Chương 1252: Mang Đế

...................

Sau khi hoàn tất việc thức tỉnh hệ thứ năm cho Thiên Hy, Viêm Cơ lúc này mới thu tay lại. Nàng nhìn từng hàng Viêm Ngữ đỏ rực nối đuôi nhau hòa tan rồi biến mất.

“Không thể không nói, con gái lớn nhà ta thực sự đẹp đến nao lòng.” Mạc Phàm không nén được niềm tự hào mà thốt lên.

27 vạn năm đằng đẵng.

Trong những giây phút cô đơn nhất nơi Trường Hà Kiếm Đạo, người khiến Mạc Phàm nhớ nhung nhất, kỳ thực không ai khác, chính là nàng.

Mới ngày nào còn là tiểu cô nương bé bỏng với đôi má hồng hào, lúc nào cũng bám theo Mạc Phàm như cái đuôi. Giờ khắc này, Thiên Hy đã trổ mã thành một thiếu nữ thanh xuân, phảng phất nét đẹp của một mối tình đầu quốc dân trong mắt tất cả những ai từng tiếp xúc.

Khí chất của nàng vừa lạ vừa quen, vừa có nét ôn nhu cao quý của mẹ Diệp Tâm Hạ, lại vừa mang thần thái băng thanh ngọc khiết, xa cách thế nhân của mẹ Mục Ninh Tuyết. Nàng tựa như mùa xuân rạng rỡ, đẹp long lanh, trong vắt như giọt sương mai tinh khiết đọng trên mi mắt sau buổi bình minh.

Mạc Phàm ngồi đó, lặng lẽ dõi theo nàng từng giây từng phút, trong lòng dâng lên những tia ấm áp chan hòa. Cảm xúc ấy dần chuyển hóa thành ý chí chiến đấu sục sôi, hắn tự hứa với lòng mình rằng không thể để thế giới này biến thành một vũng bùn hắc ám.

“Tiểu Viêm Cơ, hôm nay đến đây thôi, dòng thời gian ở Siêu Duy Vị Diện và nơi này khác biệt, không tiện ở lại lâu.” Mạc Phàm nhẹ giọng truyền âm cho Viêm Cơ.

“Lánh ~~~~~~”

“Ngoan, lần khác ba lại đến thăm con.” Mạc Phàm an ủi nàng.

Dù hắn cũng không đành lòng rời đi như vậy, còn chưa kịp gặp lại Tuyết Tuyết, nhưng không còn cách nào khác, hắn không thể nán lại nơi này quá lâu.

Ít nhất Mạc Phàm cũng biết được Tuyết Tuyết đã bình an, thời khắc nàng an toàn đồng hóa, trở thành Thánh Linh chí cao vô thượng của ngàn vạn thiên tộc tại tinh linh tháp, nàng đang trong thời gian ổn định căn cơ.

Dứt lời, một bên đồng tử của Viêm Cơ trở lại màu mắt như cũ, đồng thời linh hồn nàng cảm nhận được một sự mất mát khi ý thức của Mạc Phàm rời đi.

..............

..............

Cỏ cây xanh ngắt um tùm, trải dài vô tận. Ngay cả dưới ban ngày, khi quần thể 49 mặt trời xoay vần trên bầu trời xanh thẳm, vẫn có vô số tinh tú lấp lánh xẹt qua như những dải lụa mềm mại mà diễm lệ.

Trên một sườn cỏ đẹp như tranh vẽ, một nữ tử đang ngồi chống cằm, chăm chú ngắm nhìn cảnh tượng huy hoàng trên bầu trời, đôi mắt tràn đầy vẻ mong chờ.

Một nữ tử thanh tú khác bước tới, tay cầm chiếc ô trắng che trên đỉnh đầu. Nàng nhẹ nhàng quỳ xuống, dùng tay kiểm tra mặt đất rồi tự lẩm bẩm:

“Xem ra chúng ta đã đi đúng hướng, chính là nơi này.”

“Ừm, Linh Linh lại một lần nữa phá giải mê cung thành công, chúng ta đã tìm được cây cầu Bifrost. Lần này đúng là biểu tượng của nàng ấy.” Diệp Tâm Hạ gỡ mũ trùm, để lộ khuôn mặt tuyệt mỹ dưới ánh nắng Thanh Lân, cất tiếng nói.

Nàng khoác trên mình bộ váy trắng tinh khôi cùng một chiếc áo choàng có mũ tiện dụng để đi dưới thời tiết nóng bức, nhưng khí chất toát ra từ nàng vẫn không hề suy giảm, chẳng khác nào nữ thần Athena được cả thế giới ma pháp và Bạch Linh Vị Diện sùng kính, biểu tượng của trí tuệ và hòa bình.

Bên cạnh nàng là bốn nữ tử trưởng thành khác, mỗi người một vẻ, dung mạo và khí chất đều xuất chúng, lần lượt là Đại Thiên Sứ Gabriel - Saga, Bạch Linh Chi Đế Mei, Linh Linh và kỵ sĩ Artemis.

Các nàng đang ở Quang Minh Vị Diện.

Và nơi này chính là thế giới Thương Sinh Thánh Tịnh, một trong sáu thế giới của sáu vị Đế Hoàng tối cao.

“Một ngày nào đó, ta cũng sẽ trở thành một Tinh Nhật trên bầu trời.” Giữa cánh đồng mơn mởn, thiếu niên Hoa Hướng Dương lẩm bẩm.

“Ngươi bây giờ đến một tia sáng đom đóm còn chẳng phát ra nổi, đừng có mơ mộng hão huyền làm Thái Dương Thần trên cao kia nữa.” Giữa những lùm cây non đang xào xạc trong gió, Hoa Cúc cất tiếng cười khúc khích.

“Hừ, ta vốn sinh ra đã hướng về Thái Dương Thần để tiếp nhận ánh sáng. Cha ta nói, mỗi ngày ta đều nhận được phúc lành, được tẩy lễ, hạt giống Phạm Quỳ cao quý sớm muộn gì cũng sẽ nảy mầm. Ta có thể được bồi dưỡng để trở thành mặt trời rực rỡ nhất trên bầu trời, mang lại sinh mệnh và linh khí cho ức vạn con dân của đại lục tinh thần.”

“Vâng vâng, dòng dõi Phạm Quỳ nhà các ngươi cao quý, ai cũng muốn trở thành Tinh Nhật, ai cũng mơ ngủ một đêm tỉnh dậy hóa thành Thái Dương Thần. Còn cái đám cắm rễ trong bùn đất như chúng ta, dù sao cũng phải lo ăn no đã rồi hẵng mơ.” Thiếu niên Hoa Cúc khịa một câu.

“Nói chuyện với ngươi đúng là chán thật, ngươi chỉ muốn người khác cũng an phận thủ thường giống mình.” Thiếu niên Hoa Hướng Dương nói.

“Thôi thôi, thật ra làm Thái Dương Thần cũng đơn giản mà, ban ngày thì thò đầu ra, ban đêm thì chui vào hang nhắm mắt ngủ, ngược lại khá hợp với phong cách của ngươi đấy.” Hoa Cúc ngây thơ nói.

“Ngươi ngốc thật hay giả ngốc vậy? Gì mà ban ngày thò đầu ra, ban đêm nhắm mắt ngủ? Là vì mặt trời mọc nên mới gọi là ban ngày, vì mặt trời lặn nên mới gọi là ban đêm. Để thế giới có trật tự, vạn vật có linh, Mang Đế Horakhty phải luôn đảm bảo mặt trời mọc đúng giờ và lặn đúng lúc, một năm không sai sót, mười năm không sai sót, trăm năm, ngàn năm, thậm chí vạn năm cũng không được sai!” Thiếu niên Hoa Hướng Dương tức giận nói.

49 mặt trời luân phiên được gọi là 49 Tinh Nhật, 49 Thái Dương Thần, tương đương với 49 hệ mặt trời trong một phần của thế giới. Mà chúa tể của thế giới này, người cai quản toàn bộ 49 Thái Dương Thần kia chính là Mang Đế, đại diện cho Tổ Thần Ánh Sáng Horakhty.

“Nghe ngươi nói vậy, hình như cũng khó thật. Vậy ta vẫn làm sứ mệnh của một đóa hoa cúc thôi, lớn lên một chút lại trở thành dinh dưỡng nuôi dưỡng thương sinh, nuôi những vụ mùa giúp bộ lạc ta khai hoang, cày cấy, mang lại đất đai màu mỡ và hương thơm no đủ.” Hoa Cúc cười hì hì.

“Đồ ngốc, không có chút chí hướng nào, trở thành mặt trời mới là lý tưởng mà bộ tộc chúng ta nên có.”

“Quyền năng càng lớn, trách nhiệm càng cao. Ta rất sợ phạm sai lầm. Nếu chúng ta là Mặt Trời mà làm sai chuyện gì đó, là sẽ hại rất nhiều rất nhiều người đấy.” Hoa Cúc dè dặt nói.

Thiếu niên Hoa Hướng Dương nghe câu này, lập tức trầm tư.

“A!!!” Bỗng nhiên, đám bạn của Hoa Cúc kinh hãi hét toáng lên, tất cả đều chỉ tay về phía khu rừng. Họ thấy một vầng cầu vồng bảy sắc từ trên trời cao chiếu xuống nhân gian, bao trùm lấy nhóm năm nữ tử trang nhã đang đứng trong khu vực đó.

Giữa màu xanh biếc trù phú, bộ lạc này có những đồng cỏ như tranh vẽ, có những nông sản thánh khiết, có bầu trời trong như lam ngọc. Tất cả đều thật yên bình, duy chỉ có ở ranh giới giữa đồng cỏ và rừng rậm, một vệt sáng bảy màu đặc biệt hiện ra, giống như họa sĩ vô tình chấm thêm một vệt màu rực rỡ, nhưng cũng chính nó khiến cho cả bức tranh trở nên thêm phần thần bí.

“Là cầu Bifrost. Thần của chúng ta đang dùng sức mạnh để dẫn họ đến gặp ngài.” Thiếu niên Hoa Hướng Dương kích động nói.

“Horakhty vạn tuế!”

“Horakhty vạn tuế!”

“Horakhty vạn tuế!”

Diệp Tâm Hạ chắp tay cầu nguyện, cùng Tiểu Mei, Saga, Linh Linh và Artemis đứng giữa vòng ánh sáng.

Sau một khắc, cầu Bifrost vụt tắt, mang theo tất cả mọi người rời đi.

..................

Đề xuất Voz: Những chuyện kinh dị ở Phú yên !
BÌNH LUẬN