Chương 1247: Chuyện ở Triều Ca

.............

Trở lại Thiên Vực, Triều Ca.

Giữa trưa, khi các tiểu thương, chính khách cùng những nhân vật thần bí bắt đầu mở quầy bày hàng, Mạc Phàm, Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên trong trang phục quý tộc lộng lẫy cùng nhau dạo bước trên phố mua sắm.

Về cơ bản, cả ba đều ẩn giấu khí tức thực sự của mình, tránh gây chú ý không cần thiết ngay khi vừa đặt chân đến thành thiên đô này. Mạc Phàm và Mục Bạch có Tử Lộc hỗ trợ ngụy trang, Triệu Mãn Duyên được Côn Bằng thanh tẩy khí tức, trong nháy mắt đã áp chế tu vi của cả ba xuống ngưỡng cửa Sử Thi cấp.

“Danh bất hư truyền, danh bất hư truyền! Đây chính là đệ nhất thiên đô Triều Ca trong truyền thuyết sao?” Triệu Mãn Duyên dạo bước trên quảng trường rộng lớn, cái miệng há hốc hồi lâu vẫn chưa khép lại được.

Ở phương Bắc, Thanh Vũ thành tuy cũng là một tòa thành cấp 15, thậm chí về diện tích và mức độ xa hoa có thể nhỉnh hơn Triều Ca, nhưng nơi đó lại thuộc quản lý của triều đình, phần lớn đất đai dùng để nuôi dưỡng quân đội và phát triển vũ trang quân sự. Nơi đây tập trung Cơ Quan Sư, máy móc và những thương kim giả.

Triệu Mãn Duyên dành phần lớn thời gian quanh quẩn ở Thanh Vũ thành, nơi chẳng có bao nhiêu thứ để mua sắm, các loại hình dịch vụ lại càng hiếm hoi. Hắn gần như chưa từng thấy cảnh tượng này, nên bây giờ khi đến Triều Ca, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác hoài niệm về trung tâm thương mại Ma Đô ở thế giới ma pháp, hay những kinh đô mua sắm như Venice, Rome, Milan của Ý.

“Lão Triệu, sao ngươi ngạc nhiên vậy? Chẳng lẽ ngươi ở Siêu Duy Vị Diện lâu như thế mà chưa từng đến đây bao giờ à?” Mạc Phàm có vẻ kinh ngạc, liền cất tiếng hỏi.

Triệu Mãn Duyên vừa đảo mắt nhìn khắp các cửa tiệm, quầy hàng san sát trên phố, vừa hài lòng chiêm ngưỡng, vừa thành thật đáp: “Chưa từng.”

“Chưa từng?”

“Thật sự chưa từng?” Ánh mắt Mạc Phàm lộ rõ vẻ ngờ vực, suýt chút nữa đã dùng Tâm Linh hệ để kiểm tra.

“Nghe lạ thật, thật sự chưa từng sao? Ta cứ tưởng với tính cách của ngươi, thiên đô Triều Ca này phải đến rồi chứ, có khi còn không chỉ một lần.” Mục Bạch tuy cũng đang cảm khái trước vẻ đồ sộ và sầm uất của Triều Ca, nhưng khi nghe tin gã bạn trời đánh Triệu Mãn Duyên này chưa từng đặt chân đến đây, nội tâm lại càng chấn động hơn.

Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Ai mà ngờ được một kẻ như lão Triệu đã sống hơn hai trăm năm ở Siêu Duy Vị Diện, lại chưa một lần bước tới nơi được mệnh danh là ‘con đường tơ lụa’, là ‘thiên đường chợ đen’ của đại thiên đô này.

Nếu nói Mục Bạch chưa từng đến đây thì còn đáng tin. Và sự thật là Mục Bạch hắn cũng chưa từng đến nơi xa xôi này.

Thánh tích Hoa Đà của Kỳ Ma Thánh đặt ở Đông Châu, từ Đông Châu đến Tây Giới – Thiên Vực – Triều Ca, quãng đường cũng phải tính bằng chục triệu dặm. Dù là cường giả Sử Thi cấp, dốc sức phi hành không nghỉ cũng phải mất tối thiểu mấy năm. Đó là còn chưa kể phải băng qua Trung Châu. Nếu đi đường vòng, khoảng cách lại càng xa hơn.

Đó là lý do của Mục Bạch, nhưng chắc chắn không phải là lý do của Triệu Mãn Duyên.

Triệu Mãn Duyên chỉ cười cười, có phần xấu hổ chỉ tay về hướng Đông chính điện, cũng là hướng của pho tượng khổng lồ đặt ở cổng thành Triều Ca.

“Là do hắn.”

“Hắn? Ngươi nói pho tượng lớn kia sao?” Mạc Phàm cũng chỉ tay về phía pho tượng sừng sững nơi xa, ánh mắt có đôi chút do dự. Pho tượng ấy quả thực hùng vĩ đến choáng ngợp, tựa như một ngọn hải đăng uy nghiêm trấn giữ trước cổng thành Triều Ca.

Pho tượng điêu khắc hình dáng một nam tử tóc dài, ánh mắt sâu thẳm mang đầy khí chất của một thánh nhân pháp gia, đang từ trên cao dõi xuống toàn bộ cư dân trong thiên đô.

“Cảm nhận được một luồng lực lượng thiên đạo đang nhìn chằm chằm vào mình.” Mạc Phàm nhíu mày, trong giây lát đã đoán được người này là ai.

Mà Mục Bạch đứng bên cạnh thì đã quá quen thuộc với người này.

Không có gì bất ngờ, pho tượng thần vận kia chính là đại sư huynh của Phong Thanh Dương, đệ nhất Quỷ Cốc Tông – Sở Giang!

“Dừng! Đừng nói với ta là ngươi đã gây chuyện với hắn đấy nhé?” Mục Bạch hơi tái mặt, dè dặt hỏi.

“Điên à, ta đâu có ngu đến mức dây vào Hạo Nhiên Thanh Minh của Triều Ca. Côn Bằng Nữ Chúa ngày trước từng nói với ta, nếu chỉ tính trong giới nhân loại, có bốn kẻ tuyệt đối không nên dây vào ở thời đại này. Thứ nhất là Lê chúa công của Hàn Hải Điện, thứ hai là hoàng đế Hạ Băng của Thanh Vũ, thứ ba là Trương giáo chủ của Nhật Minh Giáo, và thứ tư chính là Sở Giang Vương. Đặc biệt phải chú ý nhất chính là Sở Giang Vương. Gã này đáng sợ nhất là vì, nghe nói nếu đụng phải ba kẻ kia, một lời không hợp họ sẽ thẳng tay giết ngươi. Xong, như vậy lại nhẹ nhàng thanh thản. Nhưng nếu đụng phải Sở Giang, ngươi có thể sẽ không được chết. Thay vào đó, gã sẽ khiến ngươi sống không bằng chết, đạo tâm vỡ nát, toàn bộ lý tưởng nhân sinh sụp đổ. Cảm giác đó còn kinh khủng hơn vạn lần so với việc bị nghiền nát thành tro bụi. Tuyệt đối không thể dây vào Sở Giang.” Triệu Mãn Duyên thuật lại lời của Côn Bằng.

Đại khái có thể hiểu rằng, cường giả giao đấu, không sợ vì bất đồng quan điểm mà bị đối phương đánh chết. Chỉ sợ bị đối phương dùng đạo lý thánh hiền làm thay đổi tín niệm của chính mình, đánh nhau một hồi, nói không chừng bản thân đã chẳng còn lập trường, chẳng biết vì sao mình lại phải chiến đấu, phải mâu thuẫn với đối phương. Thật sự mà nói, cảm giác đó vô cùng trống rỗng, ma không ra ma, phật không ra phật, ma sa ngã thành phật, phật đảo điên thành ma.

Tóm lại một câu: đối với môn sinh Pháp gia, kẻ cầm sách trong tay, thì giảng đạo lý chính là môn võ công đáng sợ nhất thế gian này!

Đương nhiên, Mục Bạch nhìn ra, đó chỉ là lý do bề ngoài mà Triệu Mãn Duyên dùng để lấp liếm.

Nguyên nhân thì đúng nhưng chưa đủ, khả năng cao bên trong còn một lý do khác.

“Lão Triệu, ta đoán đúng tám chín phần. Ngươi sợ đến Triều Ca là vì có tật giật mình, sợ bị người ta phát hiện rồi bắt giam chứ gì. Chẳng phải tiền của ngươi chủ yếu đến từ việc kinh doanh các loại thảo dược gây nghiện sao?”

“Ở Đông Châu và các tỉnh thành Nông Vực, La Vực, Duy Vực của Tây Giới, chủ yếu là đám ăn mày và nông dân của Điền gia, bọn họ kiến thức nông cạn nên bị ngươi lừa bán cho những thứ đó, khiến chúng lan tràn khắp nơi. Nhưng ở Triều Ca, nơi tứ giáo tề tựu, tam giáo ngũ kinh, pháp gia trị vì, ngươi làm sao dám mang thứ hàng cấm đó đến đây phát tán được.” Giọng Mục Bạch rất rõ ràng, một lời nói ra chắc như đinh đóng cột.

Triệu Mãn Duyên bị nói trúng tim đen, xấu hổ quay mặt đi, giả vờ phóng túng nhìn ngắm các tiệm buôn bán ven đường.

Đối với hành vi của Triệu Mãn Duyên, Mạc Phàm không mấy quan tâm.

Hắn cũng chẳng buồn để ý.

Dù sao kẻ bị hại cũng là tầng lớp hạ lưu của Điền gia. Mạc Phàm vốn không ưa gì Điền gia, nên mặc kệ. Hơn nữa, ở Siêu Duy Vị Diện, một vài loại thực vật và thảo mộc đã thay đổi thuộc tính, những thứ gây nghiện chưa chắc đã gây hại nặng nề như ở thế giới ma pháp. Thêm vào đó, thể chất và mệnh cách của con người ở Siêu Duy Vị Diện cũng cường đại hơn, vì vậy những căn bệnh nan y liên quan đến gan, bạch cầu, HIV do ma túy gây ra cũng sẽ không tồn tại, hoặc tác hại đã bị giảm xuống mức thấp nhất.

Vậy chẳng phải quá tốt rồi sao? Triệu Mãn Duyên giàu sụ, đồng nghĩa với việc hắn, một kẻ tận tụy phụng sự cho Thiên Đạo Thần Ý Chí nhưng lại nghèo rớt mồng tơi, cuối cùng cũng có một chỗ dựa để tiêu tiền.

Nhà nuôi nhiều miệng ăn, may mắn có ông bố đỡ đầu họ Triệu này ăn ít nhưng tài sản lại quá lớn, lớn đến mức tiêu xài không hết.

Ân, ân, không cần khách sáo.

Chủ quán, khỏi thối!

Vấn đề liên quan đến Sở Giang nhanh chóng được cho qua, cả ba bắt đầu dạo qua hàng ngàn con phố, ngõ hẻm san sát quầy hàng.

......................

Đề xuất Tiên Hiệp: Nhân Đạo Chí Tôn
BÌNH LUẬN