Chương 1076: Suýt Chết
.............
Mạc Phàm cũng không nán lại để xem nàng định làm gì, hắn lập tức lẩn vào dòng vật chất hắc ám rồi biến mất.
Nào ngờ.
Mạc Phàm vừa quay trở ra.
Khi hắn men theo lối mòn hắc ám, một thanh Ỷ Thiên Kiếm sáng loáng, sắc bén vô song bất ngờ đâm thẳng tới, suýt chút nữa đã đoạt mạng hắn.
Ánh mắt Mạc Phàm gắt gao khóa chặt mũi kiếm, đồng thời phản ứng cực nhanh vung Tiểu Dạ chém ra cản lại. Nhưng tốc độ của hắn vẫn chậm hơn một bước, chỉ kịp miễn cưỡng dùng sống kiếm để đỡ. Lực trùng kích của Ỷ Thiên Kiếm phải nói là vô cùng khủng bố, ngay lập tức, cả người Mạc Phàm và Tiểu Dạ đều bị chấn động kịch liệt, đánh bay về phía sau, xuyên thủng năm sáu bức tường cùng đình đài trong trang viên.
Mãi đến khi một nam tử áo lam đuổi theo thích khách, Mạc Phàm đã biến mất không còn tăm hơi.
Nam tử áo lam hiện thân.
Hắn có một gương mặt lạnh lẽo đến cực điểm, dáng đứng hơi nghiêng, tựa như vĩnh viễn giữ một khoảng cách với thế nhân.
Hắn chậm rãi tra kiếm vào vỏ, thanh âm cũng bình thản không chút gợn sóng.
“Quả nhiên cuộc tấn công của trùng tộc là giả, chắc chắn có âm mưu, bên trong kết giới nhất định đã xảy ra chuyện.” Phong Thanh Dương lên tiếng.
Là tam đệ tử chân truyền của Quỷ Cốc Tông, Phong Thanh Dương không phải kẻ tầm thường, đầu óc vô cùng nhạy bén.
Hắn không ngờ nghệch bị lừa như những người khác.
Sau khi dùng cấm chế bẫy rập dụ đám trùng tộc đến phía nam Hàn Hải Đô Thành, hắn dùng tuyệt kỹ Cửu Kiếm chém trọng thương trùng mẫu, rồi lập tức cảm thấy sự việc hôm nay có gì đó không ổn, dường như có kẻ nào đó đang giăng bẫy trong yến tiệc tại Hàn Hải Điện.
Trùng tộc muốn tấn công địa bàn của nhân loại, tuyệt đối không thể hành động lỗ mãng như vậy. Bên trong Hàn Hải Đô Thành có hắn, cộng thêm hai vị điện chủ Lạc Nhạn và Ngô Việt Hùng, tổng cộng là ba cường giả cấp Sử Thi. Thêm cả các nguyên lão của Hàn Hải Điện và khách mời thì có ít nhất bảy vị cường giả cấp Quân Vương. Nếu bọn họ đồng lòng chống trả, không dám nói có thể diệt sạch trùng tộc, nhưng chắc chắn sẽ khiến chúng bị trọng thương.
Chắc chắn có vấn đề!
Kết quả cuối cùng đã chứng minh, suy đoán của Phong Thanh Dương là đúng.
Chỉ tiếc là, hắn đã để vuột mất thích khách.
Muộn rồi...
Hắn còn chưa kịp nhìn rõ dung mạo của đối phương.
Phong Thanh Dương hộc ra một ngụm máu, vai trái có một vết thương thâm tím do giao đấu với hàng vạn côn trùng trước đó, phải dùng rất nhiều dược liệu để chữa trị. Hắn cũng không tiện ở lại đây, cần nhanh chóng vào trong kết giới cứu người rồi tìm chỗ trị thương.
Lúc này, Đại sư Thu Ly bị Trùng tộc vây khốn, phải vất vả lắm mới từ trong Cầm Viên đánh ra ngoài. Nàng vừa thoát khỏi vòng vây thì gặp ngay Phong Thanh Dương.
“Thu Ly tiền bối, ngài không sao chứ?” Phong Thanh Dương hỏi.
“Không sao, đám trùng tộc kia không biết từ đâu tới, nhưng dường như chúng đặc biệt thích hoa cỏ trong Cầm Viên, tụ tập ở đó rất nhiều.” Thu Ly thở hổn hển, sắc mặt tái nhợt nói.
“Là trùng tộc Trung Châu tập kích.”
Phong Thanh Dương để ý thấy bên cạnh nàng không có Đường Bá Hổ, sự hoài nghi trong lòng càng dâng cao, hắn hỏi tiếp: “Đường chủ Đường Điền Nông đâu? Hắn không ở cạnh ngài sao?”
Tâm trạng Thu Ly thấp thỏm không yên, trong hoàn cảnh này cũng không biết nên giải thích thế nào cho phải.
Nàng chỉ có thể tóm tắt ngắn gọn: “Chết rồi. Vừa rồi có một luồng vật chất hắc ám dày đặc bao phủ lấy vị trí của Đường Bá Hổ, khoảng cách quá xa, ta không cách nào cứu hắn, cũng không thể cứu nổi. Sau đó, khí tức của hắn đã bị hắc ám thôn phệ.”
Phong Thanh Dương nhíu mày.
Nếu là bị hắc ám thôn phệ, sự việc quả thực càng thêm rắc rối.
Bởi vì trùng tộc cũng tấn công theo bầy đàn, nuốt chửng mọi thứ trong bóng tối, nếu không điều tra được manh mối chính xác, vậy thì rất khó kết luận.
Mặc dù Phong Thanh Dương khẳng định 100% sau lưng vụ án này có âm mưu khác, nhưng hiện tại Trùng Tộc đã tấn công vào trong, manh mối coi như đã bị xóa sạch, mọi tội lỗi chỉ có thể đổ lên đầu chúng.
“Ta đưa ngài rời khỏi đây trước, đợi trùng tộc rút đi, chúng ta sẽ quay lại điều tra.” Phong Thanh Dương nói.
Thu Ly khẽ gật đầu, nàng không tiện nói thêm, bèn lập tức đồng ý. Dù sao thì hiện tại tâm trạng nàng quả thực rất hỗn loạn, ở lại cũng chẳng nghĩ được gì.
Phong Thanh Dương đưa Thu Ly rời khỏi nơi này, nhưng không kịp xuống hầm trú ẩn, bèn chạy thẳng ra khỏi Đô Thành tìm nơi ẩn nấp.
...............
Mạc Phàm điên cuồng bỏ chạy theo lối vào phòng bí mật mà Lạc Nhạn đã sắp xếp. Căn phòng này được ngăn cách với phòng của mọi người bằng một bức tường đá, chỉ có thành viên cấp cao của Hàn Hải Điện mới được vào.
Những người trong hầm trú ẩn bên kia hiển nhiên biết Điện tôn Lạc Nhạn và một vài người có phận sự đang ở bên trong tĩnh dưỡng, nên không ai đến làm phiền.
Mạc Phàm không hề chần chừ ngoảnh lại, trong đầu hắn bây giờ vẫn còn hằn in những vệt kiếm quang mơ hồ, lúc thì như ánh sáng ban ngày bừng lên trong đêm tối, lúc lại huy hoàng rồi vụt tắt trong ảm đạm...
Một kiếm vừa rồi của Phong Thanh Dương tuyệt đối không thể xem thường, thực sự suýt chút nữa đã lấy mạng Mạc Phàm.
Đầu óc hỗn loạn, Mạc Phàm lắc đầu, không cho phép mình nghĩ thêm về chi tiết đó.
Chuyện đã qua, cứ để nó qua đi.
Lần tới phải cẩn trọng hơn, suýt nữa thì quên mất luôn có những vị khách không mời mà đến.
“Ngươi bị thương nặng sao? Có chuyện gì xảy ra vậy?” Lạc Nhạn sắp xếp cho Mạc Phàm một chỗ yên tĩnh, khẩn trương đỡ lấy hắn.
“Không có gì, là Phong Thanh Dương. Hắn coi ta là thích khách, xông vào kết giới đúng lúc ta vừa ra ngoài.” Mạc Phàm cười khổ.
Mi tâm Lạc Nhạn khẽ giật, nàng áy náy lắc đầu: “Xin lỗi, ta đã quên mất sự hiện diện của Phong Thanh Dương, cứ nghĩ hắn sẽ luôn ở bên cạnh Ngô Hiền.”
“Không sao, may mà ta mạng lớn, cũng tránh được việc bị hắn phát hiện manh mối.” Mạc Phàm thở dài.
Đương nhiên, hắn hiểu Phong Thanh Dương hành động vì nghĩa hiệp, không biết gì về chuyện này, chỉ đơn thuần muốn ngăn cản trùng tộc phá hoại ngày vui của Ngô Hiền và tìm ra nguyên nhân.
Có thể nói đây là vận rủi cùng cực, Lạc Nhạn tính toán thế nào cũng không lường được một Phong Thanh Dương từ đâu nhảy ra làm việc tốt, phá đám không đúng lúc như vậy.
Mạc Phàm hiểu rõ chuyện này, nhưng nói gì thì nói, bị một kiếm suýt đoạt mạng, mẹ nó chứ, hắn thật sự có chút thù riêng.
Mỗi người một việc, ta đây chỉ là làm công ăn lương thôi mà, ngươi thân là kiếm sĩ chính đạo, quân tử bắt cướp dùng trí chứ không dùng sức, có nhất thiết phải ra tay nặng như vậy không?
Họ Phong, không ngờ cũng đáng ghét như họ Triệu!
........
Một bên khác, cách gian phòng của Lạc Nhạn một vách tường.
“Ù ù ù!”
Tuy ngồi trong mật thất bằng đá nhưng mọi người vẫn cảm nhận được mặt đất chấn động liên hồi. Sắc mặt ai nấy đều cực kỳ khó coi, dù sao thì lực lượng có thể lay chuyển cả tòa mật thất chắc chắn không thể dưới cấp Quân Vương. Điều này có nghĩa là bên ngoài đang có một hoặc vài cường giả cấp Quân Vương, thậm chí là cấp Sử Thi đang giao đấu.
“Phàm ca vẫn chưa vào sao?” Ngô Hiền quét mắt một vòng, đột nhiên phát hiện Mạc Phàm không có ở bên cạnh thị nữ Nhàn Nhàn, bèn ngạc nhiên hỏi.
Trước đó, nàng được nhóm hộ vệ của cha đưa vào mật thất ẩn nấp, dù rất miễn cưỡng phải rời xa Phong Thanh Dương, nhưng nàng hoàn toàn không biết những chuyện xảy ra sau đó. Mãi đến khi vào trong đại sảnh, cảm thấy tình hình đã tạm ổn, nàng mới bắt đầu quan tâm đến người khác, phụ giúp chữa thương cho những người bị trùng tộc tấn công.
.........................
✸ Vozer ✸ Dịch giả VN
Đề xuất Voz: Đêm Tây Nguyên - Dưới ánh trăng khuya