Chương 1250: Ba người bạn

..................

Đêm hôm đó, tại một khu dã ngoại bên ngoài phạm vi thiên đô Triều Ca, cách kinh thành khoảng vài trăm dặm.

Mục Bạch sử dụng Ống Họa Trục vừa mới có được, dùng bút vẽ biến cảnh trong tranh thành thật, phác thảo lại toàn bộ thần thái của dãy núi tuyết Anpơ hùng vĩ nơi thế giới ma pháp.

Mạc Phàm, Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch đều vô cùng yêu thích nơi này. Nếu phải chọn một chốn để cắm trại hàn huyên, thì nơi đây quả thực có thể giúp bọn họ ôn lại biết bao ký ức, thật đáng để hoài niệm.

Nét bút điêu luyện xứng danh họa tiên, lấy độ cao khoảng sáu ngàn mét so với mực nước biển làm ranh giới, toàn bộ ngọn núi cao hơn sáu ngàn mét đều bị băng tuyết thánh khiết bao trùm. Sườn núi trắng xóa mỹ lệ, dốc tuyết bằng phẳng, đỉnh tuyết tráng lệ, tất cả khiến Mạc Phàm trong nháy mắt lộ vẻ cực kỳ hài lòng.

Mặc dù Siêu Duy Thần Dã sở hữu môi trường đa dạng, thiên nhiên trù phú, non nước hữu tình có thể không thua kém thế giới ma pháp, nhưng nhìn chung, tất cả đều như đang chiêm ngưỡng từng ngóc ngách trên thân thể của một vị thái cổ hồng hoang mẫu hậu vậy. Nhiều lúc đi đường bắt gặp cảnh đẹp, Mạc Phàm nghĩ ngợi một hồi, tưởng tượng một chút lại cảm thấy có phần xấu hổ không dám tìm hiểu sâu thêm.

“Vẫn là thế giới ma pháp đẹp hơn, vẫn là dãy Anpơ làm ta thấy thoải mái.” Mạc Phàm ngả người ra sau, khoan khoái vươn vai một cái.

Hôm nay không cần phải tu luyện hay minh tưởng gì nữa.

Cổ Nguyệt Tru Đế sắp đánh tới nơi rồi, cứ dồn ép bản thân tu luyện từng ngày, ngược lại có khả năng cao sẽ tẩu hỏa nhập ma.

Đôi lúc, phải để bản thân được nghỉ ngơi thư giãn, bình tâm trở lại mới có thể thanh tịnh và minh mẫn hơn, sau này tiến độ cũng dễ dàng đột phá bình cảnh.

“Mục Bạch, ngươi vẽ cảnh đã chân thật như vậy, lần trước còn vẽ mỹ nhân nhốt ta cũng y như thật. Ta thấy nếu ngươi vẽ đồ ăn chắc cũng không thành vấn đề đâu nhỉ? Cho xin nồi lẩu cá kèo, thêm phần bao tử hầm tiêu đi.” Triệu Mãn Duyên lấy từ trong không gian trữ vật ra mấy chai rượu vang đỏ Nero d’Avola nổi tiếng của Anh Quốc, thuận tay móc ra mấy cái ly, rót cho mỗi người một ly.

“Được thôi.” Mục Bạch đáp.

Khi thấy ánh mắt kinh ngạc của Triệu Mãn Duyên đang nhìn chằm chằm vào mình, hắn không khỏi cười toe toét, bàn tay khẽ phác họa vài nét tinh đồ ma trận.

Quang mang lóe lên, thật sự giống như pháp sư trong truyền thuyết, Mục Bạch từ trong bức họa ruộng bậc thang biến “không” thành “có”, mang đến trước mặt Triệu Mãn Duyên một nồi lẩu cá kèo, một tô lớn bao tử hầm tiêu, hương thơm chân thật bốc lên xộc thẳng vào mũi Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên.

Triệu Mãn Duyên nhất thời kinh tâm động phách, trong thoáng chốc không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

“Ăn... ăn được thật sao?”

Chỉ thấy Mục Bạch cười ôn hòa đáp lại: “Ăn thử đi, tay nghề của ta có thể chưa ngon lắm, nhưng hương vị chắc chắn cũng na ná.”

Mạc Phàm từ đầu đến cuối không bình luận câu nào, chỉ tùy tiện cầm chén đũa lên gắp một miếng bỏ vào miệng nhai, ra vẻ vô cùng thưởng thức.

Đối với Mạc Phàm, nghệ thuật phù phép của Mục Bạch tự nhiên là đỉnh của chóp.

Không cần nói nhiều, bởi vì đẳng cấp của hắn là khỏi phải bàn.

Triệu Mãn Duyên thấy vậy, ban đầu còn có đôi chút hoài nghi, nhưng sau đó cũng thử một miếng. Hương vị đồ ăn tan ra nơi đầu lưỡi, tràn ngập khoang miệng, mắt hắn lập tức sáng rực lên, chỉ thiếu điều thấy Chúa hiện ra trên đỉnh đầu.

“Đúng là hương vị này, quái lạ thật, mẹ nó chứ làm sao ngươi luyện được loại ma pháp ảo diệu thế kia?” Triệu Mãn Duyên không kìm được cảm xúc, vừa nâng ly cạn với Mạc Phàm và Mục Bạch, vừa lắp bắp nói.

“Lão Triệu, nếu ngươi có thể tự mình lĩnh hội được cảnh giới áo nghĩa của Thực Vật hệ, ngươi cũng có thể làm được điều này.” Mạc Phàm nhấp một ngụm rượu vang đỏ, thong thả nói.

“Áo nghĩa Thực Vật hệ? Áo nghĩa Thực Vật hệ có thể dùng ma pháp tự tạo ra đồ ăn sao?” Triệu Mãn Duyên mắt tròn mắt dẹt, hỏi hết từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác.

“Ngươi cũng đừng xem thường nền văn minh ma pháp của nhân loại chúng ta. Thử nghĩ xem, ma pháp có thể hủy diệt một tòa thành, san bằng một thung lũng, cứu một người hấp hối trở nên lành lặn, triệu hoán sinh vật từ thế giới khác, có thể du hồn, ẩn thân, có thể dời non lấp biển, xây dựng đô thị, thậm chí đảo lộn trật tự, chưởng khống không gian, chiếm lĩnh bầu trời. Vậy cớ gì ma pháp lại không thể tạo ra thức ăn?” Mạc Phàm giảng giải.

“Khác chứ, thức ăn là sinh mệnh do mẹ thiên nhiên ban tặng... chúng ta không...” Triệu Mãn Duyên vừa định phản bác, đột nhiên nói đến nửa chừng, chính hắn cũng thấy ngờ ngợ, lập tức nhìn về phía mâm đồ ăn trước mặt.

“Là hương vị. Thực vật chẳng phải chính là sinh mệnh gốc rồi sao? Một vài pháp môn thực vật có thể giả lập hương thơm, đánh lừa vị giác.” Mạc Phàm cười nói, tay vẫn lia lịa gắp đồ ăn, đặc biệt yêu thích món lẩu cá kèo của Mục Bạch.

“Đồ ăn chay làm từ thực vật.” Lúc này Triệu Mãn Duyên đã bừng tỉnh đại ngộ.

Hóa ra lúc nãy Mục Bạch đã dùng Ống Họa Trục Ruộng Bậc Thang, lấy nguyên liệu thực vật để dùng phép thuật của mình sáng tạo ra.

Đương nhiên, điều kiện là Mục Bạch cũng phải biết món ăn mà Triệu Mãn Duyên gọi, nhớ hương vị, nhớ công thức. Mà Mục Bạch lại chính là chuyên gia trong lĩnh vực này, đối với việc điều chế dược thảo và pha chế mùi hương, trên thế gian này không mấy ai có thể thành thục hơn hắn.

Mạc Phàm sau đó cười gian tà bổ sung: “Thậm chí, Độc hệ cũng có thể làm được điều này.”

Câu nói đó khiến Triệu Mãn Duyên suýt nữa sặc vị cay của lẩu cá kèo lên tận não.

Mục Bạch có một thời gian dài hoạt động ngoài dã ngoại, hắn cũng không thể lúc nào cũng ăn loại thịt khô ép chân không để lót dạ. Thỉnh thoảng lúc an toàn thong dong, hắn thức tỉnh Duy Tâm Phù Thủy đạo quả, cũng sẽ dựa vào một vài pháp môn học được, lĩnh hội ra phương pháp dùng phép thuật cải biến nông sản, điều chế ra vài món ăn dân dã, rắc thêm chút gia vị, tuyệt đối mỹ vị.

Chủ đề liên quan đến trình độ pháp sư này bàn một hồi, Triệu Mãn Duyên cảm thấy mình ngu ngơ không có cửa để bàn luận với hai người bạn, bèn nhanh chóng mượn rượu giải sầu, chuyển sang chủ đề khác.

“Cái Siêu Duy Vị Diện này thật sự làm ta ngán đến tận cổ rồi, không máy tính, không điện thoại, không internet, không có nhóm chat tâm sự... ta cảm giác chẳng khác gì ngồi tù. Tiên sư nó, chúng ta còn phải sống ở đây bao lâu nữa?” Triệu Mãn Duyên chửi bới.

“Tám mươi ba, tám mươi tư năm. Mà thôi, ngươi mong về sớm làm gì. Về sớm một chút, chúng ta đầu thai sớm một chút.” Mục Bạch cười khổ nói.

Dứt lời, hắn ngẫm nghĩ rồi sửa lại: “Nói không chừng đến cơ hội đầu thai cũng chẳng có.”

Không gian đột nhiên có chút u ám và nặng nề bao trùm.

Mạc Phàm cũng không biết nói thêm gì cho phải.

Xác thực, Cổ Nguyệt Đế là một sự tồn tại mà trình độ của hắn căn bản không thể nào tưởng tượng nổi.

Đệ nhất Chí Tôn Đế Hoàng, cũng là kẻ Duy Nhất Chí Tôn còn sót lại...

Mạc Phàm thậm chí cho đến bây giờ vẫn không thể hình dung nổi một Chí Tôn Đế Hoàng sẽ kinh khủng đến nhường nào.

Thần Mẫu Gaia thất bại, Hư Vô Long Thần thất bại, Đại Thần Bàn Cổ thất bại...

Rốt cuộc phải dựa vào sức mạnh gì mới có thể miễn cưỡng chống lại được hắn đây?

Mà đừng nói đến Cổ Nguyệt Đế, chỉ riêng tình hình hiện tại, Mạc Phàm vẫn chưa có cách nào giải quyết được tên tay sai đắc lực của hắn là Dạ Du Thần.

Bọn người ở Hắc Ám Vị Diện thực sự quá mức khiến người ta cảm thấy bất lực...

Triệu Mãn Duyên thấy không khí có vẻ không ổn, vội vàng bẻ lái thêm một lần nữa: “Bỏ qua mấy vấn đề đó đi, lâu rồi không gặp Tiểu Hầu, không biết bây giờ nó thế nào rồi?”

Mục Bạch lắc đầu, tỏ vẻ không biết.

Mạc Phàm thì bình thản nói: “Đang tu luyện ở Hư Vô Đảo. Thế giới ma pháp tích trữ để bành trướng, bây giờ về mặt tài nguyên có thể không thua Siêu Duy Vị Diện quá nhiều đâu, thậm chí vì có nhiều loại vật chất và nguyên tố hơn nên một vài tài nguyên cực kỳ đặc thù đã ra đời. Hầu tử nhận được chỗ tốt, thực lực có khả năng sẽ từ Giang Dục trở lên.”

“Ngươi không ở thế giới ma pháp, làm sao ngươi biết chắc?”

“À, chắc là vì cảnh giới của ta cao hơn ngươi.”

Triệu Mãn Duyên: “...”

“Đừng bàn tới cảnh giới nữa có được không? Không phải ta không muốn tu luyện, mà là thiên phú của ta đều nằm ở việc tán gái với kiếm tiền cả rồi.” Triệu Mãn Duyên có chút bất mãn oán giận.

“Mục Bạch, ta say rồi, ngươi có thể vẽ ra vài mỹ nhân hầu gái mua vui không?”

Mục Bạch không trả lời.

Mạc Phàm lại cười cười châm chọc Triệu Mãn Duyên: “Hay là ta đưa Eileen tới nhé?”

“Nàng đang ở Trác Sơn, cách nơi này cả triệu dặm. Ngươi làm thế nào?” Triệu Mãn Duyên mặt đỏ lên, trầm giọng hỏi.

“À, chắc là vì cảnh giới của ta cao hơn ngươi.”

“? ? ? ?”

“Đừng nhắc hai chữ cảnh giới nữa...”

Trong khoảnh khắc hàn huyên tâm sự suốt đêm ấy, Mạc Phàm đang ở trong trạng thái linh hồn triệu hoán.

Ánh mắt của hắn, bây giờ đã không còn bình thường.

Hắn có thể quan sát toàn bộ thế giới ma pháp thông qua đồng tử của Tiểu Viêm Cơ và lão lang, quan sát toàn bộ Triệu Hoán Vị Diện thông qua đồng tử của Apase, quan sát toàn bộ Quang Minh Vị Diện thông qua đồng tử của Tiểu Mei.

Mạc Phàm bây giờ, chẳng khác gì một linh nhãn pháp thần, dựa vào Triệu Hoán hệ, hắn có thể cùng lúc nhìn thấu ba thế giới khác nhau.

....................

❖ Vozer — Truyện dịch VN chất lượng ❖

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Chúa Tể (Dịch)
BÌNH LUẬN