Chương 1184: Ngươi... vì sao?

............

Xèooooo~~~~~~~~~~~~~~

Bởi vì tất cả nguyên tố trên toàn bộ miền Tây Duy Vực đều ngưng đọng, tựa như thời gian đã ngưng lại, cũng không biết qua bao lâu, quang mang co rút thành một lỗ đen. Lỗ đen cuối cùng cũng tan biến, kéo theo kiếm vực dần dần tan rã, vô số thiên kiếm kiếm ảnh lả tả rơi xuống từ bầu trời như mưa phùn sau cơn giông bão.

Mặt trời cuối cùng cũng ló dạng, từng tia nắng ấm áp xuyên qua tầng mây đen chiếu xuống mặt đất. Mặc dù sương mù và bụi bặm vẫn chưa tan hết trên mảnh hoang thổ phế tích này, nhưng ít nhất, nó cũng sưởi ấm lòng người, mang đến cảm giác bình minh cuối cùng đã trở lại.

Vô song.

Quả thật là vô song!

Hai người này bất kể ai thắng ai thua, chỉ riêng đòn tất sát cuối cùng của họ cũng đủ để trong đầu tất cả mọi người chỉ còn lại hai chữ này để hình dung, cả hai đều là những nhân loại vô song đương thời!

Ngoài hai chữ này, mọi lời miêu tả khác đều trở nên nhạt nhòa, vô lực.

Chỉ có Mục Bạch, toàn thân được bao bọc bởi một tầng hắc ám phòng ngự, che chắn cho mọi người khỏi dư chấn, cảm nhận được luồng sức mạnh kinh khủng còn sót lại, hắn tự lẩm bẩm: “Không... không thể nào”.

Ngay khi tất cả mọi người bắt đầu dõi theo kết quả cuối cùng, Lạc Nhạn là người thứ hai sau Mục Bạch có phản ứng. Nàng đưa tay che miệng, đã sớm nhận ra đáp án không thể tin nổi ấy.

“Xin lỗi, 100 vạn năm sau, người chiến thắng vẫn là ta.” Một âm thanh thều thào vang lên từ trung tâm chiến trường.

Phong Thanh Dương khuôn mặt đẫm máu, hốc hác và tiều tụy đến cực điểm, toàn thân không còn chút sức lực nào. Cuối cùng không thể đứng vững, hắn khuỵu gối xuống đất, gắng gượng chống tay.

“Là Phong Thanh Dương.”

“Phong Thanh Dương thắng rồi!”

Phong Thanh Dương!!!

Đôi mắt Phong Thanh Dương đỏ hoe, máu chảy ròng ròng như lệ, hắn phóng ánh nhìn chăm chú về phía Mạc Phàm đang nằm trên mặt đất.

Mạc Phàm cũng trong tư thế khuỵu gối, tay ôm ngực, gân máu nổi đầy người, gương mặt tái nhợt đến cực điểm. Đừng nói tình trạng của hắn, kỳ thực tất cả hồn cách của hắn cũng vậy, đều không ổn, vô cùng không ổn, tất cả đều bị trọng thương nặng nề, linh hồn đang trong quá trình nứt gãy, vỡ vụn.

Trên ngực hắn, Ỷ Thiên Kiếm xuyên thấu trái tim, ghim thẳng xuống mặt đất. Mạc Phàm dù có cố gắng chống đỡ, dù có vận dụng tất cả ma pháp, tất cả siêu nhiên lực, thì một khi đã bị ghim, chính là bị ghim.

Đến cấp độ này, đối mặt với một người như Phong Thanh Dương, muốn niết bàn tái sinh ngay trước mặt hắn, còn phải hỏi xem thanh kiếm của hắn có cho phép hay không.

Mà trước đó Huỳnh Nguyên theo dõi cũng chính xác là như vậy, Huỳnh Nguyên tận mắt nhìn thấy Mạc Phàm bị Ỷ Thiên xuyên tim. Vấn đề không chỉ là xuyên tim, nên nhớ Ỷ Thiên không phải là một thanh kiếm bình thường, mà nó đến từ Hắc Ám Vị Diện, là một trong Thất Phổ Pháp Bảo đứng đầu Âm Giới. Chỉ cần bị Ỷ Thiên tung một đòn tấn công trí mạng như vậy, cho dù là Tà Thần, cũng không thể sống nổi.

“Mạc Phàm ca!”

“Mạc Phàm!”

“Mạc Thẩm Tước!”

Tất cả mọi người lúc này, dù là Mục Bạch, Lạc Nhạn, Ngô Việt Hùng, hay Lê Nam Phước, Nhàn Nhàn, Ngô Hiền đều chạy về phía Mạc Phàm. Lạc Nhạn cố gắng rút thanh Ỷ Thiên Kiếm ra khỏi người hắn.

“Ngươi ở yên đó, chúng ta tìm cách rút thanh kiếm ra, chỉ cần rút kiếm, ngươi là có thể...” Điện tôn Lạc Nhạn dán một lá bùa chú lên lồng ngực Mạc Phàm để trấn an linh hồn của hắn, sau đó cùng Ngô Việt Hùng nắm lấy chuôi Ỷ Thiên Kiếm định kéo ra.

Nhàn Nhàn càng hung hăng hơn, nàng không ngần ngại đứng đối diện Phong Thanh Dương. Giờ khắc này, nếu Phong Thanh Dương còn dám bước lên nửa bước, nàng chắc chắn sẽ cho hắn một phát đại bác nổ tung trời để tiễn vong.

“Vô dụng thôi, kiếm không rút ra được đâu. Ỷ Thiên một khi đã cắm vào, trừ khi là Đế Hoàng, hoặc chính tay ta rút ra...” Phong Thanh Dương cười khổ, gương mặt nhếch nhác trắng bệch, phải gắng gượng lắm mới nói ra hơi.

Câu nói này khiến tâm trí mọi người càng thêm chấn động, tâm trạng nặng nề khó tả.

Trong lúc những người khác còn đang luống cuống, điện tôn Lạc Nhạn thử sử dụng thần bí học thuật của mình để quan trắc linh hồn Mạc Phàm.

Ngay lập tức, Mục Bạch can thiệp, ngắt động tác của nàng lại.

Lạc Nhạn thắc mắc hỏi: “Tại sao?”

“Thần hồn của hắn đang thoát ly, lúc này ngươi dùng phép quan trắc, ngược lại sẽ khiến thần hồn của hắn càng bị ảnh hưởng.” Mục Bạch sắc mặt trầm ngưng nói.

Đôi mắt âm dương của hắn là một loại dị đồng của Hình Thư La Sát, cho phép Mục Bạch nhìn rõ quá trình linh hồn dần dần thoát ly của người sắp chết, giống hệt như khi tuổi thọ đã tận, Tử Thần từ địa phủ đến dẫn dắt người rời khỏi nhân gian.

Lòng hắn cũng đang rối như tơ vò.

Dù cho khuôn mặt của vị phán quan Âm Giới kia luôn toát ra vẻ lạnh lẽo tựa hàn băng cõi u minh, vĩnh viễn trơ trọi với mọi cảm xúc trên thế gian này, nhưng trong lòng hắn, rõ ràng là một trái tim đang chìm không phanh xuống đáy vực.

“Vì cái gì...” Một bên khác, một giọng nữ nặng trịch vang lên, nghe sao mà đau nhói, sao mà thấm thía bên tai mọi người.

Giọng nữ kia là của Ngô Hiền.

Ngô Hiền khóc đến cạn khô nước mắt, cả người run cầm cập, hận không thể phát tiết, không thể trở thành ác ma giống như ca ca của mình để gột rửa thế giới này.

Nàng quay về phía Phong Thanh Dương, ánh mắt nửa đau đớn, nửa ghét bỏ xen lẫn yêu thương nhìn chằm chằm vào hắn.

“Phong Thanh Dương, tại sao?”

“Tại sao lừa dối ta? Ngươi tại sao nhất định phải giết chết Mạc Phàm ca? Phong Thanh Dương, ta muốn nghe ngươi giải thích.”

“Ngươi nói đi chứ? Sao ngươi không nói? Chuyện kiếp trước là thật hay không? Ngươi đã không muốn nói, tại sao lại cố ý dẫn dắt chúng ta đến đây để mọi người phải nghe? Ngươi đẩy phần khó khăn nhất cho ta sao?”

Càng hỏi, càng thấy Phong Thanh Dương không trả lời, Ngô Hiền chỉ càng thêm đau khổ tuyệt vọng. Nàng chạy tới nắm lấy cổ áo hắn, kéo mạnh, la hét thật to:

“Trả lời ta đi! Mở miệng ra mà nói! Không phải ngươi yêu ta sao? Ngươi là người yêu ta hay là người yêu của quỷ dữ? Phong Thanh Dương, rốt cục ngươi vẫn thích im lặng như vậy sao?”

Lê Phước Nam nhìn một màn này, cuối cùng không nhịn được phải kéo Ngô Hiền ra: “Đủ rồi, ngươi còn tiếp tục như vậy, hắn sẽ chết ngạt đấy.”

Phong Thanh Dương bị Lê Phước Nam hất văng ra, ngã nhào xuống đất, một chút sức lực để tự đứng dậy cũng không có.

Mục Bạch liếc nhìn Phong Thanh Dương, không nói gì thêm. Hắn biết, bây giờ hắn có nói gì cũng vô ích.

Giết Phong Thanh Dương hoàn toàn không có ý nghĩa, chẳng qua chỉ để xả giận. Trả thù là chuyện nhỏ, cái khó là làm sao để hồi sinh Mạc Phàm. Nếu Mạc Phàm thật sự chết đi, tương lai của bọn họ cũng sẽ chấm dứt, không chỉ riêng gì Phong Thanh Dương.

Những người có thể cứu được Mạc Phàm, hiện tại không ở Siêu Duy Vị Diện!!

À không, không đúng, vốn là có một người!

Mục Bạch không hiểu tại sao nàng cho đến bây giờ vẫn chưa xuất hiện, nhưng nàng mới là niềm hy vọng duy nhất.

Thực sự hắn không ngờ tới, tình huống lại có thể biến hóa kinh người đến vậy.

Nhưng cũng phải thôi, kiếm cảnh của Phong Thanh Dương đã vượt xa tu vi của bản thân, thậm chí không chỉ một hai cảnh giới. Với trực giác của họ, họ căn bản không thể phỏng đoán được thực lực chân chính của Phong Thanh Dương. Người ta chỉ có thể phỏng đoán sức mạnh của những kẻ yếu hơn mình một chút, kiếm cảnh của Phong Thanh Dương đã siêu việt cực hạn, làm sao có thể định lượng được.

Và bởi vì không thể định lượng, cho nên Mạc Phàm mới thất thế ở bước cuối cùng, đòn phản kiếm của Phong Thanh Dương quá mức kinh thế hãi tục.

Đột nhiên, Mục Bạch vô tình nhìn thấy trên lòng bàn tay Mạc Phàm có một tia lôi điện lấp lóe. Dưới chân hắn, kỳ thực có nhiều hơn một vũng nước, vũng nước này khác với máu. Đôi mắt của Mục Bạch nhìn ra được, xung quanh Mạc Phàm có thủy nguyên tố và lôi nguyên tố.

Vì sao hắn lại thu chúng lại, từ đầu đến cuối đều không ra tay?

Mục Bạch bừng tỉnh đại ngộ, nhưng trong nháy mắt không thể hiểu nổi.

Trận chiến vốn có thể thay đổi.

Mạc Phàm kỳ thực có thể kết hợp thêm lôi hệ và thủy hệ vào ma pháp, một kiếm cường đại như thế, tự nhiên có khả năng phá vỡ bình chướng phản kiếm Thái Cực của Phong Thanh Dương. Mặc dù không dám chắc 100% sẽ thắng, nhưng ít nhất, Mạc Phàm sẽ không phải chịu thiệt thòi.

Lẽ nào đây là cố ý nộp mạng???

“Mạc Phàm, ngươi điên rồi sao?” Bàn tay Mục Bạch có chút co giật, hắn dùng huyền âm hệ để nói chuyện.

Ngươi rốt cục đang nghĩ cái gì trong đầu vậy?

Chỉ thấy trên mi tâm tái nhợt của Mạc Phàm, còn một tia hơi thở mệt mỏi cuối cùng, hắn gắng gượng hết sức nhìn chằm chằm Mục Bạch, thều thào: “Còn lại... giao cho ngươi.”

Nói xong, hắn bèn nhìn về phía Phong Thanh Dương, miệng nở một nụ cười an lòng, thâm thúy nặn ra thêm một câu: “Câu chuyện về Tà Thần, bây giờ có thể khép lại rồi, nhỉ?”

Phong Thanh Dương lúc này nằm sõng soài trên mặt đất, đến ngẩng đầu nhìn đám người cũng không nổi.

Hắn chỉ nằm bơ phờ ở đó, lười biếng động đậy, cũng không còn sức để động đậy. Giả như một hồn cách nào đó của Mạc Phàm hiện tại đến giết Phong Thanh Dương, chắc chắn hắn sẽ chết không chút nghi ngờ.

“Cảm ơn ngươi, Mạc Phàm, vì đã...” Nói đến đây, Phong Thanh Dương nghĩ nghĩ rồi dừng lại, cảm thấy cũng chẳng cần thiết phải nói thêm nữa.

Mọi người nghe thấy trong miệng Phong Thanh Dương lẩm bẩm điều gì đó, tựa hồ là một loại chú ngữ cổ xưa liên kết với Ỷ Thiên Kiếm.

Ỷ Thiên Kiếm đột nhiên xoáy mạnh hơn vào giữa lồng ngực Mạc Phàm. “Keng” một tiếng, tầng tầng lớp lớp hắc ám tan rã, giống như một vòng xoáy lỗ đen, trong nháy mắt xoắn nát thân thể Mạc Phàm thành bột phấn, tan biến vào hư không tựa như tro bụi.

“Grào grào gào~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~”

Dạ Hoàng Kim Quân Long ngâm lên một tiếng rung trời.

Tô Lộc, Lonna, Lãnh Liệp Vương, Lãnh Tước, Bạch Phượng Hoàng đồng loạt gào thét đau đớn đến cực độ.

Mọi người, từ Mục Bạch cho đến Lạc Nhạn và Ngô Việt Hùng, Lê Nam Phước, Ngô Hiền, đều không kịp phản ứng. Bọn họ trân trối nhìn Mạc Phàm tan biến, rồi lại nhìn đám hồn cách cũng dần dần biến mất theo, cả kinh không nói nên lời.

Đã có nước mắt.

Dù sao cũng có thời gian quen biết.

Đều là người chứ không phải quỷ ma, chứng kiến một người bạn của mình tan biến ngay trước mắt, có ai lại không đau xót chứ!?

Đã có tiếng sụt sịt, tiếng khóc nức nở.

Mạnh mẽ như Lê Nam Phước mà cũng khóc. Phải biết, Lê Nam Phước cực kỳ quý Mạc Phàm.

Ngô Hiền đau lòng khóc đến ngất xỉu.

Trong khi đó, Nhàn Nhàn giờ khắc này đã thật sự phẫn nộ đến không kìm được, điên tiết giương Hỏa Công lên, hướng về Phong Thanh Dương bắn một viên đạn đạo hủy diệt. Nếu Mục Bạch không kịp thời dùng ma pháp không gian kéo Phong Thanh Dương đến chỗ khác, sự việc đã càng thêm trầm trọng.

“Cảm tạ.” Phong Thanh Dương mở miệng cười khách sáo. Bên kia, Ỷ Thiên Kiếm sau khi giết Mạc Phàm, lập tức trở về vỏ kiếm của hắn.

Mục Bạch hờ hững khoát tay: “Đừng cảm tạ ta, ta chỉ cảm thấy, nếu có Mạc Phàm ở đây, hắn cũng sẽ cản lại. Ta hy vọng lựa chọn của hắn là đúng.”

Một ngày hôm đó, rốt cục mọi thứ đã khép lại, Hàm Dương Thảo Nguyên cuối cùng cũng trở về với sự yên bình vốn có.

Mặc dù có tang thương, có tiếc nuối.

Nhưng không thể phủ nhận, nhờ có trận chiến này của Mạc Phàm, thôn tộc Xoài Lắc mới một lần nữa được sống cuộc sống mà họ xứng đáng có được, không còn phải gánh chịu sự quấy phá của yêu ma và thiên tai.

Đám người viện trợ ai về nhà nấy, người của Hàn Hải Điện cũng mang theo tâm trạng chua xót đắng chát trở về trụ sở.

Ngô Hiền giận thì giận, cuối cùng vẫn xiêu lòng, dắt theo Phong Thanh Dương đang bị thương đi đến Thiên Vực, đi đến Quỷ Cốc Tông. Hiện tại, Phong Thanh Dương nói rằng hắn rất muốn gặp đại sư huynh Sở Giang, đây là việc quan trọng nhất lúc này.

Mục Bạch trói lại Ám Tỳ Bà và Huyết Nương Nương, thu hồi Thần Quyền, một mình đi thẳng về phương Bắc. Hắn quyết định tìm đến một địa phương trên núi Trác Sơn.

Gọi là gì nhỉ...

Hình như gọi là ‘Triệu Sắc Tông’!!!

.......................

Đề xuất Voz: Con đường đã đi qua
BÌNH LUẬN