Chương 1177: Thân Thể Quá Mức Bá Đạo Của Mạc Phàm

............

Bên ngoài Kỳ Thạch Bàn Cờ.

Ầm ầm ầm!!!

Dưới trạng thái Ngân Dị Ác Ma, Mạc Phàm điên cuồng cận chiến. Hắn bí mật rót lực lượng Hỏa hệ dung hợp với Phong hệ, lại cộng thêm một tầng Kiếm Vực. Hai tay hắn nắm chặt cặp Thần Kiếm do Kiếm Linh hóa thành, trông giản dị mà cổ xưa, tựa như một con Phượng Hoàng Lửa với hai chiếc đuôi dài rực cháy quét ngang bầu trời. Phong bạo thổi bùng liệt hỏa, ma diễm ngập trời nhuộm đỏ cả không gian, tựa như ngày tận thế giáng lâm.

Thân ảnh Mạc Phàm cầm song kiếm biến mất trong tầng ma diễm dày đặc. Giữa lúc ma diễm khuếch tán, một luồng ma pháp ẩn chứa uy lực khủng bố ngoài sức tưởng tượng đang dần tích tụ. Ngay cả Phong Thanh Dương cũng cảm nhận được một nguồn năng lượng bàng bạc đang thành hình ngay trước mặt mình.

Không có bất kỳ động tác hoa mỹ nào, cũng chẳng có dị tượng kinh thiên động địa, Mạc Phàm như một ngôi sao băng lao xuống từ trên cao, nhắm thẳng vào khuôn mặt tuấn tú của Phong Thanh Dương mà bổ xuống song kiếm.

Ngay khoảnh khắc ấy, song kiếm kéo theo một vệt ma diễm dài hàng vạn mét. Khi Phong Thanh Dương nhận ra Mạc Phàm giả vờ chịu đòn chỉ là để lén lút thi triển một đòn kết hợp ma pháp siêu nhị trọng Cấm Chú đáng sợ, hắn chỉ có thể bất đắc dĩ vội vàng giơ Huyền Quy Kiếm lên ngăn cản. Ảo ảnh Huyền Quy từ thân kiếm phun ra kiếm ý u ám, vô số kiếm ý hóa thành một chiếc mai rùa khổng lồ chắn trước mặt Phong Thanh Dương.

Ầm! Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, tựa như cây đại thụ va vào chuông đồng. Âm thanh nặng nề truyền khắp thảo nguyên Hàm Dương, sóng xung kích đáng sợ quét qua mặt đất cách đó mấy vạn dặm, thổi bay cát vàng, để lại một hố sâu hoắm giữa trời.

Phong Thanh Dương bị động đỡ đòn, lực lượng thân thể vốn yếu hơn một bậc, lập tức bị sức mạnh vô song của Mạc Phàm chấn cho liên tiếp lùi lại, miệng hộc máu tươi, hai ống tay áo cháy sém. Mỗi bước chân lùi lại của hắn đều khiến cả đại lục rung chuyển.

Thậm chí có thể nghe thấy tiếng xương chậu và xương bánh chè của Phong Thanh Dương kêu răng rắc khi hắn gắng gượng chống đỡ sức nặng từ song kiếm. Lực ép kinh hoàng này còn hơn cả Thái Sơn Áp Đỉnh, không, phải nói là tương đương với cả Địa Cầu đè lên người.

Rầm!!!

Phong Thanh Dương khuỵu một gối xuống đất để trụ vững, ngẩng đầu, ánh mắt gắt gao nhìn Mạc Phàm đang từ trên cao ép xuống bằng Hỏa Thiên song kiếm. Toàn bộ bầu trời đã bị nhuộm một màu đỏ rực của ma diễm cuồng phong.

“Vẫn còn thiếu, chưa đủ.”

Vút!

Phong Thanh Dương chủ động lướt người về sau, né khỏi thế kiếm. Sau đó, hắn cắm Ỷ Thiên Kiếm xuống đất, tạo ra một vụ nổ gây sạt lở khiến Mạc Phàm mất thăng bằng, rồi tung ra ba cước liên hoàn đạp văng đối thủ ra xa hàng vạn thước.

Mạc Phàm rơi xuống một đầm nước sâu. Theo lẽ thường, cả người hắn phải lấm lem bùn đất, nhưng khi hắn từ dưới nước nhảy lên, thân thể và quần áo lại không hề dính một vệt bẩn, dường như hào quang quanh thân đã thanh tẩy tất cả.

Kiếm cảnh và bí kiếm của Phong Thanh Dương quả thực quá mức kinh khủng. Mạc Phàm đã thụ thương không ít, nhiều lần trong trận chiến này, dù đã toàn lực phòng ngự nhưng hắn vẫn suýt không chống đỡ nổi. May mắn là hắn không lâm vào tử cục, cuối cùng đã lợi dụng ma pháp Không gian và Phong hệ để dung hợp và trốn thoát.

Lúc này có thể thấy, hào quang trên Vĩnh Dạ Ma Kiếm đã mờ nhạt đi rất nhiều, thân kiếm bắt đầu xuất hiện những vết loang lổ, thậm chí vài đường nứt nhỏ cùng mảnh vỡ li ti đã lan ra trên lưỡi kiếm.

Nguyên nhân chính có lẽ là do không lâu trước đó, Vĩnh Dạ Ma Kiếm khi sử dụng chiêu Bách Bộ Phi Kiếm đã bị Phong Thanh Dương dùng Phá Tiễn Kích hóa giải, thậm chí còn bị phản kích bằng vô số đạo Nhật Miện Trảm làm phá nát lực lượng còn sót lại trên thân kiếm. Sau đó, vì chấp niệm hiếu chiến quá ngoan cường, Vĩnh Dạ Ma Kiếm càng chiến càng trọng thương, khiến vết thương dần trở nên nghiêm trọng.

Mạc Phàm không thể trơ mắt nhìn bảo kiếm của mình tiếp tục bị tổn thương, đành bất đắc dĩ cưỡng chế Tiểu Dạ quay về không gian linh ước.

Tình huống của Lãnh Tước cũng tương tự, Lăng Tuyệt Phi Phong đã bị kiếm huy của Phong Thanh Dương chém trúng sau lưng, bị thương nặng. Mạc Phàm đành thu hồi Lãnh Tước về thế giới tinh thần, bắt đầu thử nghiệm dùng siêu nhiên lực để cường hóa thân thể. Đây là tình thế bắt buộc, đối phương quá cường đại, nếu không dùng đến lá bài tẩy cuối cùng, có lẽ chết rồi cũng không có cơ hội dùng.

Tuy nhiên, việc chỉ cường hóa bằng siêu nhiên lực về cơ bản sẽ không để lộ thân phận phù thủy hay pháp sư chân chính của hắn trước mặt người đời. Cùng lắm chỉ khiến mọi người thấy thân phận Quỷ Bí Giả của hắn có chút biến hóa mà thôi.

Ngoại trừ Thổ hệ, Băng hệ và Hỗn Độn hệ, 12 hệ siêu nhiên lực khác đồng thời được cường hóa, trong nháy mắt ban cho Ngân Dị Ác Ma của Mạc Phàm một thân thể đạt tới cấp Bán Đế Hoàng, thậm chí về mặt sức mạnh thể chất còn cường đại hơn cả Phong Thanh Dương.

Dẫu sao Phong Thanh Dương cũng chỉ là một Thương Kim Giả mang nhục thể con người. Hắn mạnh là nhờ vào Duy Tâm thương kim, mượn kiếm khí để cường hóa bản thể, chứ thể chất không thể so bì với một Quỷ Bí Giả chân chính, càng không thể sánh với man lực của một thân thể cấp Bán Đế Hoàng.

Thân thể của Phong Thanh Dương đã bị hủy ở Hắc Ám Vị Diện, cuộc đời thủ lĩnh Thập Điện Diêm Vương của hắn cũng đã kết thúc. Bây giờ, trên người hắn không còn một chút Thần Quyền nào, càng không có nhục thể chúa tể giả cường đại như xưa. Tương tự như ở U Minh Thần Tộc, Thần Quyền và thiên chức Diêm La Kiếm Đế của hắn đã vĩnh viễn bị xóa bỏ, danh vị này không còn tồn tại, đó là lý do một Hình Thư La Sát và một Atula Đế mạnh lên như diều gặp gió đã xuất hiện để thay thế.

Mặt khác, Ngân Dị Ác Ma của Mạc Phàm vốn chỉ là một phần trong các hệ ma pháp của hắn, là sự thuế biến từ pháp tắc siêu nhiên lực của Độc hệ. Hắn còn hơn mười loại cường hóa tương tự như vậy. Cứ cho là các hệ ma pháp khác chưa được Duy Tâm ‘Phục Pháp’ hoàn thiện như Độc hệ, nhưng chúng vẫn bá đạo vô cùng. Chỉ cần dựa vào siêu nhiên lực, không cần Lãnh Tước hay Bạch Phượng Hoàng, Mạc Phàm vẫn có thể đạt tới nửa bước Đế Hoàng.

Về kỹ năng chiến đấu và kinh nghiệm trận mạc, Phong Thanh Dương hoàn toàn áp đảo. Dù Mạc Phàm có ba đánh một, thậm chí triển khai thêm một vài loại ma pháp thì vẫn rơi vào thế hạ phong. Nhưng về sức mạnh thể chất và sinh mệnh lực, siêu nhiên lực của Mạc Phàm lại chiếm ưu thế hơn rất nhiều.

Đừng xem nhẹ lợi thế này. Mạc Phàm đã tận dụng nó một cách triệt để nhằm rút ngắn khoảng cách với Phong Thanh Dương. Ví dụ, hắn liều mạng đỡ mười nhát chém, sau đó chớp lấy cơ hội áp sát đối phương, dùng một quyền, một trảo, một kiếm liên hoàn để đòi lại máu, rút cạn sinh mệnh lực của đối thủ để kéo dài trận chiến.

Cách này… có hiệu quả!!!

Một cơn gió từ dưới khe vực thổi lên, cuốn đi bụi bặm từ đống phế tích ngổn ngang.

Phong Thanh Dương nhục thể yếu hơn, vốn ưa thích tấn công áp đảo, nhưng giờ khắc này hắn cũng đã ngầm hiểu, tốt nhất không nên cứng đối cứng với Mạc Phàm. Cường độ thân thể và sinh mệnh lực của Mạc Phàm đã ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

Vút!

Phong Thanh Dương xuất kiếm, từ trên cao tung ra Cửu Âm Kiếm – Phá Địa Thức. Những vết nứt băng giá đáng sợ lan tràn trên mặt đất, âm thanh ầm ầm chói tai vang lên. Khe nứt dưới chân Mạc Phàm ngày càng mở rộng, ngay sau đó, khói bụi bốc lên ngùn ngụt, từ bên dưới khe nứt xuất hiện vô số luồng phong quyển sắc như lưỡi đao, đột ngột bay vút lên rồi nhanh chóng bao vây lấy Mạc Phàm mà chém tới.

Mạc Phàm loạng choạng đứng không vững, hắn liền giậm mạnh chân, ý niệm truyền cho Tiểu Hữu sau lưng, lan tỏa ra Huyền Không Giới Vực Kiếm Vực, chặn đứng đường đi của phong nhận và những vết nứt băng giá, miễn cưỡng giúp bản thân ổn định lại trọng tâm.

Một lúc sau, kiếm thức tan đi.

Mạc Phàm cùng Bạch Dương Nhật Kiếm sau lưng chậm rãi đứng thẳng người, một lần nữa nhìn về phía Phong Thanh Dương trên đỉnh núi.

“Ít nhất, trước khi kết thúc ân oán này, ngươi phải cho ta biết chuyện năm đó rốt cuộc là thế nào.”

...................

Đề xuất Voz: [Hồi ký] Ngày ấy
BÌNH LUẬN