Chương 1104: Đế Hoàng Là Một Hành Trình

.............

Không thể phủ nhận, manh mối mà Athena mang lại đã thôi thúc Mạc Phàm tiến đến Siêu Duy Vị Diện, và quyết định này lập tức phát huy tác dụng, mở ra cho hắn vô số con đường cơ duyên tu luyện.

Với thân phận tối cao Bạch Linh Thánh Đế, Athena nắm giữ siêu thần tinh Thần Mộc Tỉnh, có khả năng thôi diễn vô vàn viễn cảnh giả định trong tương lai. Đoán chừng trong những khả năng đó, cũng có trường hợp Mạc Phàm đi đến Triệu Hoán vị diện, Hắc Ám vị diện hay Quang Minh vị diện, nhưng kết quả chưa chắc đã thu được sức mạnh to lớn đến vậy.

Quang Minh vị diện không dung hắc ám, Hắc Ám vị diện chẳng chứa quang minh, cả hai đều ức chế các nguyên tố và thứ nguyên ma pháp ở một mức độ nhất định.

Triệu Hoán vị diện là khả dĩ nhất, là nơi có thể mang lại nhiều cơ duyên cho nhân loại. Nó chỉ thiếu đi bạch quang chữa trị và bài xích quang minh nguyên tố, không ảnh hưởng quá nhiều. Nhưng trớ trêu thay, thế giới triệu hoán lại là một thế giới nguyên thủy, toàn bộ là quái vật, ma thần cùng yêu thú hoang dại sinh sống. Tồn tại trong vị diện này thời gian dài, rất dễ khiến tâm cảnh của nhân loại bị đồng hóa, khó mà đoán trước được liệu có một ngày nào đó họ sẽ đánh mất bản ngã và tha hóa thành yêu ma hay không.

Về phần thế giới ma pháp thì lại càng không. Ở thế giới ma pháp, thiên đạo pháp tắc vẫn đang tiếp tục viết nên những quy tắc mới nhằm duy trì sự phát triển của không gian lên tầng thứ vũ trụ cao hơn, vô số ngưỡng hạn chế bị thiên đạo bày ra làm cản trở con đường lĩnh ngộ của vạn vật.

Mạc Phàm muốn một lần nữa đột phá đến cực hạn cao hơn, tự nhiên hắn càng cần phải có tuệ căn cảm ngộ vượt khỏi phạm vi hiện tại, phải càng siêu phàm ưu tú thì mới có thể, chí ít cũng phải được như Mục Ninh Tuyết hay lão sư Nhật Ánh. Đó là vấn đề thứ yếu. Quan trọng nhất chính là, hắn không còn thời gian để chờ đợi, không thể đặt cược tất cả vào một giỏ. Mục Ninh Tuyết ở thế giới ma pháp, Mạc Phàm phải mạo hiểm rời đi.

Sóng gió qua đi, đã hơn sáu năm trôi qua. Dù phải trải qua muôn vàn gian khổ, Mạc Phàm cuối cùng cũng đạt được những thành tựu nhất định.

Ma pháp chưa trở lại, nhưng chỉ cần cho hắn thêm một chút thời gian để tiêu hóa khối hỏa mạch này, hắn tự tin có thể tay không tấc sắt, không cần hồn cách, không cần sủng thú, không cần siêu thần khí hỗ trợ cũng có thể chính diện đối đầu với đỉnh vị Quân Vương.

Phải biết ở thế giới ma pháp, trước khi nóc nhà được giải thoát khỏi phong ấn, đỉnh vị Quân Vương chính là một tồn tại siêu cường tuyệt đối vô địch, là Chúa Tể của một phương Đế Chế không thể bị hạ gục.

Nghĩ thôi cũng đủ tưởng tượng được thực lực của Mạc Phàm hiện tại khủng khiếp đến nhường nào!

Theo những kiến thức hắn được phổ cập ở đây, Duy Tâm đạo quả của Mạc Phàm có thể xếp vào nhóm Quỷ Bí giả.

Tại Tù Đảo, Mạc Phàm lĩnh ngộ được Duy Tâm thần huyết sinh mệnh, thu được pháp tắc chưởng khống hoàn toàn độc huyết của mình, đồng thời dựa vào đó cảm ngộ được mối tương quan giữa độc huyết và hỏa tâm, có thể dùng sinh mệnh lực để chiến đấu. Cuối cùng, Duy Tâm đạo quả cấp cao nhất chính là sáng tạo ra trạng thái Quỷ Bí – Ngân Dị Ác Ma, bùng nổ thực lực nhảy vọt.

Bất quá.

Theo lẽ thường, Mạc Phàm lẽ ra phải có chút vui sướng khó kìm nén trong nội tâm mới đúng. Nhưng ngược lại, hắn biểu hiện có mấy phần nhàn nhạt, không quá rõ ràng. Cho dù trái tim hắn đã là thánh hỏa, máu trong người cũng được coi là một dạng thánh độc, lực lượng càng mạnh vượt trội khi xưa, nhưng trong lòng từng phút giây trôi qua lại vô cùng ôn hòa và nhẹ nhõm.

Vốn dĩ Trùng Minh Tà Hỏa khi đạt đến thánh chủng cấp bậc đã mạnh phi thường, nhưng Mạc Phàm vẫn cứ đánh giá rằng kỳ thực chính mình vẫn còn quá nhỏ bé.

Từ lúc ban đầu chỉ là một con sâu bọ, hắn bước từng bước nhỏ, chậm rãi tiến lên, rồi từ từ trở thành giun dế, sau đó cố gắng mãi mới được người ta xem như con gà. Lại từ con gà dần dần ví von thành hài đồng ba tuổi, hiện tại hẳn đã trở thành một thiếu niên mới lớn, cũng coi như có đủ tư cách để đối mặt với những thần thoại kinh thế chân chính.

Cảnh giới Đế Hoàng, dường như là một hành trình dài đằng đẵng mới có thể chạm tới...

Trên thế giới này, phóng tầm mắt ra toàn bộ đa vị diện, đến tột cùng có mấy vị được xưng là Đế Hoàng?

Hải Mộ Đế Leviathan, Sahara giáo chủ Behemoth, Hàn Băng Cự Thần Ymir, Bách Việt Nông Thần, Hư Vô Long Thần, Đại Thần Bàn Cổ, Thần Mẫu Gaia, Cổ Nguyệt Tru Đế...

Mạc Phàm biết mình còn nghe đến nhiều truyền thuyết hơn nữa, nhưng ký ức chắp vá hiện tại chỉ có thể nhớ được bấy nhiêu.

Trong số đó, vị Đế Hoàng nào không phải chiếm giữ một Tinh Huy sao trời, không đại diện một chòm sao Bắc Đẩu soi sáng nhân gian, không thống trị cả một tinh vực rộng lớn, độc chiếm những lãnh địa tài nguyên trù phú nhất, khiến cho các sinh vật khác chỉ có thể trốn trong hang hốc như trong lao tù?

Đế Hoàng thường thường sẽ không còn hiếu chiến nhiệt huyết nữa. Lên tới cảnh giới Đế Hoàng, tuyệt đại đa số thời gian của bọn họ cũng chỉ có mở mắt tu luyện và đêm đến chăm chú nhìn vào bàn cờ mà bố cục thế giới theo ý mình.

Giả sử bọn họ thật sự là Tinh Huy trên bầu trời... Vậy thì nhân loại đứng bên dưới Tinh Huy để hưởng thụ ánh sáng, bản thân nhỏ bé cam chịu như quân cờ thì làm sao mới đủ dũng khí để chống lại Tinh Huy?

Hắn lấy ra một bộ y phục mới tinh giống hệt bộ cũ từ trong không gian Jeremerevite để thay. Trong lúc đó, Mạc Phàm vẫn cảm thấy có những suy nghĩ không thể không nghĩ tới, dù nó lan man, và trong sự lan man ấy lại cực kỳ đau đầu, nhưng nó rất cần thiết.

Trên thế giới này, rốt cuộc có thể tìm ra được thứ gì có thể chống lại Đế Hoàng đây?

Két~~~

Vút! Mạc Phàm phá tan hang động, bay vút lên tận trời cao. Hắn không thức tỉnh bất kỳ hệ ma pháp nào, không sử dụng Phong Chi Dực, nhưng hắn giống như đã chinh phục được bầu trời, phá vỡ quy tắc nhân loại không thể bay, đứng giữa không trung mà trầm tư...

Qua một hồi lâu, hắn đi đến một kết luận, một kết luận mà cho dù có sống thêm trăm ngàn năm nữa, mỗi khi nhìn lại, Mạc Phàm đều sẽ tấm tắc gật đầu đồng tình với chính mình của thời điểm hiện tại.

Đế Hoàng không phải là một cảnh giới...

Mà nó nên được gọi là một hành trình!

Một hành trình giác ngộ, chuyển biến từ tư thái quân cờ nhỏ yếu để trở thành người bày bàn đánh cờ.

Hai chữ ‘Đế Hoàng’ không chỉ đơn thuần mang ý nghĩa về thực lực, mà nó còn liên quan đến rất nhiều vấn đề an nguy của các vị diện, nếu không thì các vị diện cũng chẳng sốt sắng vì Đế Hoàng đến vậy.

“Nói đi cũng phải nói lại, sao mình cứ giống như đang trở thành một quân cờ, luôn có cảm giác bị ai đó gài bẫy thế nhỉ?” Mạc Phàm tự hỏi trong đầu.

Nếu như Đế Hoàng là một hành trình...

Vậy thì hành trình này của hắn, không phải có chút quá thuận lợi rồi sao?

Cảm giác như có người nào đó cố ý trải đường cho mình, để hắn đạt được thành tựu giống như là vận mệnh chi tử, được thiên đạo khí vận chiếu cố.

Nghiêm túc suy nghĩ lại xem.

Vẻn vẹn hơn sáu năm, hắn tại Siêu Duy Vị Diện đã liên tục tình cờ dính líu đến quá nhiều chuyện mà chỉ có thể dùng từ “cực kỳ may mắn” để hình dung.

Phải biết, sáu năm ở Siêu Duy Vị Diện là rất ngắn, cực kỳ ngắn. Những người như điện chủ Lạc Nhạn và Ngô Việt Hùng nghe nói đã sống được tới hơn hai mươi vạn năm, hay cỡ thiên kiêu tuyệt thế như Phong Thanh Dương cũng phải sống đâu đó trên dưới một vạn tuổi.

So sánh như vậy mới biết, khởi đầu của Mạc Phàm thuận lợi đến mức khiến hắn cảm thấy khó mà không nghi ngờ chính nội tâm mình.

Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi như vậy, Mạc Phàm đã đột phá nhanh đến chóng mặt. Đồng ý là hắn đã bỏ ra cái giá rất lớn, nhiều lúc hắn đã phải chiến đấu quên mình trong những hiểm cảnh không tưởng, năm lần bảy lượt tìm đường sống trong cõi chết, thậm chí đã từng một chân chạm xuống quỷ môn quan, suýt chút nữa bỏ mạng. Nhưng có một điều chắc chắn, giống như giai đoạn ở thế giới ma pháp trước đây, Mạc Phàm vậy mà ly kỳ vượt hiểm, không cách nào chết được.

“Những thứ này chỉ là do ta mệnh tốt thôi ư?” Mạc Phàm lại tự nói chuyện với bản thân.

..........................

Đề xuất Voz: Hai chữ: bạn thân
BÌNH LUẬN