Chương 1153: Đa tạ hậu ái

...........

Giúp Mạc Phàm thì chắc chắn phải chết, không cần bàn cãi. Còn giúp Cổ Nguyệt Đế, ai biết được kẻ mang xú danh đệ nhất ‘chó điên’ của thế giới ma pháp kia có nổi cơn thịnh nộ, bỏ qua mục tiêu chính mà quay sang dồn toàn lực cắn trả, kéo bọn họ đồng quy vu tận hay không? Đến lúc đó thì đúng là dở khóc dở cười.

Trận chiến này sẽ định đoạt vận mệnh của thế giới ma pháp trong mười năm tới, đây không phải là cuộc giao tranh đơn thuần giữa các chúa tể vị diện. Hướng đi của nó quyết định quá nhiều thứ, tính chất dường như còn then chốt hơn cả đại chiến Tứ Bảo Chí Tôn Đế Hoàng năm xưa.

Chuyện của Hắc Ám Vị Diện, tự nhiên là không ai biết được. Mạc Phàm từng nghe nói U Minh Thần Tộc có thể chống lại Cổ Nguyệt Tru Đế, nhưng bản chất phía sau, hắn không biết, cũng không quá đặt nặng niềm tin.

Cổ Nguyệt Tru Đế là đại diện của Hắc Ám Vị Diện. Nếu hắn trở thành Thần Vương, kẻ được lợi nhiều nhất chính là Hắc Ám Vị Diện. Cái gọi là U Minh Thần Tộc kia không giúp Cổ Nguyệt Đế thì thôi, lấy đâu ra động lực để ngăn cản hắn?

Tương tự là ba đại vị diện khác, bọn họ cũng không đứng về phía ai cả, tất cả đều trung lập. Chỉ cần có não, tất cả sẽ đều có chung một nhận thức: lựa chọn tốt nhất là không giúp bất kỳ bên nào. Ai thắng cũng được, bọn họ sẽ không chen chân vào.

Y hệt như câu chuyện Mạc Phàm trở thành tân Tà Thần, rõ ràng lúc đó hắn chỉ là một Đế Vương phẩm cấp hèn mọn, nhưng tất cả Đế Hoàng ở các thế giới khác đều biết tin. Đây là một biến động cực lớn, có thể xoay chuyển càn khôn thời đại, nhưng tất cả Đế Hoàng cũng chỉ đứng ngoài hóng chuyện, mặc cho sự việc diễn ra.

Dù bọn chúng biết vạn nhất Cổ Nguyệt Tru Đế thành công nhận được thần vị, sẽ xuất hiện một Cổ Nguyệt Thần Vương tồn tại áp chế tất cả các vị diện, bọn chúng cũng không chủ động đi trợ giúp Tà Thần đối kháng Cổ Nguyệt Tru Đế.

Đương nhiên, tận sâu trong đáy lòng mà nói, ngay cả U Minh Thần Tộc cũng sẽ cầu nguyện cho Mạc Phàm thắng, đơn giản bởi vì bọn họ sợ hãi Cổ Nguyệt Tru Đế trở nên càng mạnh hơn. Nhưng trên thực tế, nếu Mạc Phàm lĩnh hội được Thần Vị, có tư cách trở thành Thần Vương, vậy thì chưa chắc mọi việc đã tốt hơn so với Cổ Nguyệt Đế.

Giống như việc một người có kiến thức uyên bác, có đại trí tuệ của ức vạn năm thâm niên lên làm vua, chí ít việc quản lý đất nước sẽ không lận đận như kẻ mù làm vua, không tùy tiện xử quan trảm thần theo tính khí thất thường. Tiền sử tiền án của Mạc Phàm rõ ràng đã bị Cổ Nguyệt Tru Đế vờn cho đến mức trời đất bất dung, bị nhân loại bên trong gọi là ‘dị đoan’ nổi loạn, ai có thể tin tưởng hắn không phải là một hung quân, một bạo chúa nếu trở thành Thần Vương chứ!?

Ai cũng có thể suy diễn được chuyện này, vì vậy, cả Mạc Phàm và Thần Mẫu Gaia sớm đã hiểu, sẽ chẳng có ai giúp hắn, chỉ có tự hắn và đồng bạn của hắn mà thôi.

Mà một khi ai cũng tính được, Mạc Phàm và Thần Mẫu đều nghiệm ra, vậy thì không có lý do gì Cổ Nguyệt Tru Đế không lường trước được. Hắn biết chứ, hắn là kẻ tính toán mà, vậy nên hắn mới dám làm. Người người nhà nhà chỉ dám nhìn chứ không dám cản hắn, đây mới gọi là khí phách vô thượng thần uy chân chính của một Chí Tôn Đế Hoàng. Không, là Cửu Ngũ Chí Tôn, là Chúa Tể Chí Tôn duy nhất.

Cổ Nguyệt Đế dường như muốn nhắc nhở cho tất cả các vị diện biết rằng, các ngươi cứ an phận thủ thường, ngoan ngoãn hưởng lạc ngồi yên một chỗ là rất giỏi, ta làm xong việc ít nhiều sẽ ném cho một khúc xương. Ngược lại, các ngươi chỉ cần dám đứng lên can dự, ta không đảm bảo dòng họ bộ tộc của các ngươi từ nay về sau còn được nhìn thấy ánh mặt trời.

Mạc Phàm nhàn nhạt buông tay Thần Mẫu ra, lại nhìn về phía mấy tòa Kim Ô Thái Dương treo trên vòm trời, mở miệng hỏi: “Còn phương án thứ hai đâu?”

Thần Mẫu Gaia lúc này mới đổi giọng, thanh âm ngược lại mang theo mấy phần khô khốc, vang lên bên tai Mạc Phàm: [Trở thành Tà Thần, bán linh hồn cho ta. Trên thế giới này, ngoài Chí Tôn Đế Hoàng ra, không linh hồn nào cường đại bằng Tà Thần. Đây là pháp tắc tối cao, là đạo lý mà thiên địa bát hồn dùng để chưởng quản thế gian. Đó vừa là đặc ân, vừa là lời nguyền dành cho Tà Thần. Hơn nữa, ngươi lại là kẻ sở hữu song hồn dung hợp, linh hồn của ngươi tuyệt đối sẽ cường đại hơn rất nhiều.]

[Ngươi cũng biết ta không nói dối. Ngươi cho ta linh hồn, để ta đồng hóa nó, sau đó ta tự nhiên có cách để sống lại. Đây là nước cờ được ta chôn giấu từ hàng triệu năm trước. Ta dung nhập vào thiên đạo, lấy thân thể làm trung tâm thế giới, duy trì hạch tâm sự sống cho ức triệu sinh vật, dĩ nhiên cũng chính là vì mục đích này.]

Mạc Phàm nghe mà sửng sốt kinh hãi, hắn cũng biết những kẻ đã lên tới cấp bậc Chí Tôn Đế Hoàng, tâm cơ như quỷ, ai nấy đều cất giấu rất nhiều lá bài tẩy. Nhưng điều khiến Mạc Phàm không ngờ tới chính là, Thần Mẫu Gaia lại chôn giấu sâu như vậy, còn ẩn nhẫn cả triệu năm để chờ đợi cơ hội phục sinh!?

“Thần Mẫu, ngài nói ngài có thể thôi diễn tương lai hàng triệu năm, vậy chắc cũng đã từng thấy cảnh tượng về Tà Thần, đúng không? Ngài khác với Cổ Nguyệt Tru Đế, ngài không thấy Tà Thần chĩa mũi giáo về phía mình, mà thứ ngài thấy, chính là linh hồn của Tà Thần đủ cường đại để thay thế. Có phải ngay từ lúc đó ngài đã bày ra kế hoạch này, xem ta như một quân cờ quan trọng phòng trường hợp ngài bị kẻ nào đó sát hại từ hàng triệu năm trước?” Mạc Phàm không sợ Thần Mẫu Gaia, lập tức nói ra suy đoán của mình.

[Ừm.] Thần Mẫu Gaia cũng rất thành thật đáp lại.

Mạc Phàm cố gắng hít một hơi thật sâu.

Đột nhiên hắn nhớ lại một chút manh mối của Athena khi dẫn bọn họ đến Siêu Duy Vị Diện này.

Lẽ nào...

Lẽ nào việc Athena dùng Thần Mộc Tỉnh để quán trú chỉ là một phương án? Còn việc Mạc Phàm bán linh hồn cho Thần Mẫu, để Thần Mẫu sống lại mới là phương pháp cuối cùng để chống lại Cổ Nguyệt Tru Đế?!

Có một câu mà Mạc Phàm không muốn hỏi nhưng cũng có thể từ đây mà suy ra được. Đó là lần trước ở Siêu Duy Sơn gặp được Thần Mẫu Gaia, kỳ thực không phải đến lúc đó hắn mới gặp Thần Mẫu Gaia, mới được vị thiên đạo ý chí này chiếu cố giao việc. Về bản chất, ngay từ đầu Thần Mẫu Gaia đã vạch sẵn đường cho hắn đi tới nơi đó.

Nàng dùng sự ngẫu nhiên gặp mặt để đánh lừa cảm giác của Mạc Phàm, khiến cho hắn có một loại ảo giác rằng không phải nàng đã chờ đợi Tà Thần hàng triệu năm qua.

Đương nhiên, điều này cũng không xuất phát từ ác ý gì, Thần Mẫu Gaia không hề đối phó Mạc Phàm. Nàng đơn giản là cho hắn một sự lựa chọn, một câu hỏi có hoặc không.

Hành vi cưỡng bức cướp đoạt—thiên đạo vốn không thể làm.

[Mạc Phàm, ta chưa nói xong. Ta không nói rằng ta sống lại bây giờ còn có thể là đối thủ của Cổ Nguyệt Tru Đế. Hơn nữa, ta đi tới thế giới ma pháp, nhất định sẽ bị pháp tắc nơi đó chế tài. Bất quá, ta có thể hứa với ngươi, chỉ cần ngươi nguyện ý, chỉ cần ta sống lại, ta có đủ thực lực để cầm cự Cổ Nguyệt Tru Đế lâu hơn ngươi, vừa có thời gian phá hủy hạt nhân lưỡng cực vị diện, ta cũng có thể dẫn thêm ít nhất một tên Bất Hủ Đế Hoàng đến đưa vợ con của ngươi bỏ chạy, sau đó thì chúng ta sẽ toàn bộ rút về Siêu Duy Vị Diện an phận. Ta bảo đảm với ngươi, sự hi sinh của ngươi sẽ không uổng phí, vợ con ngươi sau này ta sẽ chăm sóc tất cả...]

Rầm rầm rầm~~!!

Vũ trụ màn đen đang kết băng trong nháy mắt hóa thành vô số tấm kính vỡ nát. Tinh thần thể của Thần Mẫu Gaia bị năng lượng mãnh liệt từ Mạc Phàm đẩy ra, vũ trụ tinh không huyền cảnh cũng không cách nào duy trì được mà run rẩy không ngừng.

Mạc Phàm hoàn hồn, trở lại mặt đất, trở lại gian phòng của Hàn Hải Thẩm Tước. Tinh thần thể của hắn được lôi quang bao bọc.

Ánh mắt hắn sắc bén nhìn về phía bầu trời, thanh âm nhẹ nhàng ôn nhu nói: “Xin lỗi Thần Mẫu, cảm ơn sự hậu ái của ngài.”

Ánh mắt Mạc Phàm đột nhiên ngưng lại, hắn nghiêm túc nói: “Chẳng phải ngài từng nói với ta rằng—quân tử không đổi mạng, không tự đẩy mình vào chỗ chết sao? Ta không sợ chết, nhưng nếu cái chết của ta chỉ để đánh đổi hy vọng cứu vợ con mình vào tay người khác, ta thấy không đáng, cũng không thể tin tưởng. Nếu ta chết như vậy, vợ của ta có lẽ cũng sẽ không muốn sống nữa.”

“Cũng không phải ta ích kỷ bảo thủ, chỉ là ta cảm thấy mọi việc sẽ diễn ra như vậy thôi. Cho nên phương án hai này, thành thật xin lỗi, ta không thể. Phương án một của ngài thì ta sẽ cố gắng suy nghĩ. Hôm nay, cảm tạ ngài rồi.”

Oanh~~!!

Hỗn quang bao phủ toàn bộ thế giới tinh thần của Mạc Phàm. Tinh thần thể của Thần Mẫu Gaia tiêu thất, nàng cũng không thể trò chuyện với Mạc Phàm nữa, ôn nhu trở lại Siêu Duy Sơn.

Thế giới tinh thần của Mạc Phàm khôi phục lại một mảnh hỗn độn với 15 lần 11 vạn tinh tử xoay quanh, nhưng dưới chân Mạc Phàm lại xuất hiện một con đường.

Một con đường Tinh Kiều thông thiên được tạo thành từ ma năng của 15 hệ ma pháp.

Cực hạn của phương trình ma pháp nhân loại nằm ở đâu, dường như chính là đi trên cây cầu thông thiên chi lộ này.

“Đây mới là Duy Tâm đạo quả của ta, thuộc về Duy Tâm đạo quả độc nhất vô nhị của ta.”

“Duy Tâm Phục Pháp!”

“Hướng đi thuộc về con đường tương lai của pháp sư nhân loại. Đại đạo thuộc về nhân loại—Pháp Thần cảnh—Ma Pháp Sư Tối Thượng.”

Tạch tạch tạch~~~

Tại thực tế, cơ thể của Mạc Phàm phát ra tia sáng của 15 hệ ma năng. Hắn nhẹ nhàng điểm một cái, toàn bộ 15 lần 11 vạn chấm nhỏ điên cuồng xoay tròn rồi rơi xuống.

Phục Pháp ma pháp, giống như pháp tắc độc hệ tương tự Quỷ Bí giả mà Mạc Phàm sở hữu.

Lần này, 14 hệ khác đều có thể hưởng dụng theo cách tương tự. Một lần thuế biến bước lên cầu thông thiên chi lộ, đưa ma pháp hướng về nhân gian đạo tương lai, định nghĩa lại cảnh giới, phản phác quy chân.

............................

❆ Vozer ❆ VN cộng đồng

Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Đạo Độc Hành
BÌNH LUẬN