Chương 1150: Phục Pháp Pháp Thần
..............
Trước đó, khi ma pháp chưa tồn tại, mọi khái niệm và học thuyết về nó hầu như không còn sót lại chút ký ức nào, khiến Mạc Phàm lầm tưởng, đến mức ngay cả một Bán Pháp Thần sở hữu mười lăm hệ Cấm Chú như hắn cũng không nhận ra rằng pháp tắc Độc hệ mà mình lĩnh ngộ thực chất chỉ là sự thuế biến từ năng lực phù thủy.
Mãi cho đến gần đây, khi ma pháp thức tỉnh trở lại, hắn mới có thời gian để kiểm nghiệm bản thân, việc minh tưởng ma pháp mới giúp hắn lĩnh hội được đạo quả chân chính của bản thân.
“Pháp sư của thế giới ma pháp, phù thủy của Siêu Duy Vị Diện.”
Đạo quả phù thủy của Mạc Phàm không hề định hình thành bùa chú, thần văn, đũa phép, bút phép, phù ấn hay sách pháp thuật. Chẳng phải vì hắn đặc biệt nên khác người, mà bởi vì trên thế giới này vốn dĩ không có một cơ sở lý luận hay pháp tắc nào quy định rằng phù thủy là phải cầm đũa, phải niệm chú thuật cả.
Tất cả mọi thứ, duy tâm chính là sự minh ngộ, còn đạo quả là sự nhất quán của tinh thần và sức tưởng tượng, là lĩnh hội được thần thông của thiên địa pháp tắc. Siêu Duy Vị Diện được thiên đạo mở ra đại giới phong hào, cho phép hệ thống tu luyện khuếch trương đa dạng đến cực điểm, đây mới là điểm then chốt khiến hàng ngàn vạn năm qua Siêu Duy phát triển tưng bừng và mạnh mẽ như vậy, phảng phất không thua gì Triệu Hoán Vị Diện, Hắc Ám Vị Diện hay Quang Minh Vị Diện.
Lại bàn về đạo quả phù thủy của Mạc Phàm, thứ hắn lĩnh hội được chính là duy tâm tinh tử. Tinh tử vừa là ma pháp, vừa là môi giới cho năng lực phù thủy của hắn.
Nói cách khác, Mạc Phàm đã tự mình khai mở một cảnh giới ma pháp của riêng mình, một lần tẩy lễ, một lần gột rửa.
Duy tâm tinh tử, duy ngã độc tôn.
‘Phục Pháp Pháp Thần’!!! Mạc Phàm mở mắt, hai đồng tử lóe lên ánh sáng hỗn mang bàng bạc, một dòng ý niệm tự động truyền vào thần thức khiến hắn thốt lên câu này.
Tựa như đây chính là tên gọi đạo quả ma pháp của hắn. Hai chữ ‘Phục Pháp’ khắc sâu vào linh hồn, minh chứng cho Duy Tâm đại đạo của Mạc Phàm.
“Phục Pháp? Nghe có vẻ kinh thiên động địa, thâm tàng bất lộ đấy nhỉ.” Mạc Phàm quen thói miệng nhanh hơn não, phải buột miệng một câu sáo rỗng rồi mới có thể tĩnh tâm suy ngẫm.
Pháp sư nhân loại từ lúc trưởng thành, lợi dụng Giác Tỉnh Thạch để thức tỉnh ma pháp, ngưng tụ ra tinh tử, rồi đến bụi tinh tử, tinh tử quần tụ thành tinh trần, tinh trần biến thành tinh vân, tinh vân hóa thành tinh hà, tinh hà đổ vào Tinh Hải, cuối cùng Tinh Hải trải dài đến Tinh Kiều, và điểm cuối cùng chính là Tinh Vũ.
Mạc Phàm tiến vào thế giới tinh thần, chậm rãi quan sát, cảm giác mình đang cô đơn tịch mịch đứng giữa thế giới tinh vũ bao la. Tinh Vũ Bỉ Ngạn chính là Cấm Chú. Sơ giai, trung giai, cao giai, siêu giai, bán cấm chú, cấm chú. Cái gọi là Cấm Chú, đối với phần lớn pháp sư, chính là đỉnh núi cao nhất, cũng được xem là ngưỡng giới hạn cuối cùng.
Nhưng Mạc Phàm từ lâu đã vượt qua trình độ Cấm Chú, hắn cũng không biết nên gọi cảnh giới hiện tại của mình là gì cho đúng.
Ma pháp Cấm Chú thực chất chỉ là một bậc thang thông thiên, giống như khi leo đến đỉnh núi, con người mới thấy được bầu trời thực sự cao đến nhường nào. Và cũng chỉ có Cấm Chú pháp sư làm nền tảng mới giúp pháp sư chân chính phát sinh thuế biến, thông hướng tinh không vô tận, thông hướng tinh thần đại hải, nhìn thấy pháp tắc thiên đạo của chiều không gian thứ tư. Những đạo pháp tắc này hoàn toàn có thể siêu việt khỏi những hạn chế của thế giới ma pháp, giúp nhân loại bộc phát sức mạnh đến cực hạn.
Pháp tắc chính là chặng cuối cùng của mọi hệ thống tu luyện trên khắp các vị diện, không riêng gì ma pháp Cấm Chú. Pháp tắc tự nhiên là vô biên vô hạn, giới hạn của nó chính là tối cường thiên đạo. Nói cách khác, một pháp sư khi lĩnh hội đến cảnh giới cao nhất của hệ thống pháp tắc ma pháp, cuối cùng có thể vượt trội toàn bộ các sinh vật cấp quân vương, cấp sử thi, đạt được lực lượng pháp thuật đủ sức miễn cưỡng chống lại Đế Hoàng.
Đế Hoàng, nếu không tính đến thần cách và nhục thể, thì yêu thuật hay yêu kỹ của chúng cũng chỉ là một hoặc nhiều đạo pháp tắc mà thôi.
Ở thế giới ma pháp, sở dĩ không nhiều người biết đến pháp tắc, đó là bởi vì phóng mắt khắp toàn bộ vị diện cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay mấy vị nhân loại đạt được pháp tắc cơ sở. Mạc Phàm, Mục Ninh Tuyết, Diệp Tâm Hạ, Asha Corea, Aliénor, Michael, còn ai nữa? Nhật Ánh đã ra đi, hắn rời khỏi cuộc chơi này, tự tay phế bỏ ma pháp của chính mình.
Nhưng có lẽ trong tương lai không xa, Mạc Phàm thầm đoán, trong số những người này, sẽ có người ghi lại pháp tắc ma pháp, công bố một cảnh giới hoàn toàn mới cho pháp sư tại Hiệp hội Ma pháp Toàn cầu.
Pháp Thần cảnh, pháp tắc luận pháp.
Trong thế giới tinh thần của Mạc Phàm, tinh thần thể của hắn phát ra quang mang mãnh liệt. Xung quanh hắn, mười lăm hệ, mỗi hệ gồm mười một vạn tinh tử với đủ màu sắc sặc sỡ lẫn u ám đang bàng bạc xoay quanh. Cứ việc Hỗn Độn hệ, Thổ hệ, Băng hệ không có tác dụng ở Siêu Duy Vị Diện, nhưng Mạc Phàm vẫn có thể khởi động ma pháp. Tuy không có ứng dụng thực chiến, nhưng dùng để trang trí cho thế giới tinh thần thêm phần lung linh cũng không tệ.
Hắn giơ một tay lên không trung, kết nối các tinh tử, sau đó nhẹ nhàng búng một cái.
Rầm rầm rầm!!
Không gian đóng kín trong nháy mắt bị hóa giải, thân ảnh Mạc Phàm đã di chuyển đến một không gian vũ trụ bao la. Tinh thần thể của hắn được Lôi hệ bao bọc, hắn quay lưng về phía Siêu Duy Thần Hành. Siêu Duy Thần Hành rõ ràng không phải là hình cầu giống Trái Đất, nó mang hình dáng của một cơ thể người, hình dáng của Thần Mẫu Gaia. Mạc Phàm không dám quay đầu nhìn thân thể này quá lâu, lỡ bị Thần Mẫu phát hiện thì không hay chút nào. Ánh mắt hắn ngược lại nhìn xa hơn vào vũ trụ hỗn nguyên tăm tối, trơ trọi.
Thần thức của Mạc Phàm khuếch đại, đột nhiên hắn cảm ứng được thế giới này ban cho hắn một loại lực lượng nào đó khiến thần thức của hắn càng khuếch trương khủng bố hơn. Chẳng mấy chốc, không gian chi nhãn của Mạc Phàm đã đạt đến một cảnh giới tựa như Thiên Đạo pháp tắc, chỉ một cái liếc mắt, thời gian đã trôi nhanh như chớp, nhìn xuyên thấu toàn bộ vũ trụ.
Trong vài giây ngắn ngủi, Mạc Phàm nhìn thấy hàng ức vạn ngôi sao, trăm triệu thiên hà, vô số thái dương hệ đang điên cuồng không ngừng giãn nở từ một điểm nhỏ, khiến cho ý thức hắn cũng phải choáng váng, cảm giác bản thân nhỏ bé đến không chịu nổi.
Mạc Phàm hoàn hồn, hắn đứng giữa tinh không ôm đầu, hai tay xoa xoa thái dương, cố gắng xua đi cảm giác choáng váng buồn nôn vừa rồi.
“Thần Mẫu.” Hắn mở miệng nói.
Dĩ nhiên hắn biết ai là người vừa ban cho mình ‘tầm nhìn’ đó.
“Ừm.”
Một giọng nói ấm áp, đôn hậu của một người phụ nữ quen thuộc đột nhiên vang lên bên tai Mạc Phàm từ trong vũ trụ.
“Chúc mừng ngươi đã đại công cáo thành, lĩnh hội được đạo quả của mình. Vừa rồi, ngươi mới thực sự nhìn ra thế giới chân chính bên ngoài. Cảm thấy thế nào?”
Mạc Phàm cười khổ, thấm thía nói: “Tuyệt vọng.”
“Đây chính là lực lượng của Chí Tôn Đế Hoàng, là kẻ thù lớn nhất mà ngươi phải đối đầu. Một Chí Tôn Đế Hoàng khi ở trong thế giới của mình, dù cho ngươi có vét cạn toàn bộ nhân lực của thế giới cũng không thể chiến thắng được hắn.” Thần Mẫu Gaia không nói lời khích lệ nào mà thẳng thắn nói.
Chí Tôn Đế Hoàng chính là kẻ có sức mạnh chưởng khống toàn bộ tầng không gian, nắm giữ quyền định đoạt pháp tắc của trăm triệu thiên hà. Ở trong địa bàn của hắn, trong thế giới của hắn, hắn là tồn tại vô địch, là Vô Thượng Thần Minh không thể bị đánh bại.
Thấy Mạc Phàm không nói gì, Thần Mẫu Gaia lại tiếp tục thi triển ảo thuật trong mảnh thế giới hỗn nguyên màu đen này. Mạc Phàm lúc này đang ở trong trạng thái giả chết, tương tự như khi minh tu, tinh thần thể của hắn tiến vào thế giới tinh thần. Mạc Phàm đứng giữa vũ trụ bao la, lấy bản thân làm trung tâm của thế giới tinh thần.
Đột nhiên, một đôi bàn tay gồ ghề, thô ráp nhưng lại mang đến cảm giác phúc hậu, hiền từ tựa như của bậc phụ mẫu, từ sau lưng Mạc Phàm đưa tới. Mười ngón tay thon dài đang trân trọng vuốt ve gương mặt Mạc Phàm.
“Chẳng phải ngươi vẫn luôn biết phương pháp đó sao, chẳng phải trong phần ký ức kia đã có người nói cho ngươi biết rồi sao?”
.....................
Đề xuất Tiên Hiệp: Chung Cực Đấu La