Chương 1100: Liệt Diễm Thiên Linh

..............

Nhánh hang động này càng tiến sâu vào trong càng trở nên chật hẹp, thế nhưng nhóm năm người mới đi được một lát đã kinh ngạc phát hiện một vòng xoáy hỏa diễm khổng lồ chắn ngay trước mặt.

“Vòng xoáy này chính là tinh hoa ngưng tụ từ hỏa sủng tinh linh sao?” Nhàn Nhàn tuy kiệm lời, nhưng đôi lúc vẫn không giấu được vẻ tò mò mà quay sang hỏi Mạc Phàm.

Tầng nham thạch chung quanh vòng xoáy hỏa diễm đều đỏ rực, nóng bỏng như than củi. Bằng mắt thường cũng có thể thấy vô số vị trí trên vách đá đang lóe sáng tựa như tinh thạch thái dương.

Roẹt roẹt roẹt roẹt ~~~~~~~~~!

Vòng xoáy hỏa diễm không ngừng xoay tròn, phun trào những luồng lửa ra bên ngoài. Phạm vi lan tỏa tuy không lớn, nhưng khí thế lại vô cùng mạnh mẽ.

“Chủ thượng, nơi đó chắc chắn có hỏa hồn chủng, nói không chừng ở vị trí trung tâm sẽ có thiên chủng ra đời.” Trong thế giới tinh thần, Lãnh Liệp Vương lập tức nhắc nhở Mạc Phàm.

Mạc Phàm âm thầm gật đầu, hắn cũng đoán được rằng trong một hoàn cảnh đặc thù với vô số tinh linh thế này, việc xuất hiện các loại Nguyên Tố mệnh chủng và tinh thạch là điều tất yếu.

“Bất quá, nếu đặt mình vào vị trí của nó, theo góc nhìn của ta, ta cảm giác ngay từ đầu chúng ta đã rơi vào bẫy của Lãnh Hà Yêu Chủ.” Tô Lộc bổ sung một câu.

“Hiểu rồi.” Mạc Phàm đột nhiên dừng bước, ra hiệu cho mọi người dừng lại.

Tô Lộc nói quả thật có lý. Con Yêu Chủ kia nếu đã không ngần ngại để vô số hỏa sủng tinh linh nộp mạng, dùng cái chết của chúng để tăng nhiệt độ lòng đất, thì trên lý thuyết, đây chỉ là giải pháp tạm thời cho hậu họa trước mắt, chứ không phải là biện pháp ngăn chặn kẻ địch từ bên ngoài kéo đến ngày một đông.

Khả năng lớn hơn là, ngoài việc thai nghén nên tinh thạch và hỏa chủng, hành động này hẳn còn ẩn chứa một mục đích sâu xa nào đó. Nếu không, những khối tinh thạch và hỏa chủng này sớm muộn cũng sẽ bị kẻ khác lấy đi mất.

Đột nhiên, một tiếng “Ầm” vang lên.

Bên trong vòng xoáy lửa xuất hiện một cột hỏa diễm uốn lượn tựa như Viêm Lãng Tác. Trên sợi roi lửa ấy còn điểm xuyết từng đạo sí văn dày đặc, nóng bỏng. Năng lượng ẩn chứa bên trong tựa như một ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào, chỉ cần vung nhẹ cũng đủ để kích hoạt thiên kiếp dung viêm.

Ầm ầm ầm ~~~~!

Sóng lửa quét tới, trong nháy mắt đã đẩy lùi hai con Mãnh Mã Quỷ Vương và Ban Lan Quang Hổ về phía sau mấy chục bước.

“Liệt Diễm Thiên Linh thượng Vương cấp?”

“Hừ, một con Vương cấp mà cũng dám ngông cuồng, để ta!”

Lộc Vũ sớm đã bị lý trí che mờ, hiếu thắng xông lên, nhanh chóng lao đến gần vòng xoáy hỏa diễm để nghênh chiến với Liệt Diễm Thiên Linh.

Thế giới của cường giả vi tôn, điều tối quan trọng chính là luôn giữ vững trạng thái chiến đấu đỉnh cao, tranh thủ thanh trừng đối phương trong lúc nó còn chưa kịp phản ứng.

Có thể nói, Lộc Vũ vận dụng những kỹ năng này vô cùng thành thạo, ra đòn cực kỳ bài bản, chuẩn như sách giáo khoa.

Thiếu sót duy nhất của hắn chỉ nằm ở một chỗ ---- lý trí đã bị che mờ, chưa kịp nhận ra thực lực chân chính của đối phương.

“Hàn Phong Phi Đao!” Lộc Vũ hét lớn, ra lệnh cho Mãnh Mã Quỷ Vương thi triển cường đại sát chiêu.

Ngay lập tức, Mãnh Mã di chuyển với tốc độ cực nhanh, thân thể bắn ra hàng ngàn luồng phong nhận màu trắng xanh tràn ngập hang động nhỏ hẹp, liên tiếp chém vào trung tâm vòng xoáy, nơi Liệt Diễm Thiên Linh đang ngự trị.

Hàn khí tỏa ra từ phong nhận giúp cho toàn bộ khu vực xung quanh mát mẻ đi vài phần. Nhưng lực lượng hàn phong của Mãnh Mã Quỷ Vương không tài nào ngăn cản được nhiệt độ nóng rực từ vòng xoáy hỏa diễm, vô số Hàn Phong Phi Đao vừa mới xuất hiện đã bị hòa tan nhanh chóng, uy lực kỹ năng lập tức giảm mạnh.

“Vù vù vù vù ~~~~”

Liệt Diễm Thiên Linh hiện thân từ vòng xoáy, dáng người nó tựa như một yêu nữ không chân, lơ lửng giữa liệt diễm lĩnh vực của mình.

Bị kẻ khác dẫn quân đến gây sự, Liệt Diễm Thiên Linh không hề đứng yên quan sát. Đôi tay nó hóa thành Viêm Lãng Tác, điều khiển liệt hỏa vô cùng thành thạo. Vừa chiếm được ưu thế tấn công, nó liền tung ra các loại kỹ năng múa roi, liên tục quất về phía Mãnh Mã Quỷ Vương.

Roi lửa uốn lượn như linh xà, tiếng nổ vang lên ầm ầm đến vài trăm lần. Chỉ trong chốc lát, dù đã dùng hàn phong phi đao để ngăn chặn, thân thể Mãnh Mã Quỷ Vương cũng đã xuất hiện dấu hiệu rạn nứt, tình cảnh vô cùng chật vật.

Theo thời gian chiến đấu trôi qua, thương thế của Mãnh Mã Quỷ Vương càng lúc càng nặng, da thịt bị đánh cho bong tróc, cháy đen. Ngọn lửa hừng hực trên người vẫn không có dấu hiệu tắt đi. Mặc dù nó vẫn có thể tiếp tục chiến đấu, nhưng thể trạng đã suy yếu trầm trọng, rõ ràng rơi vào thế hạ phong.

Những điều này khiến sắc mặt Lộc Vũ trở nên cực kỳ khó coi, thậm chí hắn còn có ý định quay đầu lại cầu cứu.

Cuối cùng, hắn vẫn vứt bỏ mặt mũi, tức giận chĩa mũi dùi về phía đồng đội sau lưng. Tuy không dám nhìn thẳng vào mặt Mạc Phàm, nhưng hắn rõ ràng cố ý đổ tội cho Mạc Phàm và đồng đội vì hành động thất bại lần này.

“Ngươi… ngươi... các ngươi tại sao không ai ra tay? Tại sao Ngọc Diệm Tiên Lân của ngươi vẫn đứng nhìn hả? Cả các ngươi nữa, Tuân Đỗ, Ngọc Hiền, sao các ngươi chỉ đứng nhìn mà không trợ giúp?”

Mạc Phàm bình tĩnh đến lạ thường, đối mặt với lời chỉ trích của Lộc Vũ cũng chỉ cười trừ cho qua, tựa hồ trong mắt hắn đã sớm không còn tồn tại kẻ này.

Mặt khác, cho dù là những đồng đội thân cận đã kề vai sát cánh hơn trăm năm, ngay cả Tuân Đỗ và Ngọc Hiền cũng nhận ra, Mãnh Mã Quỷ Vương của Lộc Vũ không thể nào là đối thủ của nó. Bọn họ cũng rất bất ngờ, không hiểu sao tính cách Lộc Vũ hôm nay lại trở nên như vậy, tựa như bị ma nhập, đã phát điên rồi, tâm ma muốn thể hiện bản lĩnh đã lấn át mọi suy nghĩ.

“Ta cảm thấy mình không giúp được ngươi. Ngươi cứ liều mạng xông lên như vậy, không có kế hoạch tác chiến cần thiết, ta xông vào thể nào cũng chết chùm.” Tuân Đỗ bình thản từ chối.

“Ừ, ta cũng nghĩ thế.” Ngọc Hiền gật đầu xác nhận.

Cũng không phải bọn họ không muốn giúp, nhưng con Liệt Diễm Thiên Linh kia rõ ràng được tăng phúc quá mạnh. Đánh trên sân nhà của đối phương, cho dù cả ba con Đại Đế cùng xông lên, nhưng nếu không có sự phối hợp tác chiến rõ ràng, kết quả cũng chỉ là thay nhau ăn đòn đến chết.

Nhật Minh Giáo chính là tà giáo. Đã rơi vào trường hợp này, nếu không phải cấp bậc chênh lệch, thì tốt nhất nên là mạnh ai nấy sống. Đều là đồng cấp với nhau, người không vì mình, trời tru đất diệt.

Hai người bọn họ vốn dĩ định chờ Mãnh Mã Quỷ Vương của Lộc Vũ thất bại rồi mới cùng Mạc Phàm ra tay.

Nhàn Nhàn còn nói năng khoa trương hơn, nàng không tiếc lời mắng: “Mấy kẻ ảo tưởng và ghen ăn tức ở thường thích tự cho mình là đúng. Cầm tảng đá càng lớn thì đập vào chân mình càng đau thôi.”

“Ngươi... các ngươi...” Lộc Vũ chỉ tay vào họ, miệng lắp bắp, sắp tức đến hộc máu.

Ong~~~!!!

Ba vầng sáng hỏa diễm chói lòa đột nhiên ngưng tụ trên tay Liệt Diễm Thiên Linh, sau đó hóa thành ba mũi tên lửa hừng hực khí tức hủy diệt, kèm theo đó là một thanh Nhiệt Sương Cung được tạo thành.

Ngay sau đó, một tiếng “póc” vang lên.

Ba mũi tên Liệt Diễm Nguyên Tố bốc cháy hừng hực, toàn thân rực lửa phóng về phía cả chủ lẫn sủng của Lộc Vũ.

Liệt Diễm Thiên Linh đứng trong phạm vi vòng xoáy hỏa diễm nên hiệu quả kỹ năng này được vô số thiên hỏa hồn hỏa chúc phúc, uy lực trùng kích càng thêm mãnh liệt. Mỗi một mũi tên bay ra đều mang uy lực của một hỏa kỹ cấp Đế trở lên. Hơn nữa, tấn công ở khoảng cách gần như vậy, hang động lại chật hẹp, Mãnh Mã Quỷ Vương căn bản không kịp né tránh, cũng không có bất kỳ phương án phòng ngự cấp tốc nào.

Bang! Bang! Bang! Ba tiếng nổ vang trời, cả một góc tường động cứng cáp không gì sánh được đã bị chọc thủng.

Ngay lúc này, may mắn cho Mãnh Mã Quỷ Vương là Mạc Phàm đã để Tử Lộc xuất thủ. Tử Lộc với tốc độ phi thường đã kịp thời từ phía sau đánh bay cái đầu ‘ngu xuẩn’ của con Mãnh Mã, giữ lại cho nó một mạng. Về sau, nó sẽ còn có ích cho Mạc Phàm.

“Bảo Mãnh Mã Quỷ Vương của ngươi lui về đi.” Mạc Phàm chậm rãi tiến lên, ra lệnh cho Tử Lộc thi triển mấy đạo Lôi Tường Thâm Hải, mượn điện trở tạo thành kết giới, ngăn cản Liệt Diễm Thiên Linh công kích lung tung.

Nhận được cơ hội thở dốc, Lộc Vũ mặt dày lập tức gọi Mãnh Mã lùi về. Nhưng cái tên này hôm nay không biết bị làm sao, vẫn đứng tại chỗ không ngừng lải nhải, biện hộ cho thất bại của mình.

Hắn hết đổ lỗi cho người này đến người kia, lại đổ tại nguyên nhân do môi trường thời tiết.

Nhàn Nhàn mệt mỏi, tính khí nóng nảy chỉ muốn tung một chiêu tiễn hắn về trời cho xong chuyện. May mắn là có Mạc Phàm giơ tay cản lại, hắn chậm rãi lắc đầu khuyên nhủ nàng, hy vọng nàng hoàn toàn đừng để kẻ kia vào mắt, miễn cho chính mình bị ảnh hưởng đạo tâm.

“Cùng nhau đối phó đi, con Liệt Diễm Thiên Linh này nhờ có vòng xoáy hỏa chủng quá lớn nên mới chiếm được ưu thế. Nếu không, một mình ta tuyệt đối có thể đánh bại nó dễ dàng.” Lộc Vũ tiếp tục mặt dày nói.

“Không cần, ngươi lùi ra xa một chút, đứng nhìn là được rồi.” Mạc Phàm hờ hững đáp lại.

.................

✶ Truyện dịch VN miễn phí tại Vozer ✶

Đề xuất Voz: Tán lại em sau nhiều năm xa cách...
BÌNH LUẬN