Chương 1269: Nàng Là Một Bài Toán Khó
...........
Quang Minh Vị Diện.
Thế giới Thánh Tịnh thuộc Thánh Vị Diện – Thiên hà Alcyoneus – Bạch điện của Mang Đế.
Vốn dĩ nếu không phải do phút chốc ngu đột xuất, lỡ miệng hỏi hai câu ngu ngơ cắm đầu xuống đất ban nãy, thì giờ đây hắn đã có thể nhẹ nhõm nói ra câu thứ hai đã biên soạn từ trước, còn câu thứ ba sẽ dùng để bàn về kế hoạch hợp tác với thế giới Thánh Tịnh của Thánh Vị Diện.
Giờ thì xong rồi, công sức đổ sông đổ bể, mọi thứ quay về vạch xuất phát.
Bầu trời trắng muốt, thương khung nắng dịu, tinh mang lấp lánh quả thực vô cùng thu hút.
Thế nhưng, nữ tử trước mắt lại càng khiến người ta mê mẩn hơn.
Mạc Phàm rơi vào một loại giày vò đau khổ, hắn biết mình chắc chắn sẽ mất đi thứ gì đó, cả người lặng như tờ ngồi yên tại chỗ.
May mắn thay, Vĩ Linh Hoàng vẫn tâm bình khí hòa.
Nàng là người có tâm tính rộng lượng, thấu hiểu đạo lý đối nhân xử thế, giỏi thu phục lòng người, lại biết rõ cách cân bằng giữa bản thân và vận mệnh.
Nếu chuyện này ảnh hưởng đến con đường tình duyên của mình trong tương lai, nàng sẽ không ngần ngại kháng cự Thiên Đạo, miễn cưỡng tiết chế một chút uy nghiêm, trao cho Mạc Phàm thêm một cơ hội nữa. Điều này cũng tránh lãng phí thời gian của cả hai.
Mạc Phàm lại cực kỳ ưa thích loại tính cách dám nói dám làm này, nữ nhân như vậy, xưa nay không thể nào chỉ là một đóa hoa làm nền.
“Nếu ta tính cả câu hỏi đó, hẳn ngươi sẽ rất ấm ức không phục. Vậy ta lại cho ngươi thêm một câu hỏi nữa, đây là câu cuối cùng. Mạc Phàm, lần này ngươi hãy suy nghĩ cho thật kỹ, tùy vào câu hỏi của ngươi, ta có quyền trả lời hoặc không. Cho nên, hãy hỏi cho thích hợp vào.” Vĩ Linh Hoàng ngẩng đầu lên, đón lấy ánh mắt Mạc Phàm, giọng nói nặng trịch.
Phân tích từ ngữ khí nặng nề của nàng, không biết có phải vì tai ương ngập đầu sắp giáng xuống thế giới ma pháp hay không, hay bởi một loại mất mát nào đó chực chờ kéo đến, những điều này đã ảnh hưởng đến tâm tình của nàng, khiến ngôn ngữ cùng thanh âm bỗng trở nên nghiêm túc hơn mấy phần, cũng bớt đi vài phần giảo hoạt, đùa cợt.
Mạc Phàm nuốt xuống vị chua chát của tâm trạng phức tạp, bình tĩnh gật đầu.
Như vậy cũng còn hơn là không thể làm gì.
Dù sao đi nữa, Vĩ Linh Hoàng tuyệt không phải dạng người có thể dùng lời ngon tiếng ngọt mà lừa gạt ra hai đáp án. Nàng hiện tại rộng lượng cho hắn thêm một câu hỏi, đã là chuyện đáng mừng lắm rồi.
Lúc này, hắn bắt đầu suy tư, có chút lưỡng lự.
Giữa câu hỏi về vấn đề của mình và nàng, câu hỏi về vấn đề của riêng nàng, và câu hỏi về việc thương thảo hợp tác...
Trong ba cái đó, phải chọn ra một.
Đầu tiên, hắn dứt khoát loại bỏ vấn đề thứ ba, vấn đề liên quan đến tình hình vị diện và hợp tác song phương. Câu hỏi đó có lẽ không cần thiết, nàng là Vĩ Linh Hoàng, nàng đã nói sẽ giúp thì nhất định sẽ giúp, đây là điều Mạc Phàm tin tưởng 100%, hỏi lại chỉ thêm ngu ngốc.
Còn lại hai bài toán khó, hắn đắn đo, đấu tranh nội tâm hồi lâu.
Rốt cục phải xử lý thế nào cho tốt...
Chẳng lẽ lại hỏi, ngươi mở miệng gọi một tiếng phu quân, nhận mình là nương tử, là thực sự xuất phát từ tình yêu dành cho ta chứ không phải đang lợi dụng hay toan tính điều gì sao?
Hay là hỏi: “Vì sao ngươi phải làm đến bước này? Vì thế giới ma pháp, vì lý tưởng, vì Quang Minh Vị Diện, hay vì địch ý với hắc ám?”
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Thở hắt ra một hơi, Mạc Phàm rốt cục cũng quyết định, hắn thận trọng nhìn nàng, trong con ngươi mang theo từng tia áy náy.
Như thể muốn nói --- Rất xin lỗi, dù sao ta cũng là kẻ cầm chắc cái chết.
Nếu có thể làm lại, nếu có thể quay đầu sớm hơn, ta nhất định sẽ lựa chọn khác.
Chưa cần nghe thanh âm cất lên, Vĩ Linh Hoàng dường như cũng đã nhìn thấu được tâm tư của hắn, vì vậy nàng chỉ khẽ gật đầu.
Một cái gật đầu đó, thật sượng sùng.
Mang đầy hương vị đắng chát...
“Minh Nguyệt Thần Cơ đang ở Siêu Duy Vị Diện và trước đó Vạn Yêu Thần Tọa tồn tại ở thế giới ma pháp, chuyện này giải thích thế nào?” Mạc Phàm thấp giọng nói.
Câu hỏi này, ở một khía cạnh nào đó, lại mang một tầng ý nghĩa khác --- giữa tơ duyên của chúng ta và bí mật của riêng ngươi, ta chọn bài toán khó thứ hai.
Mạc Phàm xưa nay không cảm thấy mình có bao nhiêu đặc biệt. Đôi khi hắn có thể siêu phàm nhập thánh mà kiềm chế bản thân, nhưng sâu trong nội tâm, hắn cũng giống như tuyệt đại đa số nam nhân trên đời này, thèm muốn mỹ sắc cùng khí chất cực thịnh trên người Vĩ Linh Hoàng. Đáng tiếc, mối quan hệ với nàng, quá nửa là một đoạn nghiệt duyên mà Mạc Phàm cảm thấy chính mình không cách nào bù đắp nổi.
Trên thế gian này, mỗi một nữ nhân đều có nét đặc biệt của riêng mình, mà nàng là Chúa Tể của Thánh Vị Diện Thánh Tịnh, đồng thời là Quang Minh Mang Đế, cũng là Vạn Yêu Thần Tọa, càng là Trí Tuệ Yêu Thần. Bản thân sự quyến rũ của nàng tự nhiên đã bao gồm tất cả những vẻ đẹp mê người nhất của nữ nhân trên thế gian này.
Người ưa thích vẻ nhã nhặn thanh lịch, khi thấy nàng, khí chất của nàng liền uyển chuyển như nước, nhu hòa nhân ái. Người thích vẻ cao quý lạnh lẽo như băng tuyết, nàng sẽ lãnh nhược băng sương khiến vạn vật chỉ có thể đứng nhìn từ xa. Người thích vẻ đẹp tri thức, thế gian này không có nữ nhân nào tinh tế, cơ trí và thông tuệ hơn nàng. Mạc Phàm thích phong tình quyến rũ, nàng có thể bày ra dáng vẻ thành thục gợi cảm, một tấm thân khuynh quốc khuynh thành khiến chúng sinh khó lòng giữ nổi thần hồn, chỉ có thể điên đảo.
Vĩ Linh Hoàng không biết là do nhan sắc trời ban, hay là nét quyến rũ được tôi luyện qua năm tháng, nhưng thực sự nàng quá đỗi hoàn mỹ. Một mình nàng có thể hóa thân thành tất cả các vai. Từ thánh mẫu thiện lương, quý tộc ngạo kiều, trí tuệ sắc sảo, lạnh lùng quyết đoán, đến thiếu nữ nhiệt tình, đơn thuần, giảo hoạt, xảo quyệt, giận dữ, bi thương... Tất cả mọi vai diễn nàng đều có thể hoàn thành xuất sắc.
Ngày trước Mạc Phàm không nhìn thấu được Asha Corea, có lẽ bây giờ hắn vẫn vậy, nhưng hắn chắc chắn một điều, Asha Corea là độc nhất vô nhị. Nàng và hắn đâu đó vẫn có thể tìm thấy giao điểm trên con đường vận mệnh, tìm được tiếng nói chung, trải qua một đoạn tình cảm mập mờ cùng duyên phận đủ dày để đánh tan gông xiềng, tiến xa thêm một bước.
Còn đối với Vĩ Linh Hoàng, Mạc Phàm sợ, thực sự rất sợ, sợ theo đúng nghĩa đen. Hắn vừa sợ bị sự hoàn mỹ và xuất chúng của nàng hấp dẫn, để rồi lún sâu vào một giấc mộng không thực tế. Mặt khác, hắn lại không ngừng nhắc nhở chính mình không được dễ dàng vi phạm nguyên tắc thêm một lần nào nữa. Lần này mà còn vi phạm, khẳng định là nhà tan cửa nát, vợ con từ mặt.
Cho nên hắn đã quyết định, lựa chọn hỏi về bài toán khó của chính nàng, là vấn đề của nàng chứ không phải vấn đề của nàng và hắn.
Có thể đưa ra lựa chọn này, Mạc Phàm hiểu rõ, chính hắn đã “tự hủy”, có lẽ cả đời này cũng không thể nào biết được tâm ý của nàng dành cho mình.
Nhưng hắn bắt buộc phải đánh đổi...
Một sự đánh đổi, để hiểu được bí mật của nàng.
Nàng giống như hình ảnh chim nhạn sa xuống trong truyền thuyết, có thể là bi kịch của mối tình đầu, cũng có thể là tình đơn phương cuối cùng, nhưng có lẽ, nàng nên vĩnh viễn chỉ tồn tại trong giấc mộng của hắn mà thôi.
Vĩ Linh Hoàng ngập ngừng cắn môi, sau đó rất nhanh vì sợ đối phương nhìn thấu mà lập tức thay đổi biểu cảm, cười hì hì nói: “Câu trả lời của ta, đối với ngươi sẽ rất quan trọng, đúng không?”
Mạc Phàm xấu hổ lảng tránh ánh mắt của nàng, nói với thanh âm rất nhỏ: “Phải, rất quan trọng, là mấu chốt của vấn đề.”
“Quyết định được như vậy, thật tốt.” Vĩ Linh Hoàng hít một hơi không khí lạnh lẽo, nàng ngược lại không hề rời mắt khỏi khuôn mặt hắn, tựa như cho dù có chuyện gì xảy ra, nàng cũng sẽ mãi mãi đứng đó.
Đối với Mạc Phàm, câu trả lời của nàng sẽ rất quan trọng, có thể sẽ giải mã được một bố cục nào đó vẫn còn là ẩn số ngoài kia.
Cụ thể hơn, hắn muốn giải mã chính nàng...
So với việc lợi dụng thông tin nàng cung cấp, Mạc Phàm lại nghĩ, Vĩ Linh Hoàng chính là bài toán khó nhất.
Trong lòng hắn luôn cảm thấy, kể cả một đoạn Thiên Cơ mà hắn nhìn chằm chằm kia, hắn cũng cảm thấy Vĩ Linh Hoàng chính là nan đề.
Làm sao nàng có thể làm được?
Vĩ Linh Hoàng là Mang Đế Horakhty.
Mang Đế Horakhty là thượng tôn chúa tể, là tồn tại cực mạnh trong hàng ngũ Bất Hủ Đế Hoàng. Điều này sẽ chỉ hợp lý nếu và chỉ nếu nàng không hề tồn tại ở thế giới ma pháp trước đó hay xuất hiện ở Siêu Duy Vị Diện.
Mạc Phàm tự nhủ trong đầu.
Nàng nắm giữ Phân Thân Thần Thuật?
Có thể, nhưng khả năng này rất thấp, thấp đến mức Mạc Phàm đã trực tiếp loại bỏ ngay từ đầu.
.............
❈ Vozer ❈ Dịch VN
Đề xuất Tiên Hiệp: Đan Đạo Trường Thanh