của các ngươi, vi sư thật sự rất cần.
Một lúc lâu sau, trong điện chỉ còn lại một mình Triệu Mãn Duyên ngồi nhìn vào khoảng không, trầm tư.
Keng!
Một vòng hào quang, do kỹ năng quang não của Côn Bằng hình tượng hóa, lóe sáng lên.
[Nhiệm vụ chính tuyến: Trong vòng 2 năm đến Hạ Lưu Thác, thu nhận nam đệ tử phế vật Giang Dục và dạy cho hắn càng thêm phế.]
[Nhiệm vụ chính tuyến: Trong vòng 10 năm tiếp theo, đến Đông Châu Túc Vực tìm kiếm một vị Hoa Đà Thánh Tôn để thu làm đồ đệ.]
Triệu Mãn Duyên nhìn thấy cảnh này, con ngươi lập tức run lên bần bật.
Nhanh như vậy đã có nhiệm vụ rồi.
Hơn nữa, hai nhiệm vụ này có độ khó khác biệt một trời một vực.
Cái nhiệm vụ đầu tiên thì phèn không có gì để nói, dạy một tên phế vật thành phế vật. Thế này thì chơi kiểu gì???
Không phải chỉ cần cho hắn theo hầu đấm lưng xoa bóp là xong sao? Côn Tiểu Thư như vậy cũng quá xem thường tài nghệ của mình rồi.
Với lại, cái tên Giang Dục này nghe có chút quen tai, cảm giác như đã nghe qua ở đâu đó rồi.
Triệu Mãn Duyên sau đó nhìn sang nhiệm vụ thứ hai, trầm ngâm nửa ngày trời.
Độ khó quá cao, có thể từ chối nhiệm vụ, hủy không làm được không!?
Hoa Đà Thánh Tôn!?
Theo sử sách ghi lại, truyền thuyết cấp Hoa Đà Thánh Nhân đã qua đời hơn năm mươi vạn năm về trước, tương truyền trước khi chết ngài không có đệ tử nào, cho nên đã đi khắp thần châu đại địa, mở ra bốn bảo tàng di tích truyền thừa.
Địa điểm của các bảo tàng di tích truyền thừa này không có gì thần bí, ai cũng có thể đến. Hằng năm vô số nhân tộc kéo đến thử vận may, thậm chí có cả Vương cấp, Đế cấp muốn nhận truyền thừa, nhưng chẳng ai lĩnh ngộ được. Người lĩnh ngộ được sẽ được thế gian công nhận, xưng là Hoa Đà Thánh Tôn của thời đại đó, được vạn người ngưỡng mộ.
Cầm, Kỳ, Thi, Họa, bốn danh hiệu.
Triệu Mãn Duyên mấy năm trước từng gặp qua danh hiệu Thi ở Tây Hạ, mẹ nó, hắn ngay vòng đầu đối thơ đã thất bại. Độ khó không phải dạng vừa.
Thu nhận Hoa Đà Thánh Tôn làm đồ đệ á? Hoa Đà Thánh Tôn là thần tượng trong lòng vô số người hâm mộ đó. Bảo hắn thu người này làm đồ đệ thì dạy thế nào?
Tổ tông mười tám đời nhà hắn chắc chắn sẽ bị người ta đào lên nguyền rủa mất.
Triệu Mãn Duyên nghĩ thôi cũng thấy sợ, hắn bấm vào bảng trạng thái, nhấn vào dòng nhiệm vụ thứ hai để xem chi tiết, muốn xem thử đây là vị Hoa Đà Thánh Tôn nào.
Keng!
Màn hình sáng lên mấy chữ:
[Hoa Đà Thánh Tôn - Họa Tiên Lãng Khách]
Màn hình tắt.
Mệt, mệt quá đi.
Triệu Mãn Duyên rời khỏi truyền pháp điện, đi ra bãi đất trống sau núi nơi hắn trồng cây đu đủ, tìm một tảng đá lớn rồi nằm vật xuống, phơi nắng ngáy khò khò.
.......................
Đề xuất Đô Thị: Mệnh Danh Thuật Của Đêm