Chương 1059: Báu Vật Về Tay

...........

Mạc Phàm hơi kinh ngạc, thấp giọng quay sang hỏi nữ điện chủ bên cạnh: “Các vị vì sao không tham gia cạnh tranh?”

Lê thiếu chủ thay mẫu thân mình đáp lời: “Mạc Thẩm Tước đùa chúng tôi sao? Thứ này cùng lắm chỉ để đẹp mắt mà thôi, việc gì phải giơ bảng đấu giá? Ban đầu ta cũng tưởng là hàng xịn, nhưng cảm nhận dao động năng lượng thì hoàn toàn không có, chút thần tính huyền bí kia cũng chỉ mang tính tượng trưng là chính. Chúng ta đều là những người có kinh nghiệm đấu giá hàng trăm năm, thừa biết đây là chiêu trò của Nguyệt gia chủ, căn bản chẳng tin vào mấy thứ này. Nếu thật sự là thần phẩm, thần tính mạnh hơn một chút, có năng lượng tỏa ra, có lẽ ai cũng sẽ vào cuộc. Nhưng thứ này rõ ràng là đồ ăn theo danh tiếng của Minh Nguyệt Thần Cơ, ngoài tác dụng trang trí ra thì chẳng có giá trị gì lớn.”

Lạc Nhạn ở bên cạnh tán thành gật đầu, xem như ngầm thừa nhận lời của con trai mình.

“...”

Mạc Phàm trực tiếp cạn lời.

Khóe miệng hắn bất giác co giật. Thế nào gọi là phung phí của trời, tầm mắt hạn hẹp, ếch ngồi đáy giếng, giờ thì hắn đã thấu.

Sao các người không tự hỏi vì lý do gì mà các người không nhìn ra được bên trong Huyền Tinh kia có vách ngăn vị diện lượng tử cơ chứ?

Thứ này mà bảo là đồ trang trí, vậy thì cái đầu của ta cũng chỉ để trang trí cho rồi!!!

Lạc Nhạn đột nhiên nhận thấy, ánh mắt Mạc Phàm lại bất ngờ toát lên vẻ kiên quyết lạ thường. Trong lòng hắn, Huyền Tinh Hồn Châu này đừng nói là 10 kim nguyên bảo, cho dù là 100 kim nguyên bảo cũng tuyệt đối xứng đáng!

20 kim nguyên bảo, Mạc Phàm trực tiếp ra giá 20 kim nguyên bảo.

Mức giá tăng cuối cùng cũng có dấu hiệu chững lại.

Nhưng rất nhanh, một mức giá 20 kim nguyên bảo và 500 vạn kim tệ lập tức xuất hiện, đến từ phòng 369.

Dãy phòng 300 là nơi của các thế lực tiệm cận những thế lực lớn, bọn họ giàu có hơn nhiều so với những dãy phòng 200, 100 hay 00.

Hơn nữa, lần này không phải là cuộc đối đầu giữa các thế lực lớn, nên việc họ xen vào cũng không có vấn đề gì.

“30 kim nguyên bảo.” Mạc Phàm không chút do dự, trực tiếp tăng thêm 10.000 vạn kim tệ.

Nhìn con số nhảy vọt trên bảng hiển thị, ngay cả Nguyệt Thiên Thanh cũng lộ vẻ kinh ngạc. Lão nhanh chóng che giấu ánh mắt của mình, trong lòng thầm hiểu, có kẻ đã vì món đồ này mà mê muội rồi. Mạc Thẩm Tước có lẽ là fan cuồng của Minh Nguyệt Thần Cơ đến phát điên, chỉ có lời giải thích này mới hợp lý cho cái giá trên trời đó.

Mấy thế lực lớn khác cũng đều nghi ngờ phòng 405 của Hàn Hải Điện đang cấu kết với Minh Nguyệt Thần Cơ để đẩy giá, vì vậy không ai ra giá thêm.

Bỏ ra 30 kim nguyên bảo để mua một vật trang trí ư? Thà thuê bọn họ về làm cảnh còn hơn, chỉ xin nhận 1 kim nguyên bảo một ngày.

Sự quyết đoán của Mạc Phàm cuối cùng đã dập tắt ý định nâng giá của những kẻ khác.

Boong~! “30 kim nguyên bảo lần thứ nhất... 30 kim nguyên bảo lần thứ hai... 30 kim nguyên bảo lần thứ ba, thành giao! Chúc mừng phòng 405 đã đấu giá thành công.” Chủ tọa Nguyệt Thanh Y không hề do dự, với cái giá vượt gấp ba lần mức dự kiến, nàng vô cùng hài lòng.

Nghe hai chữ “thành giao”, vẻ mặt Mạc Phàm mới giãn ra. Huyền Tinh Hồn Châu đã tới tay.

Thật lòng mà nói, Thái Âm Bán Nhụy hắn có thể không cần, thua cũng chẳng sao, nhưng vì khối Huyền Tinh Hồn Châu này, coi như phải vay nợ điện chủ và thiếu chủ của Hàn Hải Điện, hắn cũng quyết làm tới cùng. Thứ này tuyệt đối không thể để mất.

Không ngờ vận may của mình lại tốt đến vậy.

Siêu Duy Vị Diện, ở đây chẳng có ai biết Huyền Vực là cái quái gì cả!!

Trong mặt dây chuyền chứa viên đá Jeremerevite, Mạc Phàm có thể cảm nhận được Bạch Dương Tà Kiếm đang reo lên mừng rỡ như trẩy hội. Tiểu tử này tuy không có trí tuệ hay ký ức, linh trí đơn thuần trong sáng, nhưng vẫn biết cách thể hiện cảm xúc của mình.

Ngồi ở phòng 404, Minh Nguyệt Thần Cơ thu lại ánh mắt ẩn chứa tâm sự, nàng không nán lại quá lâu, lặng lẽ rời khỏi đại hội như một cơn gió.

Còn nàng đi về hướng nào, không ai biết được.

Cáo biệt mọi người, hẹn Lạc Nhạn và Lê Nam Phước một tháng nữa gặp lại tại yến tiệc ở Hàn Hải Đô Thành, Mạc Phàm vội vã lên đường.

Hắn không tự mình phi hành, vì tốc độ tối đa sẽ gây chú ý, nên dứt khoát thuê một chiếc xe ngựa gắn động cơ hơi nước, để nó dùng tốc độ ổn định đưa mình và thị nữ Nhàn Nhàn rời khỏi Cổ Thành.

Ngồi trên xe ngựa, hắn cố gắng ổn định tâm thần, trái tim lúc này đang đập rộn lên. Không phải vì những thu hoạch trong buổi đấu giá, mà là vì hắn đang lo đến phát hoảng, sợ vị Minh Nguyệt Thần Cơ kia sẽ đến tìm mình tính sổ.

Hít một hơi thật sâu, hắn miễn cưỡng trấn tĩnh lại. Nhàn Nhàn ở bên cạnh tưởng chủ thượng bị bệnh, vội vàng lấy khăn ướt lau mồ hôi trên trán hắn.

Mạc Phàm tạm thời chuyển dời sự chú ý của mình, bởi vì hắn sợ nếu cứ mãi tơ tưởng đến Minh Nguyệt Thần Cơ sẽ dễ phát sinh tâm ma, nên quyết định tập trung vào những vật phẩm vừa thu được.

Chiến lợi phẩm thứ nhất, bản đồ kho báu di tích thánh địa ở Trung Châu.

Chiến lợi phẩm thứ hai, Tiểu Dạ.

Chiến lợi phẩm thứ ba, Huyền Tinh Hồn Châu.

Thứ tư... ừm, còn lại 39 kim nguyên bảo, tiền nhiều cũng là một món lợi khí phòng thân.

Nhưng dù sao đi nữa, không thể không thừa nhận, tình hình của buổi đấu giá lần này đã cho thấy hắn hiện tại đang được vận may chiếu cố. Vận may này giúp đỡ hắn cực lớn, đỏ rực như lửa cháy ngút trời.

Hai món chí bảo hắn giành được đều có giá rẻ đến bất ngờ, rẻ ngoài sức tưởng tượng. Còn hai món đồ hắn bán ra thì lại được giá trên trời.

Hiện tại Tử Lộc đang ngủ sâu để tĩnh dưỡng đột phá Đại Đế cảnh giới, còn Nhàn Nhàn vẫn cần nghiên cứu thêm về cơ quan thuật trận bàn. Mạc Phàm đưa cho nàng thêm 19 kim nguyên bảo để mua sắm cho mình, còn hắn giữ lại 20 kim nguyên bảo phòng thân.

Sau đó, hắn ngồi ngay ngắn trên xe ngựa, bắt đầu tiến vào thế giới tinh thần để khám phá giá trị của Huyền Tinh Hồn Châu...

........................

........................

Sắc trắng tinh khôi bao trùm lên một thế giới đang dần vỡ vụn thành ngàn mảnh.

Điện quang hung mãnh chém ra vô số vết nứt, lửa thiêng bốc lên hừng hực tại một tòa Bạch Linh Cung Điện cổ xưa.

Ngọn lửa ấy đã cháy ở nơi đó, bấm ngón tay tính ra, dường như đã hơn mười vạn năm trôi qua.

Thánh tuyền màu trắng chảy lơ lửng giữa không trung, thi thể trôi dạt bồng bềnh, đâu đó vẫn còn văng vẳng tiếng la hét, tiếng khóc than của những người dân vô tội.

Diệp Tâm Hạ, Mei, Saga, Lãnh Linh Linh cùng 11 vị kỵ sĩ của Parthenon Thần Miếu đang đi trong thế giới Bạch Linh Vị Diện. Sắc mặt bọn họ lấm lem bùn đất, quần áo ám đầy khói bụi, phảng phất mùi hôi tanh.

Suốt mấy năm trời dò hỏi khắp nơi, nhưng họ vẫn không thu được tin tức gì, chỉ thỉnh thoảng gặp được vài nhóm cư dân sống sót, những kẻ vô gia cư phải ăn bùn đất để duy trì sinh mạng.

Nơi này, được gọi là Bạch Linh Vị Diện!

Là quê hương của Bạch Linh Thánh Đế Athena cổ xưa, cũng là thần hồn hiện tại của Diệp Tâm Hạ.

Đồng thời, cũng là quê hương của Bạch Linh Chi Đế Mei Mei.

Lúc này, kỵ sĩ Normand lên tiếng nói ra ý kiến của mình: “Có thể chém nát cả một hành tinh, bổ trời rạch đất, xé nó thành trăm ngàn mảnh, khiến trật tự hoàn toàn hỗn loạn... thật sự ngoài cường giả cấp Đế Hoàng ra, không biết còn ai có thể làm được.”

“Từ những vết tích cho thấy mặt đất mỗi ngày một lún sâu, lõi vị diện đang không ngừng nóng lên lan ra tận bề mặt, rõ ràng là hành tinh mẹ đang thôn phệ ngược lại cư dân để duy trì sự sống cho chính mình. Ai, nơi này có lẽ chẳng còn tồn tại được bao lâu nữa. Đến khi người cuối cùng chết đi, hành tinh mẹ cũng sẽ cạn kiệt sinh mệnh, sớm muộn gì cũng trở thành một ngôi sao chết, vạn vật đều bị hủy diệt, thậm chí có khả năng phát nổ.”

Linh Linh mang theo một thiết bị đo đạc chuyên dụng. Sở học về khoa kỹ của nàng rất rộng, có thể tự chế tạo lại một vài đạo cụ thăm dò ở bất kỳ nền văn minh nào.

Saga cũng mở ra thần khí Thiên Sứ Thánh Thư, nàng ghi chép lại toàn bộ mọi chuyện diễn ra ở thế giới Bạch Linh này để có thêm tư liệu nghiên cứu.

Diệp Tâm Hạ và Mei Mei không nói một lời, so với bất kỳ ai, hai người họ mới là những người đau thương nhất.

Lãnh Linh Linh cũng không có thời gian an ủi các nàng, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào cung điện chót vót giữa trời đang không ngừng bốc cháy kia. Nàng chỉ tay vào đó, thấp giọng nói: “Chỉ còn lại cung điện đó là chúng ta chưa tiến vào. Thời gian ước tính đến khi hành tinh này hoàn toàn sụp đổ là hơn nửa năm. Trước thời điểm đó, chúng ta phải nhanh chóng trở ra để tiến về Quang Minh Vị Diện.”

.......................................

Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Tộc Chi Kiếp (Dịch)
BÌNH LUẬN