Chương 1158: Kẻ Thù Tề Tựu
.......
Tiếng rít ghê rợn râm ran vang lên.
Hám Thủy Xà, yêu tộc đến từ hải ngoại, sau khi tấn công Mạc Phàm lại tự mình nhận lấy trùng kích mà bị thương. Giờ phút này, nó được cả một thảo nguyên yêu tộc Hoa Thiên Điểu thuộc hệ Tinh Quái Thực Vật quấn quanh, nhất thời cường hóa thành một thể cộng sinh, những đóa hoa nở rộ khắp người biến nó thành Hám Đằng Độc Xà với cấp bậc sinh mệnh chuẩn Quân chủ, toàn thân tỏa ra độc hương chết người.
Hám Đằng Độc Xà này dĩ nhiên không thuộc về bất kỳ Thú Hồn Sư nào, nó vốn là yêu tộc hoang dã, bị Ám Tỳ Bà dùng một đạo thuật khôi lỗi của Huỳnh Nguyên, từ Bắc Duy Vực xa xôi hai vạn dặm triệu đến xâm nhập vào thôn thành Xoài Lắc.
Hám Đằng Độc Xà một lần nữa quay lại tấn công, đôi mắt híp lại, lè chiếc lưỡi dài, để lộ ra cặp nanh nanh máu lạnh và vẻ cao ngạo. Nó khóa chặt Mạc Phàm, kẻ trước đó đã gây ra nỗi sỉ nhục mà nó không thể nào chấp nhận, coi hắn như kẻ thù không đội trời chung.
Mạc Phàm hờ hững phất tay. Từ trong không gian Jeremerevite, Ngọc Diệm Tiên Lân với lôi khung tao nhã tinh tế phóng ra, xuất hiện bên cạnh hắn.
“Tử Lộc, giao nó cho ngươi. Nó có thuộc tính thực vật giúp tăng cường sinh mệnh, nếu không dứt điểm sớm được thì cứ lôi nó ra xa, kéo theo cả đám yêu thực vật bên cạnh luôn.”
Híiiiiii~~~~!
Ngọc Diệm Tiên Lân đã sớm ngứa mắt con yêu xà này, cho nên vừa xuất hiện, toàn thân nó như kết nối với tầng mây cửu thiên, bầu trời đen kịt đột nhiên bị xé toạc ra một mảng không gian vỡ vụn, tiếng nổ đùng đùng chói tai vang lên dữ dội.
Một khắc sau, từ trên thiên khung u ám, hàng vạn tia lôi điện màu xanh thẫm không ngừng giáng xuống, cùng Ngọc Diệm Tiên Lân huyễn hóa thành Lân Lôi Vĩ, lít nhít lôi điện nối đuôi nhau kéo dài lên tận trời cao, cảnh tượng đẹp mắt vô cùng.
Với tốc độ chớp nhoáng, Ngọc Diệm Tiên Lân hóa thành một vệt lôi quang màu lam thẳm phóng đến bao trùm lấy Hám Đằng Độc Xà, đồng thời nhấn chìm mấy chục tòa phế tích trên ngọn núi đối diện trong biển sấm sét mãnh liệt nhất.
Hám Đằng Độc Xà chiếm cứ trên đỉnh phế tích cao ngất, thân thể khổng lồ của nó chỉ thoáng dịch chuyển đã khiến ngọn núi vỡ tan, trực tiếp dùng phương thức nguyên thủy nhất để đối đầu với Ngọc Diệm Tiên Lân nhanh như điện xẹt.
Bất quá, sau một hồi giao tranh, Tử Lộc chiến đấu với tốc độ né tránh quá kinh khủng, ngay từ đầu đã kéo Hám Đằng Độc Xà vào lĩnh vực tốc độ của mình mà treo lên đánh, cho nó nếm đủ mùi bị sét giật. Hám Đằng Độc Xà chịu thiệt lớn, lập tức gào thét về phía dãy núi để kêu gọi đồng bọn.
Vài tiếng rít đáp lại. Rất nhanh sau đó, sơn lĩnh vang lên từng tràng âm thanh hưởng ứng, không bao lâu sau, mấy trăm đầu Hung Thú hình thể cực đại cấp bậc Chí Tôn Quân Chủ, thậm chí có cả mấy chục đầu tiệm cận cấp bậc Á Đế Vương toàn thân yêu khí ngút trời đồng loạt hiện thân. Bọn chúng bao vây quanh thế giới siêu tốc của Tử Lộc, cố gắng giải cứu cho Hám Đằng Độc Xà.
Nhìn thấy đám Tai Hoang Yêu Thú bị thuật khôi lỗi điều khiển, Mạc Phàm không khỏi cười lạnh.
Cũng tốt.
Mấy chục năm nay, Tử Lộc đơn đả độc đấu xứng danh Quỷ Kiến Sầu bất khả chiến bại, nhưng nó lại thiếu một kỹ năng quan trọng nhất chưa được luyện tập, đó chính là đánh hội đồng.
Môn đánh hội đồng này, phàm là sủng thú của Mạc Phàm, tất cả đều phải giống như hắn, một mình cân cả bản đồ, dẹp yên một phương.
Mạc Phàm đối với Tử Lộc cũng chỉ có bốn chữ ‘tin tưởng tuyệt đối’. Dù sao đây cũng là tâm huyết của hắn, là kẻ thay thế lão Lang đảm nhiệm vai trò di chuyển trong Siêu Duy Vị Diện, là thứ hắn đã dồn tiền đập đồ đến mức tán gia bại sản. Nếu nó còn không đánh lại đám Tai Hoang Yêu Thú này, vậy thì sau này đừng tự nhận mình là Thần Thú Tường Thụy nữa!
Cách đó không xa về phía đông bắc sơn cốc, một đám mấy chục người đứng nhìn cảnh tượng uy thế lôi đình chấn động cửu thiên, ai nấy đều không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.
“Rốt cuộc là cái gì vậy?”
“Mới không gặp mấy năm mà đã huấn luyện con Ngọc Diệm Tiên Lân kia đến cảnh giới Trung Đẳng Quân chủ rồi sao??”
Những người ở đây đều là cường giả từ Chủ cấp trở lên, trong số đó, có đến 41 người đã bước vào hàng ngũ cường giả Vương cấp.
Đừng nói là những pháp sư Chủ cấp bình thường trên tường thành không thể giải thích được chuyện gì đang xảy ra, ngay cả rất nhiều cường giả Vương cấp lớn tuổi, dày dạn kinh nghiệm đang giăng đại trận trên đỉnh núi cũng không tài nào hiểu nổi!
“Bên người Mạc Thẩm Tước này, thứ gì cũng thần bí và ngày càng mạnh mẽ.” Lúc này, Tiêu Vũ, bang chủ một phương của Điền gia, trầm giọng nói.
Không có gì bất ngờ, Tiêu Vũ chính là cha của Tiêu Vĩnh Xuân.
Đám người đã rất cẩn thận quan sát, nhưng thật sự là cách nhau quá xa, tốc độ của Ngọc Diệm Tiên Lân lại giống như một luồng điện quang cứ chạy vòng vòng, bọn họ không cách nào phân biệt được chùm sáng kia rốt cuộc đang làm trò gì.
Chỉ biết rằng Mạc Phàm, một Kẻ Quỷ Bí, nuôi một con sủng thú cho vui, vậy mà lại thể hiện ra thực lực khiến người ta quá đỗi kinh ngạc.
“Mẹ nó, tên này làm việc cho Thần Mẫu Thiên Đạo nên được ban cho khí vận hay sao?”
................
Hàm Dương San Cốc đã bị phá nát gần hết, chỉ có một mảnh thảo nguyên thành Xoài là vùng đất linh thiêng của bộ tộc Xoài Lắc, với gò đất treo lơ lửng vắt ngang núi Mận Thiên là còn nguyên vẹn.
Ngọn núi nằm ở trung tâm thôn trấn, trên đó có một đền thờ vị Thần Rừng cổ xưa của bộ tộc. Pho tượng Thần Rừng kia đứng sừng sững giữa đông đảo dốc núi và tế đàn hắc ám, trông to lớn hơn hẳn bình thường.
Giờ khắc này, thiên địa chìm trong một màu đen kịt, đại đa số mọi người đều bị cản lại không thể leo lên ngọn núi này, càng không ai có tâm tư bước vào.
Nhưng giờ phút này, Mạc Phàm lại đang đứng ở nơi đó.
Trước mặt hắn là hai kẻ trẻ người non dạ, Tiêu Vĩnh Xuân và Lệnh Hồ Tĩnh.
Bọn họ râm ran nói nói, huênh hoang những lời chó má gì đó, Mạc Phàm đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn thêm một chút, coi chúng như một đống đồng nát sắt vụn mà thôi.
“Ngươi cuối cùng cũng tới, chúng ta đã đợi ở đây lâu lắm rồi!” Đứng trên đỉnh tế đàn, Tưởng Quảng Vương Ám Tỳ Bà nở nụ cười hiền hậu, nói một cách rất chân thành.
“Mạc Thẩm Tước, ngươi tưởng giết Đoàn Chính Thuần thì Đại Lý Thành của chúng ta không còn ai trị được ngươi sao? Hôm nay ta muốn ngươi trả lại Quang Hồng Ngọc cho chúng ta!” Đoàn Dự Dự trong mắt tràn đầy phẫn nộ nói.
“Còn có Thiên Dương Tú Nhụy Hoa 12 vạn năm truyền đời của tông môn chúng ta nữa, ngươi hôm nay nếu không trả lại, đừng trách ta không khách sáo.” Đường tông chủ Đường Tam mở miệng nói.
“Mạc Phàm, khôn hồn thì ném Miện Lôi Yết Hỏa trả cho học viện Nga Mi chúng ta!” Viện phó học viện Đông Châu, Chu Nhược cắn răng, cầm kiếm chĩa về phía Mạc Phàm.
“Phải, trả lại La Vực Lôi Nhụy cho chúng ta nữa!”
“Trả lại mạng con trai ta!”
“Trả lại mạng cho phu nhân ta!”
“Trả lại Phong Bàn Thủy Tinh cho ta!”
“Trả...”
Ầm một tiếng, Dương Tiêu, gia chủ Dương gia ở Tây Giới, cũng có mặt ngày hôm nay. Hắn đứng cách Ám Tỳ Bà khoảng 20 mét về phía dưới, cả khuôn mặt đen như than, lườm Mạc Phàm, ngữ khí cao ngạo nói: “25 năm trước, ngươi thảm sát Dương gia ở Đông Châu, có nhớ không? Dương gia ta lúc đó tự biết không thể chống lại ngươi, nhưng lần này, ngươi đừng hòng trốn thoát.”
Lúc này, một người khác cũng từ dưới sơn cốc đi lên. Hắn đứng sau lưng Mạc Phàm, tay nắm một thanh đạo môn lệnh bài, dáng vẻ tiên phong đạo cốt, sừng sững trong bóng đêm hắc ám.
Người này là thành chủ Quách An. Quách An đối với Mạc Phàm không có quá nhiều suy nghĩ, chỉ nói ra mấy chữ: “Nợ máu trả bằng máu.”
Tất cả kẻ địch cũ của Mạc Phàm dường như đã thấy rõ sự cường thịnh của hắn trong những năm tháng qua. Bây giờ bọn họ tụ tập lại một chỗ, rõ ràng đã ôm cây đợi thỏ ở đây, chờ hắn sa lưới từ rất lâu rồi.
“Bộp, bộp, bộp.”
“Hôm nay các vị cứ việc hạ tử thủ, sau đó ta sẽ lấy danh phận nói rằng tên này làm chuyện tày trời, tu luyện nhập ma, nổi điên muốn giết tất cả mọi người, chúng ta chỉ là phản kháng. Vô luận là ai tra xuống, cho dù là Hàn Hải Điện tra khảo, cũng là chết không đối chứng. Ta có tự tin để các vị ở đây an tâm, không sợ sau này bị Hàn Hải Điện quấy phá.” Điện chủ Lệnh Hồ Xung rốt cuộc xuất hiện trên bầu trời, hắn cười như được mùa.
Hắn nhìn Mạc Phàm một cái, vẻ mặt thong thả đến tột cùng.
Vẻ mặt phất phơ, ra chiều đã nắm chắc con cừu non này trong tay.
Hộ giáo pháp vương của Nhật Minh Giáo, Cao Kiên, cũng đã chậm rãi xuất hiện bên cạnh Lệnh Hồ Xung.
Cao Kiên chưa từng đối đầu với Mạc Phàm, cũng chẳng có tư thù gì.
Tất cả chỉ là thiên chức, đơn giản là đi trên những con đường khác nhau, không thể cùng đối phương tồn tại trong một thế giới.
Một lúc sau, ngày càng nhiều bóng người tiến về phía ngọn núi đổ nát này.
Mạc Phàm từ đầu đến cuối chỉ nhìn đám người xuất hiện rồi chỉ trỏ về phía mình. Kế sách này tuy là một thủ đoạn vụng về nhưng lại hiệu quả, hắn cũng không khỏi gật đầu tán thưởng.
Bọn họ dường như cố ý chờ đợi mình ở đây, mang trên mặt nụ cười tà ác đầy ẩn ý!
Có một vài người Mạc Phàm nhận ra, cũng có mấy kẻ hắn sớm đã quên mất rồi, chỉ biết rằng, tất cả đều là những ân oán không thể xóa nhòa với mình trong những năm qua.
Điều khiến hắn hứng thú nhất chính là, những kẻ có ân oán với mình này thế mà hôm nay lại đồng thời nổi dậy, hơn nữa cũng không biết đã cấu kết với nhau từ lúc nào.
Rất có ý tứ, rất có ý tứ.
Xác thực, Mạc Phàm cũng không có cơ hội chối bỏ nhiệm vụ này, cho dù hắn biết trước mình bị gài bẫy, hắn cũng không thể không xuất hiện ở cái bẫy này.
Cả Phong Thanh Dương và Huỳnh Nguyên đều đã đoán ra, Mạc Phàm không có đường nào để tránh né.
Chỉ là, đôi khi kẻ xuất hiện trong bẫy chưa chắc đã là cừu.
Và những kẻ giăng bẫy, những kẻ ngạo mạn chờ đợi con mồi sập bẫy, cũng chưa chắc đã là sói.
.........................
Đề xuất Giới Thiệu: Vân Thâm Bất Tri Mộng