Chương 1288: Cực Kỳ Trâu

............

Ầm ầm ầm ầm ~~~~~~~~!

Dị tượng kinh thiên động địa, Apase như một ngôi sao băng lao từ trên cao xuống, nhắm thẳng vào gương mặt rồng đáng ghét của Thanh Hoàng Hiên Viên Long mà tung ra hàng ngàn vạn cú đấm dồn dập.

Những đòn oanh kích dữ dội ngập tràn khắp Đệ Bát Cảnh.

Khi Thanh Hoàng Hiên Viên Long còn đang bị sức mạnh thời không vũ trụ trói buộc, hành động chậm chạp, nó phải hứng trọn tất cả. Mỗi một quyền, dù chỉ là sơ giai hay trung giai, đều ẩn chứa pháp tắc vĩnh hằng, bùng nổ với sức mạnh kinh hoàng. Cảnh tượng chẳng khác nào những khẩu thần công trong thế giới khoa học đang liên tục khai hỏa, trút xuống mục tiêu luồng hỏa lực kinh thiên động địa đủ để nghiền nát tất cả.

Thanh Hoàng Hiên Viên Long choáng váng, vội vàng đưa vuốt lên che chắn trước mặt, đồng thời triệu hồi pháp thuật Thanh Long Thổ Thuẫn bao bọc lấy đỉnh đầu. Hơn nữa, nó còn sở hữu một bộ long trang đấu khải vô cùng mạnh mẽ. Khi Mạc Phàm (Apase) ra đòn, nó liền tự động phóng ra vô số tia sét phản kích để tự vệ.

Những đòn phản sát này, những luồng thanh lôi cuồng bạo này, đều đủ sức xé nát một cường giả cấp Đế Vương một cách dễ dàng, khiến kẻ đó không chết cũng tàn phế.

Nhưng tư duy chiến đấu của Mạc Phàm xưa nay luôn được xếp vào hàng thiên tài hiếm có, có lẽ hắn chỉ từng thất bại trước Nhật Ánh trên phương diện này. Hơn nữa, bản chất của nhân loại là học hỏi, học hỏi và không ngừng học hỏi, liên tục cải thiện để tiến về phía trước.

Thanh Long cũng có tiến bộ, nhưng chậm hơn rất nhiều. Trí mạng nhất chính là, hiện tại nó đang điên cuồng như Hulk, đầu óc hoàn toàn mê muội.

Lôi điện chạm vào Mạc Phàm, hắn liền thi triển hấp lôi song trọng.

Thiên phú của hắn là Thánh Lôi, không có loại lôi điện nào là không thể hấp thụ.

Mượn lôi phản lôi, Mạc Phàm một tay tóm lấy Thanh Long Lôi, sau đó ném sang tay kia, hóa thành một cây Thanh Long Lôi Thương, trông hệt như tia sét của thần Zeus, đâm thẳng vào giữa tấm thuẫn của Thanh Long.

Ầm một tiếng, tựa như cây cổ thụ khổng lồ va vào chuông đồng, âm thanh nặng nề vang vọng khắp Long Uyên Khung Đình. Sóng xung kích kinh hoàng lan tỏa, quét tan cả những đám mây cách đó hàng trăm ngàn dặm, tòa lâu đài cát mà Mạc Phàm dựng nên trước đó cũng vỡ tan thành cát bụi, cùng lúc với tấm thuẫn của Thanh Hoàng Hiên Viên Long.

Tạch tạch tạch tạch tạch tạch ! ! ! ! !

Uy lực ma pháp của Mạc Phàm triệt để bộc phát, từng đợt âm thanh vỡ nát truyền đến. Giữa vẻ mặt kinh hãi của Thanh Hoàng Hiên Viên Long, Apase tung một cú Liệt Quyền móc thẳng từ dưới cằm nó lên. Thân hình nàng tuy nhỏ bé, nhưng khi Hỏa Quyền được tung ra, bàn tay lại hóa thành khổng lồ, tựa như nắm đấm của Cự Thần Titan, vững chắc giáng một đòn trời giáng vào gương mặt tái nhợt của Long Đế.

Một quyền móc thẳng lên trời, khiến cái đầu lâu vạn dặm của Thanh Hoàng Hiên Viên Long bị quán tính đẩy ngược lên theo phương thẳng đứng.

Đương nhiên, đối với nó thì đòn này chẳng thấm vào đâu.

Một quyền này, dù được pháp tắc Hỏa hệ cường hóa, vẫn không thể làm nó bị thương, chẳng khác nào trẻ con đánh người lớn.

Chỉ thấy Apase ngay lập tức đã thuấn di lên đứng trên đỉnh đầu Thanh Hoàng Hiên Viên Long.

Không gian huyễn hóa phóng đại!

Không Gian Trảo ---- Cầm Nã Thủ!

Thân hình nhỏ bé như con muỗi trước mặt Thanh Hoàng Hiên Viên Long, nhưng hệ Không Gian của Mạc Phàm có thể hóa thành một cánh tay không gian khổng lồ, lớn đến mức nếu ở thế giới ma pháp Địa Cầu lúc trước, hắn có thể dùng cánh tay này bóp nát nó như bóp một quả táo.

Phanh!

Không gian cầm nã thủ tóm chặt lấy đầu lâu của Thanh Hoàng Hiên Viên Long.

Apase giẫm lên Phong hệ, trong một hơi thở, nàng bay vút qua tám tầng vị diện, từ đáy Đệ Bát Cảnh lên đến tận Long Môn của Đệ Nhất Cảnh.

Sau đó, nàng lại lao ngược từ đỉnh trời xuống như một thiên thạch vũ trụ đâm vào hành tinh, nắm đầu Thanh Hoàng Hiên Viên Long đang bất lực không thể kháng cự mà hung hăng nện mạnh xuống mặt đất. Một tiếng ầm vang lên, mặt đất thủng cả địa mạch, địa mạch của Long Môn đứt gãy thành một đường rãnh sâu kinh hoàng.

Thanh Hoàng Hiên Viên Long cố gắng giãy giụa phản kháng, lại bị Mạc Phàm tung một quyền đỏ rực nện vào mặt, rồi bị lên gối liên tục. Mỗi một cú thúc gối đều được huyễn hóa bởi sức mạnh không gian của Cự Thần, đánh cho cái đầu của Long Hulk có chút hoài nghi nhân sinh.

Trước mặt Thanh Hoàng Hiên Viên Long, tuyệt đại đa số sinh linh đều nhỏ bé như sâu kiến. Nhưng khi đối mặt với Mạc Phàm, không hiểu sao nó lại năm lần bảy lượt bị bắt bài, để cho người ta đấm tím mặt.

Tê!

Chưa dừng lại, Mạc Phàm trong thân thể Apase càng thêm cuồng bạo.

Ngươi mất trí, ngươi thích nổi điên phải không?

Ta còn điên hơn cả ngươi!

Mạc Phàm lần nữa nắm đầu Thanh Hoàng Hiên Viên Long, một bàn tay khổng lồ túm lấy nó, đè mặt nó xuống đất mà ma sát, cày nát cả một góc băng sơn rộng trăm ngàn dặm, tạo thành một cái hố sâu hun hút.

Khi Thanh Hoàng Hiên Viên Long đang hồn bay phách tán, choáng váng, ngơ ngác.

Chỉ thấy Apase đã xuất hiện giữa tầng trời, sau lưng là vô số pháp trận ma pháp phức tạp.

Thiên Diễm Táng Lễ!

Viêm Ngục Chi Môn!

Thiên Quốc Bi Hồng!

Thương Lôi Long!

Không Gian La Bàn!

Phong Bạo Kiếp!

Bầu trời đầy ắp ma pháp, một cơn mưa ma pháp hủy diệt trút xuống.

Oành Oành Oành ~~~! ! !

Thanh Hoàng Hiên Viên Long bị Mạc Phàm đánh cho rơi thẳng vào hố sâu của Tổ Đình. Đám long tộc tại Tổ Đình còn chưa kịp phản ứng, vô tận ma pháp đã theo nó mà nổ tung, nhấn chìm tòa đế cung khổng lồ trong biển lửa xích hồng, tử lôi và quang minh.

Tựa như trời sập, con Thanh Hoàng Hiên Viên Long dài vạn dặm phát ra từng tràng gầm thét đinh tai nhức óc. Xung quanh, các ngọn núi và vực mây đều bị chấn động đến vỡ nát. Vô số Giao Xà, Thủy Long, chim sơn ca, Long Ưng kinh hãi tháo chạy, nhưng vẫn có rất nhiều không thoát ra được, bị ép thành bùn máu. Cả Tổ Đình cũng sụp đổ tan tành.

Cỗ lực lượng liên hợp này có vẻ không hề yếu hơn cú đấm mà Cổ Nguyệt Đế vừa nãy giáng vào Quỷ Môn, trúng ngay đầu Thanh Hoàng Hiên Viên Long lúc nó xuyên qua cánh cửa vị diện. Thậm chí, có lẽ còn mang đến nỗi thống khổ dồn dập hơn một chút.

Dĩ nhiên, có thể so sánh với sức mạnh của Cổ Nguyệt Tru Đế, Mạc Phàm cũng không lấy gì làm tự hào.

Chủ yếu là vì Cổ Nguyệt Đế bị vị diện cách trở làm suy giảm phần lớn uy lực. Hơn nữa, mục tiêu của hắn không phải là giết Thanh Long, mà chỉ là ngăn cản nó xuyên qua mà thôi.

Huống chi, muốn giết hẳn cũng không dễ. Mạc Phàm có đủ tri thức để hiểu rằng, giết chết một vị đã trở thành Thiên Đạo Đế Hoàng không hề đơn giản.

Cảnh giới Đế Hoàng – Kinh Thế, Bất Hủ, Chí Tôn hoàn toàn khác biệt so với tất cả các khái niệm trước đây. Bên trong cảnh giới Đế Hoàng tuy cũng có chênh lệch tương đối lớn, nhưng cần phải làm rõ, chênh lệch lớn không có nghĩa là tầng thứ cũ bị hạ thấp giá trị.

Đế Hoàng mạnh đánh Đế Hoàng yếu hơn, nói dễ thì cũng dễ, nói khó thì cũng khó. Có thể đánh bại, có thể áp chế, có thể giam cầm, nhưng muốn giết thì chắc chắn sẽ rất mệt mỏi. Chưa nói đến ý chí Thiên Đạo, kể cả không có ý chí Thiên Đạo, giết cũng rất mệt.

Thuần túy đập chết như cường giả Sử Thi đánh Đế Vương là không thể nào. Ngay cả cấp Chí Tôn cũng không thể giết một vị cấp Kinh Thế mà không đổ một thân mồ hôi, không hao tổn chút ma năng đạo hạnh. Một Chí Tôn Đế Hoàng có thể đương đầu với mấy chục vị Kinh Thế Đế Hoàng liên thủ, có thể cùng lúc chiến đấu với khoảng dưới mười vị Bất Hủ Đế Hoàng cũng không thành vấn đề, nhưng tất cả những điều đó không đồng nghĩa với việc nó có thể dễ dàng giết chết một vị Kinh Thế Đế Hoàng.

Cái gọi là Đế Hoàng, chính là hai chữ ‘Thần Minh’ chốn nhân gian, không phải khái niệm nói cho vui, mà là những sinh vật thực sự có tuổi thọ ngang trời đất, sức sống... rất trâu, cực kỳ trâu.

..................

Đề xuất Linh Dị: Hoa Dạ Tiền Hành - Vô Thanh Lạc Mạc
BÌNH LUẬN