Chương 1215: Hồn Lực, Hồn Ước

...........

[...]

Không có biến cố bất ngờ nào xảy ra, tám hồn mệnh cách nguyên bản của Mạc Phàm cuối cùng đều đưa ra lựa chọn chung, tất cả đều quy về một mối, trở thành pháp môn hoàn toàn mới của hắn – Hồn Ước.

Vong Linh hệ có Linh Ước, Triệu Hoán hệ có Khế Ước, còn Hồn Ước chính là một phiên bản ràng buộc nâng cấp của cả hai, cho phép túc chủ hưởng lợi từ cả hai pháp môn này.

Lấy Linh Ước làm ví dụ, bất kỳ sinh vật nào cũng có thể trở thành linh ước của Vong Linh Pháp Sư, miễn là chúng đã chết, biến thành vong linh và đủ tư cách để được hồi sinh và thu phục. Ưu điểm của Linh Ước là không có giới hạn số lượng, muốn bao nhiêu cũng được, chỉ cần không gian chứa đủ sức gánh vác. Giới hạn của nó nằm ở độ lớn của không gian linh ước. Nếu Vong Linh Pháp Sư không có không gian đủ sức chứa đựng, không gánh nổi lực lượng khủng bố của một linh ước khổng lồ và cường đại, vậy chỉ có thể bất đắc dĩ phóng sinh nó đi.

Hơn nữa, một vài linh ước dưới cấp Quân Chủ rất dễ bị thoái hóa, suy yếu trong quá trình tồn tại nếu không được chu cấp đầy đủ ma năng và vong khí để nuôi dưỡng. Khi một linh ước chết đi, tác động đến túc chủ cũng không quá lớn.

Ngược lại, Khế Ước của Triệu Hoán hệ không thể ký kết với vong linh, cũng không thể ký kết với pháp sư nhân loại, đây là quy tắc bắt buộc phải tuân thủ. Một Triệu Hoán Pháp Sư thông thường chỉ có hai khế ước, riêng Mạc Phàm nhờ vào dị biến của cấm chú ma pháp mà sở hữu đến ba khế ước.

Khế Ước là bản giao dịch của Triệu Hoán hệ, ký kết trực tiếp vào linh hồn, mở ra một không gian khế ước cho phép sủng thú sinh sống bên trong. Cảnh giới của sủng thú và túc chủ gắn kết chặt chẽ, thậm chí cảnh giới của túc chủ còn có thể áp chế sủng thú. Nhưng ưu điểm lớn nhất chính là độ hòa hợp, độ gắn kết và cảm nhận tương sinh tương hỗ cực kỳ cao. Theo một ý nghĩa nào đó, Bàng Lai từng giảng giải rằng, khế ước được xem như một phần thân thể của Triệu Hoán Pháp Sư.

Còn Hồn Ước, nó vừa mang mối quan hệ mật thiết ký kết vào linh hồn giống như Khế Ước, lại vừa có đặc tính không giới hạn số lượng tựa như Linh Ước. Mạc Phàm đã học hỏi pháp môn của Thú Hồn Sư, kết hợp siêu nhiên lực của Vong Linh và Triệu Hoán tác động lên việc chưởng khống linh hồn. Hắn tự vạch ra một khoảng trống năng lượng trong linh hồn mình, gọi là phân tách khoảng trống hồn thể. Sau đó, hắn dùng Duy Tâm Thần Tinh (tinh tử) để Phục Pháp, biến nó thành Duy Tâm Hồn Lực. Quá trình này giống đến 90% đạo quả của Thú Hồn Sư.

Nói một cách dễ hiểu, nhờ vào đạo quả Phù Thủy Duy Tâm mà Mạc Phàm thức tỉnh, giống như Độc hệ pháp tắc bị Phục Pháp chế tác lại một lần khiến cho Ngân Dị Ác Ma của hắn không khác gì Quỷ Bí Giả. Tương tự, khi Vong Linh hệ và Triệu Hoán hệ dung hợp, trải qua sự gột rửa của Phù Thủy Phục Pháp, hồn thể cuối cùng đã hóa thành Duy Tâm Hồn Lực, từ đó hình thành nên pháp môn mới của Thú Hồn Sư.

Giống như những gì Tuân Đỗ, nhân viên của Nhật Minh Giáo, từng giảng giải ở Lãnh Hà thung lũng, Thú Hồn Sư tu luyện một thứ gọi là Duy Tâm Hồn Lực. Chỉ số hồn lực càng lớn, họ càng có thể dùng diệu ấn phép thuật cấp cao để ký kết với nhiều loại sinh vật khác nhau như Yêu Ma, Ma Thú, Thực Vật, U Linh, thậm chí bao gồm cả vong linh.

Khi đó, Tuân Đỗ từng nói rằng hắn tu luyện được 2.200.000 điểm hồn lực. Hắn đã nuôi dưỡng một đầu Ban Lan Quang Hổ từ cấp Quân Chủ lên đến Đại Đế cấp, và con Ban Lan Quang Hổ hạ vị Đại Đế này đã tiêu tốn hết 1.850.000 điểm hồn lực tích trữ của hắn. Với 350.000 điểm còn lại, Tuân Đỗ nuôi thêm 5 đầu Tiểu Quân Chủ, 4 đầu Trung Đẳng Quân Chủ, một đầu Đại Quân Chủ và một đầu Chí Tôn Quân Chủ khác. Nếu hồn lực của hắn không gia tăng, vậy thì cả đời này hắn cũng không thể ký kết thêm, càng không thể có bất kỳ sủng thú nào đột phá được nữa, bởi vì đó đã là hạn ngạch tối đa.

Đối với Mạc Phàm, nhờ vào đặc thù song hồn dung hợp, lại đồng hóa được Thần Hồn cường đại của Tà Thần và Thánh Pháp Thần, mặc dù năng lượng có thể sụt giảm một phần so với trước kia do thần hồn nhân loại không thể nào sánh bằng thần hồn Tà Thần, nhưng ít nhất, khi quy đổi ra điểm hồn lực, nó tuyệt đối đủ sức gánh vác cả đám người Tô Lộc.

Mạc Phàm sở hữu 510 triệu điểm hồn lực. Đối với những Vô Địch Quân Vương như Vũ Ngang, Lãnh Tước, Lãnh Liệp Vương và Lục Niên, mỗi người sẽ tiêu hao khoảng 15 triệu điểm. Còn những sinh vật Sử Thi tân thủ như Tô Lộc, Lonna, Austin thì cần xấp xỉ từ 30 đến 35 triệu điểm mỗi người. Riêng Bạch Phượng Hoàng có thể ngốn gần 50 triệu điểm. Nghe nói, muốn gánh vác nổi hồn ước với một Đế Hoàng, tối thiểu cần 180 triệu điểm hồn lực trở lên.

Tuy nhiên, cũng đừng nhìn Mạc Phàm có hơn 420 triệu điểm hồn lực mà cho rằng hắn khủng bố hơn cả Kinh Thế Đế Hoàng. Hoàn toàn không phải vậy. Phải biết rằng, Đế Hoàng là thần cách thể cách, chưa chắc đã có Thần Hồn. Theo đúng quy trình, chỉ khi đến cảnh giới Đế Hoàng, sinh vật mới được Thiên Đạo cho nhận thức về Thần Hồn. Mạc Phàm là trường hợp đặc biệt, sớm nhận thức được Thần Hồn, lại vì nhiều nguyên nhân mà nắm giữ Thần Hồn cực mạnh, cho nên hồn lực cao hơn một vài Đế Hoàng cũng không có gì là lạ.

Hiện tại, Tô Lộc, Lonna, Lãnh Liệp Vương, Bạch Phượng Hoàng, Austin, Vũ Ngang, Lục Niên và Lãnh Tước đều đã được Tà Thần phân giải hồn cách, cho phép họ sống lại cuộc đời của chính mình. Mặc dù không thể nói là họ đã hoàn toàn phục sinh, trở lại thành nhân loại, chân long, xích điểu có máu có thịt như trước đây – điều đó căn bản là không thể, không thể quay lại trạng thái quá khứ – nhưng nhờ Tà Thần đặc xá cho sự sống, họ đã có thể tồn tại độc lập.

Điều này có chút tương tự với nguyên sơ Tà Thần bị Phong Thanh Dương chém hồn tách ra từ trăm vạn năm trước, hồn cách trở nên độc lập, thậm chí còn độc lập tốt hơn.

Về cơ bản, so với lúc xưa khi họ còn là hồn cách của Mạc Phàm, việc ký kết lại Hồn Ước cũng không có quá nhiều bất tiện, có chăng là khi triệu hoán ra sẽ tiêu hao hồn lực nhiều hơn một chút mà thôi.

Mạc Phàm dùng Hồn Ước ký kết với cả tám người mà vẫn còn dư dả rất nhiều. Hắn tiện thể ký kết luôn với Ngọc Diệm Tiên Lân và Vĩnh Dạ Ma Kiếm. Ngọc Diệm Tiên Lân ngốn của hắn hết 11 triệu điểm. Vĩnh Dạ Ma Kiếm sau mấy vạn năm hồi phục và tiêu thụ sạch sẽ lượng lớn hắc ám tinh khiết từ ngôi sao đen kia, trên một trình độ nhất định đã đột phá đến hàng thượng thừa trong nửa bước Kinh Thế Đế Hoàng, quét của Mạc Phàm thêm 85 triệu điểm nữa.

Mặt khác, có một điểm hơi đáng tiếc là pháp môn do Mạc Phàm Phục Pháp sáng tạo ra bị thiên đạo quy tắc hạn chế, chỉ phục pháp được 90% đạo quả Duy Tâm. Hắn không thể giống như những Thú Hồn Sư chân chính ở Siêu Duy Vị Diện, thu nhận được khí tức Hồn Thú, cũng không thể nhận được phúc lợi thần ban ẩn điển về tuổi thọ và mệnh cách từ Hồn Thú.

Một Thú Hồn Sư bình thường sẽ có tuổi thọ bằng gần một nửa tuổi thọ của Hồn Thú mạnh nhất. Còn Mạc Phàm, hắn cao nhất cũng chỉ có thể mượn Duy Tâm Thần Tinh (tinh tử) để yểm bùa, dùng công năng của phù thủy để trao đổi với thiên địa. Mỗi một đầu Đế Vương cấp ký kết Hồn Ước sẽ gia tăng 10 năm tuổi thọ, mỗi một đầu Đại Đế tăng 20 năm, Quân Vương tăng 50 năm, Sử Thi cấp ban cho 100 năm, và Bán Đế Hoàng ban cho 150 năm. Một Kinh Thế Đế Hoàng làm hồn ước cũng chỉ miễn cưỡng tặng cho hắn tấm vé chống già trong 200 năm.

Mạc Phàm đã lĩnh hội được, nhưng vẫn chưa thể khai sáng nó thành một pháp môn có thể phổ biến rộng rãi. Hắn dự định sẽ mang pháp môn này về thế giới ma pháp, giao cho các cao tầng của Ma Pháp Hiệp Hội, hoặc những người đứng đầu trong lĩnh vực nghiên cứu như giáo sư Stein hay lão sư Nhật Ánh xem xét. Nếu tương lai có thể cô đọng và phổ cập nó thành Thú Hồn pháp môn, vậy cũng coi như là một cải tiến đáng kể cho pháp sư nhân loại.

Ngoài ra, Mạc Phàm tự hứa với lòng, lần sau đi san phẳng Nhật Minh Giáo, bằng mọi giá phải moi ra toàn bộ lợi ích của pháp môn Thú Hồn Sư để học cho bằng hết.

Đột nhiên, tinh thần thức hải của Mạc Phàm rung động, hắn chợt chú ý đến một điểm.

“Không đúng, ta đã ở nơi này mấy chục vạn năm. Theo cảm giác của ta, tốc độ thời gian ở đây không nhanh hơn Siêu Duy Vị Diện quá nhiều. Cũng không đúng, dấu ấn tinh thần ta khắc lên Vũ Ngang và Lục Niên ở phía ngoài Kiếm Đạo Trường Hà cho thấy thời gian rõ ràng không trôi qua nhiều như vậy, tính đi tính lại cũng chỉ có 86 năm trôi qua. Vì sao cảm giác của ám mạch cho thấy thời gian trong Kiếm Đạo Trường Hà đã trôi qua hàng chục vạn năm, nhưng khi so sánh bằng tinh thần thức hải, lại không hề nhận thấy sự khác biệt về dòng chảy thời gian giữa nơi này và Siêu Duy Vị Diện bên ngoài?”

...................

Đề xuất Voz: Oan hồn trong xóm trọ
BÌNH LUẬN