Chương 1118: Siêu Duy Vị Diện có Tà Thần
.............
Nhìn chằm chằm Bàn Côn Thiên Sứ Long đang bi thương nằm gục trên mặt đất, bộ dạng hấp hối hoàn toàn tương phản với vẻ phẫn nộ khi vừa thoát khỏi lao tù, Mạc Phàm trong lòng bất giác dấy lên một tia do dự.
Hình ảnh này gợi lại trong hắn những ký ức sâu đậm. Nó khiến Mạc Phàm chậm rãi nhớ lại hoàn cảnh thê lương của Hắc Long Đại Đế Austin ngày xưa, kẻ đã trải qua vô vàn thống khổ mới trở thành Nghĩa Hồn của hắn.
Thanh Long thì bị pháp tắc tối cao của thế giới ma pháp bào mòn khí vận của Đồ Đằng tộc, phải chịu đựng đủ loại tra tấn cả về thể xác lẫn tinh thần.
Mạc Phàm nhớ đến giọt nước mắt của Thanh Long, nhớ đến sự kiên định đến phút cuối cùng của Hắc Long.
Từ trên người Bàn Côn Thiên Sứ Long, hắn có thể nhìn thấy bóng dáng của Vạn Long Cốc, của Đệ Nhị Long Môn, của cổ giếng Vạn Long Uyên Khung xa xôi nơi Triệu Hoán Vị Diện. Chân Long vốn nên là sinh vật mạnh mẽ nhất trên thế gian này, nhưng hết lần này đến lần khác lại rơi vào bất hạnh, bị ruồng bỏ, bị đẩy vào vực sâu không lối thoát.
Nào ngờ, cảnh tượng tương tự lại tái diễn ở Siêu Duy Vị Diện này.
Nhìn Bàn Côn Thiên Sứ Long đang hấp hối, lòng Mạc Phàm trỗi dậy niềm thương cảm nhiều hơn là hận thù.
“Chân Long… ở thế giới nào cũng đối xử phũ phàng với Chân Long như vậy sao?” Một lát sau, Mạc Phàm mới thở dài thốt lên một câu cay đắng.
Sự thật tàn khốc, nhưng đó vẫn là sự thật.
Dường như bất cứ kẻ nào quá mức cường đại, cường đại đến mức uy hiếp những kẻ thống trị ở tầng lớp cao nhất, thì sớm hay muộn, kết cục cũng chỉ có thể là chịu thiệt, bị hạ bệ trong uất hận, vạn kiếp không thể ngóc đầu.
Hoặc là trở thành kẻ mạnh nhất, hoặc là không được phép tồn tại.
Khi Hư Vô Long Thần còn tại thế, Long tộc phồn thịnh, đứng trên vạn tộc, xứng danh vua của các loài vua. Nhưng kể từ khi Long Thần vẫn lạc từ trăm vạn năm trước thời viễn cổ, Long tộc cho đến tận bây giờ, dù sinh sống ở đâu cũng đều không ngóc đầu lên nổi.
Mạc Phàm nhìn Bàn Côn Thiên Sứ Long, nhưng ánh mắt nó vẫn không hề nhúc nhích, vẻ mặt tang thương như đưa đám.
“Gàooooo!”
Thấy Bàn Côn Thiên Sứ Long bày ra bộ dạng đáng thương như thế, Dạ Hoàng Kim Quân Long liền tức giận gầm lên mấy tiếng.
Dường như nó muốn nói rằng, bản thân nó cũng từng chịu nhục nhã, bị Tô Lộc vây bắt, trở thành ‘nô lệ khế ước’, căn bản không biết mình là ai, không biết sự tồn tại của mình có ý nghĩa gì. Toàn bộ suy nghĩ trong đầu nó chỉ có phục vụ cho tội ác của Tô Lộc, tư tưởng cũng trì trệ gần như không còn. Nhưng cuối cùng thì sao, nó vẫn kiên cường sống sót, trả thù giết chết Tô Lộc, cuối cùng trở thành một trong những hồn cách của Tà Thần.
Vậy mà Bàn Côn Thiên Sứ Long, đường đường là một Tổ Hoàng Chân Long, còn lợi hại hơn cả Long Vương như Austin không biết bao nhiêu lần, bây giờ lại nửa sống nửa chết nằm im bất động, khiến long tộc mất hết thể diện.
Mạc Phàm trầm ngâm suy nghĩ.
Xét tình hình trước mắt, Mạc Phàm bắt đầu tin vào một giả thuyết, một giả thuyết có khả năng chính xác rất cao.
Đó là Bàn Côn Thiên Sứ Long đã bị người của Nhật Minh Giáo khống chế.
Dường như Bàn Côn Thiên Sứ Long đã trúng phải một loại nguyền rủa hay bùa mê tà ác nào đó của Nhật Minh Giáo thì mới trở nên điên cuồng với ánh mắt căm phẫn thế giới như vậy.
Bằng không, với trí tuệ của một sinh vật nửa bước Đế Hoàng cấp, cho dù Long tộc không phải loài có chỉ số IQ quá cao, nhưng tuyệt đối không thấp đến mức này. Hành động hung hăng của nó rất giống với Hắc Long ngày trước khi bị Tô Lộc kiểm soát.
Phải, chính là điểm này. Bản thân Tô Lộc lúc đó cũng cảm thấy đầu óc của con Bàn Côn Long này đã bị ma hóa ý chí, điên cuồng muốn hủy diệt chúng sinh, chẳng khác nào mắc bệnh dại. Hắn cũng đã nhắc nhở Mạc Phàm một phen, nhưng cả hai không có thời gian để thảo luận sâu hơn.
Giờ khắc này, Mạc Phàm đã tin vài phần vào phỏng đoán của Tô Lộc.
Nghĩ ngược lại, Nhật Minh Giáo thường xuyên có những hành động cực đoan, bọn chúng lại lấy năng lực Thú Hồn Sư làm trọng điểm, không phải là không có khả năng sở hữu một vài pháp môn đặc thù để khống chế tâm trí, kích thích Bàn Côn Thiên Sứ Long vào trạng thái cuồng hóa.
“Austin, hay là ngươi đến nói chuyện với nó một chút,” Mạc Phàm nói.
“Rống!!!”
Austin gầm lên đáp lại lời Mạc Phàm. Mạc Phàm tiếp tục chìm vào suy tư của mình, để cho hai đầu Chân Long tự giao tiếp với nhau.
.................
Đơn Dương Thành.
Sáng sớm tinh mơ, người đàn ông tên là Huỳnh Nguyên cùng lão nhân Cao Kiên vẫn còn ngồi ở quán ăn thưởng thức rượu ngon.
Cả đêm qua, người dân Đơn Dương Thành không ai chợp mắt nổi. Không phải vì họ không ngủ được, mà là vì họ không dám. Thành chủ Quách An đã sớm phong tỏa mọi tuyến đường, ra lệnh cho thị vệ chạy dọc tất cả các cứ điểm canh gác, bật cảnh báo cấp cao nhất, đề phòng tai họa ập đến bất cứ lúc nào.
Không cần phải bàn cãi, đêm vừa qua chính là đêm hung hiểm nhất đối với toàn thể người dân trong thành suốt mấy ngàn năm nay.
Thung lũng Lãnh Hà chỉ cách nội thành Đơn Dương hơn 2000 dặm, chỉ cần cuộc chiến bùng nổ xa hơn một chút thôi, hậu quả thật không thể lường được.
Lão nhân Cao Kiên nhìn ra ô cửa sổ, hôm nay trên đường gần như không còn một bóng người. Lão trầm ngâm thưởng thức vẻ bình yên hiếm có này, rồi mới quay đầu lại, tiếp tục rót rượu cho vị Tả Hữu Sứ đại nhân vô thượng, cười nhẹ nói:
“Dân chúng có vẻ đã bận rộn cả đêm xem pháo hoa, nghe tiếng long gầm, hiện tại ai nấy đều đã khắc sâu nhận thức về trật tự của thế giới này rồi. Mạng người nhỏ bé làm sao! Từ Thống Lĩnh cấp trưởng thành, rồi đến Quân Chủ cấp thành thục, nhưng mấy ai có thể sống sót đến ngày đó.”
“Thôi thì cứ ở yên trong nhà, khóa cửa tắt đèn, thắp nén hương cầu nguyện, tranh thủ từng phút giây bên người thân cũng là một lựa chọn không tồi.”
Nói xong, không thấy vị đại nhân vô thượng trả lời, Cao Kiên vẫn giữ nguyên nụ cười, vừa vuốt râu vừa bồi thêm một câu: “Lại nói, huyết mạch Tổ Hoàng Chân Long, trên đời này liệu có mấy chủng tộc dám đối đầu với Tổ Hoàng Chân Long chứ.”
Bình minh ửng hồng dần dần hé lộ trên mảnh đất bình yên. Một con chim sẻ nhỏ nhắn xinh xắn từ trên cao bay vào lầu ba tửu quán, đáp xuống mặt bàn của hai vị đại cường giả. Nó khẽ mổ mổ vào mẩu thức ăn thừa trong bát, nhưng rất nhanh đã mất hứng, lập tức vỗ cánh bay đi.
Cao Kiên hơi chướng mắt, lão ra vẻ tiêu sái nhẹ nhàng vung tay áo, dường như muốn xua đi vận rủi mà con chim sẻ mang lại.
Sau đó, lão ho khan một tiếng, chỉnh lại trang phục, nét mặt, rồi tiếp tục ôm cây đợi thỏ, chờ đợi vị đại nhân vô thượng trước mặt mình lên tiếng.
Mãi một lúc sau khi con chim sẻ rời đi, Huỳnh Nguyên mới ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ. Mặt trời mọc ở phương đông, huy hoàng mênh mông, khiến nội tâm hắn cảm thấy từng tia an ủi, hòa hoãn đi không ít.
Một lúc sau, Huỳnh Nguyên mới khoan thai cất tiếng: “Hắc Ám Vị Diện có truyền thuyết về Tà Thần, Ma Pháp Vị Diện cũng có những bàn luận về Tà Thần. Hôm nay ở Siêu Duy Vị Diện, rốt cuộc cũng tìm ra một Tà Thần chân chính và hoàn thiện. Thực sự là rất thú vị, rất thú vị.”
..............
Đề xuất Ngôn Tình: Sau Khi Không Ngừng Tìm Đường Chết, Ta Trở Thành Đế Tôn Vạn Người Mê