Chương 1139: Dám ẩn mình tại Hàn Hải Đô Thành
.............
Tại Đơn Dương Thành.
Một phân đà của Hàn Hải Điện tọa lạc ở phía tây ngõ Phúc Lộc.
Mạc Phàm đang an tọa trong một gian phòng dành cho thành viên cấp cao, trong lúc hắn lặng lẽ suy tư về những vấn đề liên quan đến sự xuất hiện của Ám Tỳ Bà thì đột nhiên, đại sảnh bên ngoài vang lên một trận huyên náo.
“Không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, thật là bất hạnh, vô cùng bất hạnh.”
Trước bậc thềm của quầy ngoại vụ, một lão nam tử thở dài, trong mắt lộ rõ vẻ đau thương.
“Ai dà, đều do thủ hạ của ta sơ suất, chưa tìm hiểu kỹ lưỡng tình hình ở Lãnh Hà Thung Lũng năm đó. Chuyện này ta nhất định sẽ bẩm báo tạ tội với Ngô điện chủ và Mạc Thẩm Tước.” Một người khác cũng thở dài phụ họa.
“Những chuyện ngoài ý muốn thì khó mà tránh khỏi, cũng như vụ việc dùng dân thường làm lá chắn sống ở Tây Trúc vậy. Mấy năm trước ta nhận được tin Tịnh Thành xảy ra bạo loạn, dân chúng ai nấy đều trở thành phần tử cực đoan tin vào giáo điều hắc ám, không ngờ tình hình lại nghiêm trọng đến thế. Báo cáo của cấp trên rất vắn tắt, nhưng dựa theo lời kể của người chấp bút, cảnh tượng lầm than kia hẳn là kinh người hơn trong tưởng tượng nhiều. Chỉ mong sau chuyện này mọi người có thể ổn định lại tinh thần.” Lão nam tử chấp trưởng ngoại vụ Đỗ Tam lên tiếng.
Nói xong, lão không quên trấn an người đưa tin: “Được rồi, chuyện ở Lãnh Hà, ta sẽ thay ngươi nói lại với Ngô Điện Chủ, ngươi còn muốn truyền tin gì nữa không?”.
“Đỗ tiên sinh, vậy thì phiền ngài rồi. Ngài cũng biết nguyên do của chuyện này, Quách Hồ công tử lo lắng những kẻ có thù oán với ngài ấy sẽ tung tin giả, gây nhiễu loạn quan hệ, thêm dầu vào lửa để che lấp sự thật. Cho nên vẫn hy vọng Đỗ tiên sinh đứng ra phán quyết, trả lại công đạo cho công tử nhà ta. Ngô điện chủ và Mạc Thẩm Tước đều là những người đáng kính, biết nói lý lẽ, vốn không nên vọng động như vậy mà lật tung cả Tây Giới lên để bắt công tử nhà ta…” Một thanh niên tên là A Quế nói.
“Điểm này ngươi cứ nói lại cho Quách thành chủ yên tâm, Hàn Hải Điện chúng ta xưa nay làm việc công minh liêm chính, chưa bao giờ để tâm đến mấy tin đồn sáo rỗng.” Lão Đỗ nói.
Gã thuộc hạ của Quách Hồ tên A Quế chậm rãi gật đầu, ánh mắt lướt qua cửa sổ lóe lên một tia lạnh lẽo. Hiển nhiên, những lời này của Đỗ lão ngoại vụ rất hợp ý hắn.
Hôm nay hắn dám trực tiếp đến chi nhánh Hàn Hải Điện tại Đơn Dương Thành chính là muốn mượn uy của thành chủ Quách An, đem chuyện của Quách Hồ ra tẩy trắng.
Câu chuyện được hắn kể lại là, sự kiện ở Lãnh Hà Thung Lũng hơn hai mươi năm trước, vốn là sợi dây liên kết giữa Hàn Hải Điện và Nhật Minh Giáo, thiếu chủ Quách Hồ ban đầu đứng về phe Hàn Hải Điện, hết lòng bảo vệ Ngô Hiền, thậm chí không tiếc giá nào, vì chính nghĩa mà chiến đấu đến cùng với Nhật Minh Giáo. Sau đó, vì Nhật Minh Giáo muốn đẩy chiến tranh lan đến tận Đơn Dương Thành, nên Quách Hồ vì lo cho bá tánh mới phải tạm thời quy phục chúng để giữ mạng cho dân.
Hơn nữa, thiếu niên A Quế còn giảm nhẹ sự tình hết mức có thể, nào là do truyền thông của Điền gia và triều đình thổi phồng, nào là Quách Hồ tuyệt đối chưa bao giờ đổ tội cho Mạc Thẩm Tước là kẻ giết Phong Thanh Dương, tất cả đều là bịa đặt, có kẻ xấu đứng sau hãm hại.
Đỗ lão vừa nghe vừa cười, ghi chép lại, một mặt giữ chân A Quế, mặt khác lại thì thầm ra lệnh cho thuộc hạ chạy vào thông báo cho Hàn Hải Thẩm Tước một tiếng.
Đùa chắc, chuyện hệ trọng thế này, ngay cả Hàn Hải Thẩm Tước cũng đang ngồi ở đây, có cho thêm mười lá gan lão cũng không dám tự ý quyết định. Ngươi quả là to gan, dám đến tận đây báo cáo, vậy thì cứ bắt lại trước rồi tính!
Đây cũng không phải lần đầu tiên Đơn Dương Thành cử người đến Hàn Hải Điện, lần trước người đến chính là thành chủ Quách An. Mấy chục năm nay, Quách An luôn sống trong căng thẳng, hắn thương con trai mình, nhưng vì không tìm được bằng chứng cụ thể nên cũng không có hành động nào quá khích chống lại Hàn Hải Điện.
Lần này người tìm tới là A Quế, thuộc hạ thân cận từ thời niên thiếu của Quách Hồ. Hắn không đại diện cho Đơn Dương Thành, nhưng hắn đã mất tích suốt bảy năm trong lúc tìm kiếm thiếu chủ nhà mình. Bây giờ hắn đột nhiên xuất hiện, tình huống tự nhiên có chút bất ngờ.
Điều ngoài dự liệu của Đỗ Tam chính là, Mạc Phàm chẳng cần ai thông báo cũng đã biết. Hắn ngồi trong phòng mình vẫn nghe rõ mồn một động tĩnh ngoài đại sảnh, người chưa cần tìm đến, hắn đã phái thị vệ đi trước một bước.
Một lát sau, thuộc hạ của Đỗ Tam quay lại, thì thầm báo cáo gì đó với lão. Lão liền gật đầu, mặt ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng thì hận không thể nhoẻn miệng cười ngay lập tức.
“Đã ghi chép báo cáo, ngươi có thể đi được rồi.” Đỗ lão khoát tay.
“Vâng, nếu Đỗ lão còn có việc bận thì A Quế xin không làm phiền nữa. Xin ngài hãy chuyển lời lại, ta phải trở về tổng cục để báo cáo với thành chủ.”
A Quế đã đạt được mục đích, hiển nhiên không cần ở lại đây thêm. Sau khi nói một câu lễ phép, hắn liền xoay người rời đi.
“Tiễn khách.” Đỗ lão nói với một gã thị vệ bên cạnh.
Nói xong, lão nhìn bóng lưng gã thiếu niên dần khuất khỏi đại sảnh, mới thở dài, vuốt râu trầm ngâm: “Hy vọng lần này sẽ có thu hoạch, hy vọng Đơn Dương Thành sẽ không vì chuyện hôm nay mà nổi lên sóng to gió lớn.”
Bên ngoài, một thủ vệ của Hàn Hải Điện vừa từ phòng Mạc Phàm đi ra, đứng sẵn ngay cổng. Chỉ chốc lát sau, hắn thấy một thanh niên tướng mạo đường hoàng từ trên lầu đi xuống. Mặc dù thanh niên kia vẫn giữ nụ cười nho nhã, nhưng gã thủ vệ vẫn nhận ra vài phần đắc ý trong đó.
A Quế hiển nhiên đã thấy gã thủ vệ đang chờ dưới lầu, nhưng hắn chỉ mỉm cười gật đầu, lễ phép chào một tiếng rồi đi thẳng.
Vị thủ vệ cũng không nói gì, chỉ thuận thế gật đầu đáp lại, ánh mắt hờ hững liếc qua cho có lệ.
*Đúng là một lũ chó giữ cửa, chẳng có chút chí tiến thủ nào.*
A Quế tuy không phải là kẻ có thực lực ghê gớm, nhưng cũng được xem là thanh niên có triển vọng, tính cách lanh lợi, giỏi tổ chức và giao thương. Hắn không mấy khi tu luyện, nhưng đi nhiều, kinh qua từ Đông sang Tây, tiếp xúc với đủ loại người, đủ loại tình huống. Hắn nhìn ra được vẻ mặt gượng gạo, giả vờ làm ngầu của gã thị vệ Hàn Hải Điện này, trong lòng cười lạnh một tiếng nhưng vẫn giữ nụ cười trên môi mà rời đi.
Ngay khoảnh khắc A Quế lướt qua, một ấn ký hắc ám vật chất nhỏ như hạt bụi, một sợi Ảnh Tà Thần Trớ Chú, một giọt máu Ác Ma cùng một tia Bạo Quân Lôi Ấn đã vô thanh vô tức tách ra từ người thị vệ, lặng lẽ bám vào A Quế.
Ba loại hắc ám ma pháp kết hợp với lôi hệ đã tạo thành một diệu ấn, gieo lên người A Quế mà hắn không hề hay biết. Hừm... hay nói đúng hơn, A Quế kỳ thực đã lường trước việc mình sẽ bị theo dõi, nhưng hắn không cách nào nhận ra đối phương đã ra tay hay chưa, và ra tay bằng thủ đoạn nào.
Trên người A Quế cũng có vài món ma cụ phòng thân, bảo vệ hắn khỏi một số thủ đoạn tàn độc. Nhưng so với sự quỷ quyệt, ẩn giấu cực sâu của ma pháp hắc ám và lôi hệ vừa được chuyển sang người hắn, thì ma cụ của hắn chẳng khác gì đồ bỏ đi.
Từ đầu đến cuối, hắn cứ thế rời đi, từ Đơn Dương Thành đi lòng vòng qua mấy trạm dịch ở Duy Vực suốt bốn tháng trời.
Song song với bốn tháng đó, Mạc Phàm cũng điều tra manh mối về Ám Tỳ Bà. Hắn và Ám Tỳ Bà tựa như kẻ thù không đội trời chung, một là ngươi sống ta chết, hai là ngươi chết ta sống. Bọn họ liên tiếp va chạm ở khắp Duy Vực. Lúc thì Mạc Phàm đang yên đang lành bị phục kích, lúc thì hắn điều tra đến tận ổ, vây đánh Ám Tỳ Bà đang truyền giáo cho đám dân chúng khôi lỗi ở một chi thành khác.
Trong khoảng thời gian này, số người vô tội chết đi tăng lên chóng mặt. Án mạng càng nhiều, địch ý của Mạc Phàm đối với Ám Tỳ Bà càng thêm dữ dội, ra tay càng lúc càng sát khí, càng bạo liệt, càng hung hãn hơn. Đương nhiên, mỗi lần giao chiến đều không thể phân thắng bại.
Bốn tháng trôi qua, vào một ngày, thiếu niên A Quế rốt cuộc cũng vòng về Hàn Hải Đô Thành.
Không nghe lầm đâu, chính là Hàn Hải Đô Thành, tòa thành kế bên Cổ Thành, cũng là tòa thành thuộc về Hàn Hải Điện, là trụ sở chính của Hàn Hải Điện ở Tây Giới, do Ngô Việt Hùng trực tiếp lãnh đạo.
Suốt bốn tháng di chuyển, A Quế cố ý đi ngang qua những nơi có rất nhiều cạm bẫy do Quách Hồ và Nhật Minh Giáo giăng sẵn để chờ kẻ theo dõi sập bẫy, nhưng đáng tiếc, rốt cuộc không có kẻ địch nào mắc câu.
Lần duy nhất có chuyện lạ xảy ra là khi A Quế gặp phải một đám sơn tặc và yêu ma quấy nhiễu trên đường. Hắn còn chưa kịp động thủ đã thấy vô số tia Bạo Quân hoang lôi từ trên trời giáng xuống, lôi điện khủng bố xé tan kẻ địch trong chớp mắt, không cho phép bất cứ thứ gì chạm vào hắn.
Chuyện này khiến A Quế bắt đầu hoài nghi có kẻ nào đó đã đặt ấn ký đặc thù lên người mình. Vì vậy, khi đến Ly Thành, hắn đã tìm một vài phù thủy quen biết để làm lễ tẩy rửa, thăm dò thử. Cuối cùng, hắn thực sự phát hiện ra một ít hắc ám vật chất và lôi ấn theo dõi trên người, tắm rửa thông thường không thể nào loại bỏ được.
“Hừ, cao minh thật, thì ra là dùng thủ đoạn hạ đẳng như vậy để theo dõi ta.”
A Quế phải nhờ phù thủy chuyên nghiệp xử lý xong xuôi hắc ám vật chất và lôi ấn trên người mới yên tâm trở về Hàn Hải Đô Thành.
Tại Hàn Hải Đô Thành, hắn không chút nghi ngờ, một mạch đi thẳng đến khu nông trang của một chi Điền gia nghèo kiết xác.
Giữa vô số kẻ ăn mày của Điền gia, có một gã mặt mày lem luốc, bôi trét than bùn lên mặt, trên đó còn có những vết sẹo chằng chịt che đi dung mạo vốn có, khiến hắn trông không khác gì một tên cái bang bần tiện, thấp kém nhất.
Người này chính là Quách Hồ!
Hơn hai mươi năm nay, Quách Hồ chưa từng rời khỏi Tây Giới. Hắn được Nhật Minh Giáo sắp xếp ở trong khu ổ chuột của Điền gia, làm ăn mày ngay tại lãnh địa Hàn Hải Đô Thành, trốn chui trốn lủi ngay trong địa bàn của Hàn Hải Điện.
Một ngày nọ, Mạc Phàm vỗ trán cười gằn: “Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Quách Hồ, ngươi quả là dám chơi lớn.”
..................
↬ Vozer . vn — Truyện dịch VN ↫
Đề xuất Voz: [Tâm Sự]- Cưa Chị Hàng Xóm