Chương 1244: Bần hàn mưu sinh
...............
Trong túi Mạc Phàm lúc này rỗng tuếch, hắn không còn là Hàn Hải Thẩm Tước cao cao tại thượng trong Hàn Hải Điện, bổng lộc đương nhiên cũng chẳng còn.
Mười mấy năm trôi qua, hắn đã gác lại kiếp sống sát thủ đánh thuê. Những trò cướp bóc, trộm cắp hay săn tiền thưởng dần trở nên vô nghĩa đối với Mạc Phàm.
Mang thân xác của một nam nhân ba mươi tuổi phong độ ngời ngời, nhưng linh hồn lại là một lão quái vật đã sống qua hai mươi bảy vạn năm, thời gian biểu của hắn giờ đây đã thay đổi đến chóng mặt. Ngoại trừ việc truy tìm tung tích Huỳnh Nguyên, mỗi ngày của hắn đều trôi qua một cách bình dị đến lạ. Hoàng hôn xuống thì đọc sách, đêm khuya minh tu đến rạng đông. Ban ngày, hắn hóa thân thành một tráng niên khỏe khoắn, cải trang làm đủ mọi nghề lao động chân tay: khuân vác, cuốc đất, chăn dê, vắt sữa bò. Chiều đến lại đẩy xe bán hủ tiếu, trà sữa. Thậm chí có hôm còn đến ngôi chùa trong quận xin trông nom trẻ nhỏ. Tất cả chỉ để mưu sinh qua ngày, kiếm chút bạc lẻ sống tạm.
Đương nhiên, Mạc Phàm đã đi làm thì đám hồn ước của hắn cũng không thể ngồi không. Từ Lãnh Liệp Vương, Vũ Ngang, Tô Lộc, Lãnh Tước, Austin, Bạch Phượng Hoàng, Lonna, cho đến Tiểu Dạ, Tiểu Hữu, không một ai trốn thoát được.
Tô Lộc đi dạy học, Lãnh Liệp Vương trở thành công chức quy hoạch cơ sở hạ tầng trong các thành thị, Lonna làm thuê tại nông trường, Lục Niên đi làm phụ hồ, Lãnh Tước thì làm ca sĩ, còn Vũ Ngang cùng Tiểu Hữu, Tiểu Dạ gia nhập một đoàn xiếc, kẻ tung người hứng làm diễn viên hài.
Đến cả Austin và Bạch Phượng Hoàng cũng bị tống vào sở thú, vừa mua vui cho du khách trong khu sinh thái, vừa kiêm luôn vai trò kiểm lâm bảo vệ Tháp Thú ở Duy Vực.
Ai nấy đều phải nai lưng ra làm việc. Ngay cả Tử Lộc cũng phải chạy xe chở khách, ngày đêm ngược xuôi khắp Tây Giới, thỉnh thoảng còn kiêm luôn giao hàng nhanh để kiếm tiền về cho Mạc Phàm.
Đạo tâm của hắn đã đạt đến một cảnh giới khác, biến hóa vô cùng mãnh liệt. Cuộc sống của bọn họ bây giờ phong phú và trọn vẹn như một người bình thường, rất đỗi trần thế.
Kiếm sống bây giờ thật chẳng dễ dàng. Với sức ăn của Austin, Tiểu Dạ, Tiểu Hữu, Bạch Phượng Hoàng và Tử Lộc, số tiền bọn họ kiếm được chẳng bao giờ là đủ.
Dĩ nhiên, đó chỉ là chuyện phụ. Điều quan trọng nhất là, với tư cách một pháp sư tâm linh, Mạc Phàm hiểu rõ hơn ai hết rằng chỉ khi đạo tâm thanh tịnh, hắn mới có cơ hội lĩnh hội được những chân lý thâm sâu hơn nữa. Mạc Phàm không phải kẻ sở hữu siêu tuệ căn, có đạo cảnh để lĩnh hội nhanh như Nhật Ánh hay Mục Ninh Tuyết. Tuyệt đại đa số cơ duyên và cảm ngộ của hắn đều phải trả giá bằng máu và nước mắt, thậm chí là sự hy sinh và bố cục của rất nhiều người khác.
Để có được tâm thái và trí tuệ thành thục như ngày hôm nay, hắn đã phải trả một cái giá không hề nhỏ.
Đó là hai mươi bảy vạn năm đằng đẵng.
Là sự tính toán của tam đại thiên phụ, là mạng sống của thiên phụ Chaos, của Bee, của Phong Thanh Dương, và cả hai đời Tà Thần để lại.
Mạc Phàm bây giờ đã quá chán ghét những cuộc chém giết đơn điệu. Có lẽ dù yêu ma có lởn vởn trước mặt, hắn cũng lười liếc mắt một cái, chứ đừng nói là tiện tay tung một cú Liệt Quyền để kiếm chút tinh phách như xưa.
Haiz, chỉ là cái giá này cũng quá đắt đi.
Mười mấy năm lao động chân chính vất vả như vậy, tiền công chẳng được bao nhiêu. Tiền mua lương thực, tư trang đã xài hết sạch, không dư lấy một đồng.
À không, nói đúng hơn là thỉnh thoảng cũng có dư, nhưng đều bị Vũ Ngang hiểu lầm. Gã cho rằng Mạc Phàm đang muốn tích đức tu hành, thế là cứ có bao nhiêu tiền thừa liền lén lút mang hết đi quyên góp cho viện dưỡng lão, miệng thì lẩm bẩm cái gì mà ‘vì Thần Ý Chí, hy sinh đời bố củng cố đời con’.
Ừm, làm tốt lắm.
Kết quả là bây giờ, nhìn món đồ trước mắt thèm chảy nước dãi mà trong túi không có tiền mua.
Chẳng lẽ lại quỳ xuống cầu xin người ta bố thí sao?
Mạc Phàm trầm ngâm một lát, chợt nhớ ra mình vẫn còn một người bạn rất giàu. Nghe đồn Triệu Sắc Tông đang làm ăn phát đạt lắm trên núi Trác Sơn.
Nghĩ vậy, hắn vội tìm một khách sạn nhỏ trong hẻm để tá túc.
Trên chiếc giường lớn, Mạc Phàm để đám hồn ước ở phòng khách sinh hoạt và tiện thể hộ pháp cho mình. Hắn ngồi xếp bằng, vận chuyển Thời Không Thần Nhãn. Mười một vạn tinh điểm li ti tựa thần tinh lập tức nổi lên trong đôi mắt màu ngân đồng của hắn. Chưa đầy ba giây, tầm nhìn của hắn đã xuyên phá không gian, vượt qua mười ba triệu dặm xa xôi, phóng thẳng đến ngọn Trác Sơn ở phương Bắc.
Phải biết rằng, mười ba triệu dặm là một khoảng cách phi thường khủng bố. Ngay cả khi Mạc Phàm đã đạt đến cảnh giới này của pháp tắc không gian, hắn vẫn phải mất một chút thời gian để điều chỉnh tiêu cự quan sát cho rõ.
Trên thực tế, Thời Không Thần Nhãn dù đã trải qua Duy Tâm Phục Pháp Phù Thủy lục, ẩn chứa Pháp Tắc không gian vị diện tối cao, thậm chí chạm đến cả dòng chảy thời gian, nhưng sở dĩ gọi nó là ‘thần nhãn’ chẳng qua là vì uy lực của nó quá cường đại mà thôi. Về bản chất, nó nên được gọi là Thời Không Pháp Nhãn, một con mắt thuộc về ma pháp, chưa thể xưng là thần.
Muốn trở thành thần nhãn chân chính, nó bắt buộc phải có ‘linh’, phải có sinh mệnh, giống như Diệt Thế Thần Nhãn của Lục Niên vậy. Mấu chốt nằm ở chỗ có ‘linh’. Còn Thời Không Thần Nhãn, tất cả đều do Mạc Phàm tự mình chưởng khống.
Trong phạm vi một triệu dặm, hắn có thể tùy ý dịch chuyển trong một cái chớp mắt. Nhưng với khoảng cách trên mười triệu dặm, Mạc Phàm hiện tại cần tối thiểu hai mươi giây để huy động đại lực lượng thực hiện bước nhảy thời không.
Trong một thoáng, đôi đồng tử kim ngân mở ra, không gian trước mắt vặn vẹo hóa thành một vùng xoáy tựa lỗ đen vũ trụ. Mạc Phàm xuyên qua đường hầm thời không, thẳng một đường từ Triều Ca vượt mười ba triệu dặm đến tận ngọn Trác Sơn.
Đột nhiên, ngay trong quá trình xuyên không qua đường hầm không gian kia, trong một phần ngàn giây cực ngắn, tinh thần Mạc Phàm chấn động mạnh. Hắn nhìn thấy một đôi mắt tựa như của Thượng Đế, đang nhìn mình chằm chằm. Thần quang thánh khiết và uy nghiêm kinh khủng mang theo một lực chấn nhiếp không thể tưởng tượng nổi.
Bạch Dương Nhật Kiếm buộc phải tự động hộ chủ, Kiếm Vực lập tức triển khai. Hàng chục thanh Huyền Kiếm hữu hình lao ra trong nháy mắt, chắn trước mặt Mạc Phàm, cứng rắn chống lại luồng thần quang tịnh hóa kia.
Một giây sau, Mạc Phàm thoát khỏi luồng thần quang uy áp, rời khỏi đường hầm không gian. Hắn đặt một chân xuống lưng chừng núi Trác Sơn, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía chân trời xa xôi.
Hắn đột nhiên ý thức được một điều, phương Bắc này dường như có một vị Thiên Đạo Đế Hoàng đang tọa trấn. Lực lượng của vị này vô cùng cường đại, mạnh đến mức kinh thế hãi tục, thậm chí còn là một tồn tại trên cả hắn.
“Không cần phải có địch ý với ta. Ta đến đây không phải để gây sự, chỉ muốn gặp một người bạn.” Mạc Phàm mở lời, ngữ khí ôn hòa.
Nói xong, hắn cũng chẳng bận tâm đối phương sẽ giải quyết thế nào, cứ thế thẳng lưng, hiên ngang xoay người bước lên núi Trác Sơn.
Dĩ nhiên, nếu phải đánh, Mạc Phàm cũng sẵn sàng nghênh chiến. Mười sáu hệ ma pháp, mười hồn ước, một linh ước. Cứ thử xem, thanh kiếm hắn đã mài suốt hai mươi bảy vạn năm nay, thứ thiếu nhất chính là một trận thực chiến dốc toàn lực!!!
Nửa năm sau ngày Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch đột ngột biến mất, trên bầu trời hừng đông của Trác Sơn bỗng xuất hiện một cỗ khí tức cường đại.
Cỗ khí tức này đan xen vào nhau, bao trùm cả một vùng rộng lớn quanh Trác Sơn. Một mái tóc bạc, một đôi mắt đen tràn ngập áp lực lạnh lùng, một thân sát khí khiến chúng sinh run sợ. Vô số dã thú đều cất tiếng kêu rên, nằm rạp trên mặt đất run lẩy bẩy, lo sợ bị chủ nhân của luồng khí tức này diệt sát.
Giữa bầu trời xa xăm, Mạc Phàm thong thả dạo bước lên núi. Hắn khoác một chiếc trường bào võ sĩ màu đen thêu hoa văn vàng, dáng vẻ ung dung tự tại.
“Ài, tay nghề của Mục Bạch quả nhiên vẫn đỉnh như vậy. Bức tranh vẽ giống y như thật, thậm chí còn có hồn hơn cả ảnh chụp.” Mạc Phàm vừa đi giữa mây mù vừa nhìn quanh một vòng, cảm khái nói.
Hình ảnh Trác Sơn này trước đây đã được Mục Bạch phác thảo lại cho Mạc Phàm xem qua, mãi đến hôm nay hắn mới có dịp tận mắt chiêm ngưỡng. Về cơ bản, cảnh vật không thay đổi nhiều so với bức tranh của Mục Bạch.
Điều khiến Mạc Phàm ấn tượng nhất là, dưới sự quan sát của Thời Không Thần Nhãn, mặt sau của Trác Sơn quả nhiên là một khối thiên thạch ngoài vũ trụ, ẩn chứa dòng chảy hỗn loạn của các vì sao. Chẳng trách Thần Mẫu Gaia từng dặn hắn, làm gì thì làm, tuyệt đối đừng gây chiến trên núi Trác Sơn.
Vạn nhất ngọn núi này sụp đổ, e rằng dù Thiên Đạo Đế Hoàng có tới cũng khó lòng cứu nổi hàng chục tỉ sinh linh phương Bắc thoát khỏi đại kiếp này.
Đột nhiên, từ phía sau rặng núi có ngọn Truyền Điện Tháp, một giọng nói vang lên: “A a a, kia… kia không phải Ngũ sư đệ và sư tôn đang đánh nhau sao? Hai người họ vừa mất tích mấy tháng trời. Ngũ sư đệ có để lại thư nói là đi luận bàn với sư tôn, bây giờ mới trở về. Chỉ là không hiểu sao, đánh nhau một hồi, lúc quay về lại thấy sư tôn khóc.”
Giọng nói này là của đệ tử ký danh Trần Phong.
............................
Đề xuất Voz: Say Nắng Cô Em - Tán Cô Chị