Chương 1112: Ô Ăn Quan
.................
Giờ khắc này, thi thể của Lôi Đình Kiếm Sí Sư Vương đã khô quắt như một tấm da chết tự bao giờ, xương cốt đều bị hắc ám ăn mòn sạch sẽ.
Vĩnh Dạ Thôn Phệ?
U uyyyyy~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!
Từng là Thập Uyên Chúa Tể tối cao, Vĩnh Dạ Ma Kiếm tuyệt nhiên không phải kẻ ăn chay. Nó ăn khoáng thạch, quặng mỏ, ăn xương cốt, ăn hợp kim, sắt thép, và những thứ giàu canxi trong trời đất.
Máu chứa chất sắt, cũng có thể coi như đồ uống, mà răng nanh, xương tủy của sinh vật cũng là thức ăn của nó.
Gặp được Lôi Đình Kiếm Sí Sư Vương, một món cực phẩm bổ dưỡng có thực lực tiệm cận Trung Vị Quân Vương, lại còn là Hoàng Mao Lôi Thể, xương cốt ẩn chứa kim loại lôi tẩy và phách lực hảo hạng, Vĩnh Dạ Ma Kiếm không nhịn được phải tự mình động thủ, lén lút chén sạch khẩu phần của mình trong lúc Ngô Hiền đang hàn huyên với cố nhân...
Uống một chút máu, gặm sạch sẽ xương, chà đạp một sinh vật như con Hoang Sư này, đúng là hai chữ ‘thỏa mãn’, vừa đủ lấp đầy cái bụng đói.
“Cấp... cấp sử thi!” Gương mặt Chu Điên hiện đầy vẻ kinh ngạc, thốt lên bằng một giọng điệu mà chính hắn cũng không thể tin nổi.
Hắn nói năng lảm nhảm, miệng sùi bọt mép, linh hồn lại một lần nữa rạn nứt vì chủ sủng đã chết.
Tuy nhiên, Chu Điên vẫn phẫn nộ đến mức cố đứng thẳng người, với bộ dạng muốn ăn thua đủ với Ngô Hiền.
Bịch bịch... Tiếng bước chân vang lên.
Đúng lúc này, lại có một nam tử khác bước tới.
“Có phải ngươi cảm thấy, so với việc đối mặt Tiểu Dạ, thà gặp chính ta còn hơn không?” Mạc Phàm nở nụ cười, tỏ ra rất thân thiện trò chuyện với Chu Điên.
Cần gì phải chạy trối chết như chó nhà có tang?
Ít ra đối mặt với Mạc Phàm còn tốt chán, vẫn được nói vài lời trăn trối, để lại đôi dòng di ngôn.
Một bên, Tiểu Dạ sau khi ăn uống no say, kêu lên một tiếng rồi bay về bên cạnh Mạc Phàm.
Thông thường mà nói, sau khi đến thế giới này, Tiểu Dạ không quá thích giao tiếp với nhân loại. Nếu không phải ở nơi vắng vẻ chỉ có Mạc Phàm và nó, nó tuyệt đối sẽ không dùng ngôn ngữ của con người để trò chuyện.
Chu Điên liếc nhìn Mạc Phàm, rồi lại dán mắt vào thanh trường kiếm treo bên hông hắn, ánh mắt lộ ra vẻ quen thuộc xen lẫn kinh hãi.
“Đây... đây không phải là Khoáng Cổ Vĩnh Dạ Ma Kiếm được bán ở đấu giá hội sao? Là thanh kiếm trăm năm nay chưa ai thu phục được... Hôm đó ta nhớ rằng... là... là ngươi mua?” Chu Điên lắp bắp nói.
Thần khí này ngay cả Lương Thiếu Soái của triều đình khi xưa cũng phát điên muốn mua cho bằng được, nhưng hắn dốc cạn ngân sách triều đình cũng không có cửa thu phục.
Đúng là của thiên trả địa, từ tay nhân viên Hàn Hải Điện lại quay về tay một nhân viên khác của Hàn Hải Điện.
Trên thực tế, Chu Điên cũng từng có tâm tư muốn thử thu phục thanh Thần Kiếm này. Nếu hắn có được bảo kiếm linh thiêng trong tay, hắn tin rằng toàn bộ Nhật Minh Giáo sẽ coi hắn là công thần. Bất kể là nội viện hay tổng đàn, họ sẽ không tiếc bất cứ giá nào mà dồn hết linh tư vào một mình hắn, dốc lòng bồi dưỡng Chu Điên sớm ngày trở thành cường giả cấp Hộ Giáo Pháp Vương...
Thế nhưng, sau bao lần thất bại, hiến tiền vô ích cho Hàn Hải Điện, cuối cùng chẳng còn ai động tâm đến thanh linh kiếm này nữa.
Mãi cho đến lần đấu giá hội gần đây, một Hàn Hải Thẩm Tước của Hàn Hải Điện...
Phải rồi, cũng là Hàn Hải Thẩm Tước...?
Tên trước mặt hắn hiện tại cũng được gọi là Hàn Hải Thẩm Tước.
Vừa nghĩ tới đây, Chu Điên đột nhiên vỗ vào đầu mình một cái, tự hỏi sao mình lại ngu ngốc đến mức quên mất điều này.
Hàn Hải Điện chỉ có duy nhất một Hàn Hải Thẩm Tước, tên này cũng là Hàn Hải Thẩm Tước, vậy thì cả hai chính là một.
Tại sao không sớm nhớ ra... tại sao lại đi coi thường hắn...
Nếu Chu Điên sớm nhớ ra Mạc Phàm đang nắm giữ thanh kiếm này, hắn tuyệt đối không dám khinh suất, sẽ không dại dột đi chống lại Mạc Phàm. Ít nhất, hắn cũng sẽ thông báo cho Mệnh Liễu Vương Linh Đan một tiếng.
Đang mải suy nghĩ, Chu Điên đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Khoan đã, không phải thanh kiếm này mới chỉ đạt cấp Quân Vương sao? Vì cái gì chỉ trong vài tháng ngắn ngủi đã đột phá đến cấp sử thi?
Cũng phải, lực kình cấp sử thi của Vĩnh Dạ Ma Kiếm quá mạnh, e rằng ngay cả Linh Đan cũng chưa chắc là đối thủ của nó.
Chu Điên tràn trề thất vọng, độc diễn nội tâm nhìn về phía Mạc Phàm, thấy hắn đang vuốt ve thanh thần kiếm mà trong lòng càng thêm uất hận và ghen tức.
Ai cũng có thể thu phục được Thần Kiếm trợ giúp, nhưng kẻ trước mắt hắn thì tuyệt đối không thể nào.
Hắn rõ ràng chỉ là một Quỷ Bí Giả, dựa vào cái gì mà thu phục được Vĩnh Dạ Ma Kiếm? Trước đó còn nghe nói, hắn có một đầu sủng thú là Ngọc Diệm Tiên Lân nữa, rõ ràng đó là năng lực của Thú Hồn Sư mới có thể sở hữu.
Mẹ nó chứ, chuyện này quá vô lý.
“Không thể nào, không thể nào, không thể nào...” Chu Điên không ngừng lặp lại câu nói này, tâm trạng còn tồi tệ hơn cả lúc hắn dập đầu cầu xin Vĩnh Dạ Ma Kiếm cứu giúp trước đó.
“Không có gì là không thể. Ta đã nói rồi, đến khi ngươi chết, xuống âm phủ ngẩng đầu gọi Tà Thần hai tiếng, lúc đó Diêm Vương sẽ kể cho ngươi nghe ta là ai.” Mạc Phàm điềm tĩnh nói.
Vừa nói, trên người hắn từng tầng ma diễm uy mãnh tỏa ra, sát khí ngút trời khiến Chu Điên cảm thấy lồng ngực nặng trĩu, hô hấp cũng trở nên khó khăn.
“Hàn Hải Thẩm Tước... ngươi không dám giết ta! Ngươi giết ta, chẳng khác nào châm ngòi cho cuộc chiến giữa Hàn Hải Điện và Nhật Minh Giáo. Ngươi nghĩ Hàn Hải Điện các ngươi có thể ngăn cản được cơn phẫn nộ của Nhật Minh Giáo sao? Hơn nữa, ngươi nghĩ thành chủ Quách An có thể bỏ qua cho ngươi sao? Dám hành hung tàn sát người của Nhật Minh Giáo ngay trên địa bàn của hắn. Được thôi, ta thừa nhận ta có sát tâm với ngươi, nhưng thì sao chứ? Ngươi vẫn còn sống, nhưng nếu ta chết, ngươi sẽ...” Chu Điên thẹn quá hóa giận, gầm lên.
Mạc Phàm vẫn duy trì sát ý áp chế đối phương, nhưng lời nói lại khá thong thả ôn tồn, giọng điệu thậm chí còn mang mấy phần cảm tạ:
“À, ngươi không nhắc thì ta lại quên mất. Chẳng phải Nhật Minh Giáo các ngươi đã dàn dựng hiện trường rất tốt rồi sao? Tất cả mọi người sẽ cho rằng, mọi cái chết ở đây đều do Lãnh Hà Yêu Chủ gây ra. Vốn dĩ đó là kế hoạch các ngươi sắp đặt kỹ lưỡng, bây giờ ta đến thay các ngươi sử dụng nó. Dù sao tất cả những kẻ tới đây, trên mảnh đất này đều đã bị ta giết sạch, không thiếu một mạng của ngươi. Yên tâm, ta giết ngươi, không ai biết đâu, cùng lắm thì chỉ có nội bộ các ngươi biết thôi.”
Đừng tưởng chỉ có Nhật Minh Giáo các ngươi biết ám toán người khác. Cái trò ám toán này, ta đây với song hồn Lãnh Liệp Vương và Tô Lộc đã chơi từ năm ba tuổi rồi. Tuy không dám nói là vô địch thiên hạ, nhưng ít nhất, sẽ không sơ hở để bị người ta cho ăn quả đắng như vậy.
Mạc Phàm để Tiểu Dạ đi theo Ngô Hiền, sớm đã bàn bạc với nàng. Tiểu Dạ có một năng lực ẩn mình trong mắt, đây được xem như một thần kỹ độn hình của nó. Ở thế giới ma pháp, Tiểu Dạ thực chất cũng có khôi lỗi để điều tra thế giới bên ngoài. Nó học được ngôn ngữ nhân loại, biết được nhiều kiến thức như vậy, chính là thông qua phương thức ẩn mình trong đồng tử của khôi lỗi để rời khỏi Nam Cực.
Ngô Hiền không hề hiến tế, nàng chẳng qua chỉ giả vờ diễn kịch để che mắt đám người Chu Điên, lợi dụng bóng tối không ai nhìn thấy gì để Tiểu Dạ thoát ra tung hoành. Thậm chí, nàng còn làm theo kế hoạch của Mạc Phàm, cố ý để lại túi trữ vật để đánh lừa Chu Điên.
Cũng không phải Mạc Phàm không muốn để Ngô Hiền giết hết bọn chúng ngay lúc đó, nhưng nếu nàng làm vậy, rất có thể sẽ khiến cao tầng Nhật Minh Giáo thay đổi kế hoạch, sự tình sẽ càng thêm phức tạp. Chẳng thà cứ để bọn chúng dẫn dắt đến tận cùng vấn đề, gom lại một chỗ rồi thanh toán một thể. Vì vậy, Ngô Hiền mới phải diễn sâu đến vậy, nàng bị thương là thật, mà nàng thất thủ cũng là thật.
Chỉ trong hoàn cảnh nguy hiểm nhất, Tiểu Dạ mới có thể cứu nàng rời đi mà không để lại nửa điểm dấu vết.
“Vả lại, các ngươi nói đến chiến tranh sao? Vậy thì tới đi, ta cũng rất muốn có chiến tranh đấy. Nhật Minh Giáo các ngươi, sớm muộn gì ta cũng sẽ đến bái phỏng, càng nhanh càng tốt.” Mạc Phàm đột nhiên búng tay một cái, ra hiệu cho Tiểu Dạ hành hình.
U uyyyyy~~~~~~~~~~~~!
Thần kiếm từ trên trời giáng xuống.
Chu Điên đối mặt với một thanh Ma Kiếm trong truyền thuyết, uy áp kiếm khí cường đại khiến toàn thân hắn như bị đóng đinh tại chỗ, điên cuồng đè ép hắn nằm bệt xuống mặt đất...
Hắn ngay cả phản kháng cũng không làm được, đôi mắt kia tràn ngập nỗi sợ hãi đối với cái chết.
“Chờ chút.” Đột nhiên, Mạc Phàm gọi Tiểu Dạ lại.
Chu Điên toàn thân mềm nhũn như bùn, sắp co giật đến nơi.
“Quên chưa hỏi ngươi một chuyện. Nói cho ta biết Phong Thanh Dương đang ở đâu, ta có thể xem xét tha cho ngươi một mạng.” Mạc Phàm mở miệng hỏi.
Ngô Hiền ở bên cạnh cũng đang chăm chú lắng nghe.
Chỉ thấy giọng Chu Điên run rẩy nhưng lại đột nhiên phá lên cười ha hả: “Phong Thanh Dương của các ngươi chết chắc rồi, ha ha ha, không cần phải tìm đâu.”
Nghe câu nói này của hắn, sắc mặt Ngô Hiền tái nhợt, trong khi đó Mạc Phàm lại lâm vào trầm tư ngắn ngủi.
“Há há há hắc hắc hắc!!!”
Co quắp một chỗ, Chu Điên thật sự phát điên, cả người cười rú lên đầy hưng phấn, thanh âm đó như đang cười nhạo và khiêu khích mũi kiếm của Mạc Phàm vậy.
U uyyyy~~~~
Bên cạnh, Tiểu Dạ phát ra tín hiệu tỏ vẻ chán ghét, chỉ muốn đâm chết hắn ngay lập tức.
Mạc Phàm vẫn đang suy tư, nhưng tùy ý phất tay, mặc cho Tiểu Dạ muốn làm gì thì làm.
U uyyyyy~~~~~~~~!
“Phập!”
Kiếm đâm thẳng xuống, cắm vào trán Chu Điên, máu tươi tại chỗ bắn ra như suối. Ngay sau đó, hắc ám lĩnh vực tràn ngập khắp đại địa, bản thân Chu Điên đã là một bãi bùn nhão, hắn ngay cả giãy giụa cũng không kịp.
....................
Một con diều hâu bay về phía một quán nhỏ ở Thành Đơn Dương.
Nam tử dùng chú thuật, thu lại tin tức từ con diều hâu gửi về từ Thung Lũng Lãnh Hà.
“Thú vị, thú vị thật. Hàn Hải Điện ngoài điện chủ Lạc Nhạn và Thế Mỹ ra, hóa ra vẫn còn người biết dùng não.” Nam tử thở dài một hơi nói.
“Sao thế, kế hoạch đổ bể rồi à?” Một gã tóc bạc có vẻ thâm niên tên là Cao Kiên ngồi cùng bàn, điềm tĩnh vuốt râu hỏi.
“Không, chỉ là thấy thú vị mà thôi. Ô ăn quan, kiến chết để lộ ra gián, gián chết để lộ ra rết, rết chết rắn mới lộ đầu, bây giờ long môn đã mở, rắn có hóa rồng được hay không, còn phải xem mệnh của nó thế nào. Đây là câu cửa miệng của lão sư ta. Mặc dù có rất nhiều thứ ta mơ hồ không còn nhớ rõ, nhưng những quan điểm mà lão dạy ta thì dù có xuống địa ngục ta cũng chưa từng dám quên.” Nam tử tên Huỳnh Nguyên nói với giọng điệu tựa như tiên nhân truyền giáo.
Nói rồi, Huỳnh Nguyên nhấp một ngụm rượu, bình thản nói: “Không có kế hoạch nào là hoàn mỹ, chỉ có sự chuẩn bị phòng tránh rủi ro hoàn mỹ mà thôi.”
Gã tóc bạc thâm niên chính là Hộ Giáo Pháp Vương Cao Kiên của Nhật Minh Giáo.
Mà vị Huỳnh Nguyên này, chính là Nhật Minh Tả Hữu Sứ trong truyền thuyết.
“Ngươi nói rất nhiều về lão sư của mình, rốt cuộc là vị thần thánh phương nào?” Cao Kiên hơi hiếu kỳ dò hỏi.
“Đã là chuyện từ rất lâu rồi, ta không còn nhớ, mà có nhớ ra cũng không dám nói. Trong lòng ta có một cảm giác chắc chắn rằng, chỉ cần ta nói ra mấy chữ đó, cái giá phải trả sẽ rất đắt, ta không gánh nổi, mà ngươi lại càng không. Thậm chí cả Siêu Duy Vị Diện này cũng có thể vì mấy chữ đó mà lâm vào đại kiếp không thể thoát ra.” Huỳnh Nguyên thấm thía nói một câu.
Đây là niềm tin vững chắc của hắn, tuyệt đối không muốn cân nhắc sai lầm.
Căn đúng thời điểm, Huỳnh Nguyên lập tức khoát tay, ra hiệu cho Cao Kiên đứng lên đi ra ngoài, đuổi khách và niêm phong quán ăn. Sau đó, hắn tự mình nhắm mắt ngưng thần, niệm một đoạn hắc ám chú thuật không tồn tại ở Siêu Duy Vị Diện này, cách vạn dặm mở ra phong ấn Địa Khung Bát Quái.
Đúng lúc này, đột nhiên toàn bộ Thung Lũng Lãnh Hà rung chuyển dữ dội.
Địa Khung Bát Quái mở ra, Lãnh Hà Yêu Chủ Bàn Côn Thiên Sứ Long gầm lên một tiếng xé toạc trời xanh, cơn phẫn nộ như muốn hủy diệt vạn vật nơi đây.
Áp lực kinh khủng đến mức khiến cả Mạc Phàm và Tiểu Dạ đều phải tê dại da đầu, chân tay lạnh toát.
...................
✻ Vozer ✻ Dịch giả VN
Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Thượng Thần Đế (Dịch)