Chương 1291: Đừng có rầu, ngươi cũng có bao giờ thắng được ta đâu
............
Nhưng giả thuyết này không đúng, đây không phải là nhập thể đoạt xá để xem ai mạnh ai yếu, mà là Thanh Long lúc nãy đã biểu hiện ra dáng vẻ hoàn toàn mất trí. Nó điên cuồng giận dữ, chứng tỏ bản thân nó đã 100% mất kiểm soát, không có chuyện chống cự hay không chống cự. Đời thực khác xa phim ảnh, làm gì có chuyện đang mất trí lại có thể tự mình xúc động nhớ lại ký ức được.
Cho dù bị Mạc Phàm đánh đến mức nào, cũng không ai thật sự nghĩ rằng hắn có thể đánh cho một Thiên Đạo Đế Hoàng hỏng cả não. Mạc Phàm thậm chí đã nghĩ đến việc giết chết Thanh Long.
Nhưng nghĩ đến chuyện phải dốc toàn lực giết chết Thanh Long, một mặt là ở trạng thái này khó mà giết nổi, nếu cứ dây dưa kéo dài thì chưa chắc đã thắng. Mặt khác, kể cả có giết được thì cũng không có cách nào hồi sinh nó. Vong Linh Hệ của Mạc Phàm là sáng tạo, không phải phục sinh. Hơn nữa, phục sinh một sinh vật từ cấp Đế Vương trở lên vốn đã không phải chuyện dễ dàng. Nếu không thì ngày trước ở Hoa Hạ, việc phục sinh nhục thể của Thanh Long đã chẳng khó khăn đến thế, dù có trái tim của Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần kích hoạt thì vẫn cần đến năng lượng khổng lồ của Địa Thánh Tuyền và Hắc Tử Dịch dưới đáy biển của Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Vương mới đủ.
Huống chi, Thanh Long bây giờ đã là Đế Hoàng, là Chúa Tể đại diện cho Thiên Đạo của thế giới này, lại còn là một Chân Long to lớn vô cùng. Nhục thể của loài rồng được trời ban cho quá cường đại, đổi lại việc chữa trị cho nó cũng khó hơn các sinh vật khác gấp trăm lần.
Nếu như có được toàn bộ năng lượng Thần Hồn của Diệp Tâm Hạ, lại vét cạn cả Tiểu Mei và Thần Miếu Parthenon, Mạc Phàm cũng không chắc liệu có thể hồi sinh nổi một Thiên Đạo Đế Hoàng hay không, khả năng cao là không thể.
Nghĩ đi nghĩ lại, Mạc Phàm tính toán đủ đường, trừ phi ngay từ đầu Thanh Long đã không hề trúng kế, hay nói thẳng ra là nó đang diễn kịch, bằng không thì không thể có chuyện bị đánh vài cái đã tỉnh táo lại như vậy được.
Hô hô ~~~~~~~~~~~~~~~~
Thanh Hoàng Hiên Viên Long trực tiếp thu nhỏ lại thành một Thiên Thanh Hoàng Long chỉ dài chừng 4 mét, tựa như một Tiểu Hulk mang sắc xanh vàng ấm áp cao quý của mùa thu, lởn vởn trước mặt Apase và đám đồng bọn.
Là một Long Đế, nắm giữ vô số long biến pháp thuật là năng lực bắt buộc phải có. Nó thậm chí có thể biến thành hình người, chẳng qua Long tộc vĩ đại có sự kiêu hãnh của Long tộc vĩ đại. Thanh Long bây giờ là Chúa Tể long tộc, trước mặt bao nhiêu thuộc hạ, việc nó đỏ mắt sụt sịt đã là giới hạn rồi, không thể đi xa hơn được nữa. Nó kiên quyết không hạ mình biến thành chủng tộc thấp kém khác, ngay cả ngôn ngữ cũng sẽ dùng ngôn ngữ của loài rồng để giao tiếp.
Bất quá, khoảnh khắc nó biến thành Tiểu Long Hulk cũng đủ khiến đám long chúng xung quanh cảm thấy tê cả râu rồng. Lũ đồng bọn như Hồng Mãng Tà Long và Huyền Vũ thì trực tiếp há hốc mồm, bắt đầu hoài nghi về thế giới quan của long tộc.
Hống hống hống ~~~~~~~~~!
Tiểu Long Hulk há miệng gầm gừ giao tiếp với Mạc Phàm.
Mạc Phàm nghe hiểu, lập tức đáp lại: “Ta đoán đúng rồi, ngươi đang diễn kịch, huyết thanh Long Thần không hề ảnh hưởng đến lý trí của ngươi.”
Hống hống ~~~~~~~~~~~~ Tiểu Long Hulk quẫy quẫy cái đuôi rồng, ngẩng cao đầu thuyết giảng.
Mạc Phàm nhịn không được vỗ một cái lên đầu Tiểu Long Hulk, vô cùng thoải mái nói: “Hiểu rồi, hiểu rồi. Bất quá, ngươi có thể diễn kịch lừa được cả ta và con hồ ly già nua kia, rất khá. Chuyện này làm ta cảm thấy cực kỳ thoải mái.”
Chỉ thấy sắc mặt Tiểu Long Hulk có chút nhợt nhạt, nó hơi do dự, cúi thấp đầu xuống, khẽ ngâm nga riu ríu bên tai Mạc Phàm.
Nó nói gì đó, đại ý là, ừm, bản tọa cũng không phải hoàn toàn diễn kịch.
Mà là đánh thật, dốc toàn lực để đánh.
Thực sự, khi nhìn thấy Mạc Phàm xuất hiện phụ thể lên Apase, Thanh Long đã mừng như điên, chỉ thiếu chút nữa là chạy lại quấn lấy hắn ăn mừng. Nó thực sự muốn cho Mạc Phàm thấy thành tựu của mình, sau đó lại giữ nguyên bộ mặt ngẩng cao đầu kia tiến về thế giới ma pháp, liếc mắt khinh khỉnh ba kẻ từng một thời ngang hàng với mình.
Ở thế giới ma pháp, nó đã thua, tính toán kém người ta một bước, tự rước lấy hậu quả. Nhưng sau khi trải qua gian truân khổ cực ở Triệu Hoán Vị Diện, Thanh Long tự mình tu hành giữa đất trời đã có thể cường đại đến mức sánh ngang nhật nguyệt. Bây giờ nó trở về thế giới ma pháp, thời thế đã thay đổi, dám chắc ba cái tên Ymir, Leviathan và Behemoth sẽ không còn bao nhiêu dũng khí để ngông cuồng trước mặt nó nữa.
Bất quá, lý do chính khiến Thanh Long trầm mặc thật lâu, diễn kịch giống như đánh thật đến mức Cổ Nguyệt Đế dù có đặt cược cũng không thể không bị lừa, đó là vì nó cảm thấy khiếp sợ trước Mạc Phàm.
Cho đến tận ngày hôm nay, Thanh Long chưa từng gặp một nhân loại nào khiến nó cảm thấy sợ hãi sâu sắc đến vậy. Hắn phi thăng quá nhanh, bất kể lão long gia gặp hắn lúc hắn ở cảnh giới nào, chỉ cần lơ là một chút, hắn đã đứng trên Thiên Phong xa không thể chạm tới, khiến người ta theo không kịp!
Từ tận đáy lòng, Thanh Long có chút bất bình.
Chẳng phải Chân Long mới là thương linh mạnh mẽ nhất do thế giới này sinh ra hay sao?
Vì cái gì Mạc Phàm, vốn chỉ là một hạt giống nhân loại, cái thời mà nhân loại còn phải cúi đầu nhờ Đồ Đằng của nó che chở, mà bây giờ tốc độ tu luyện của hắn lại khiến người ta không tài nào chấp nhận nổi? Đã bao lâu không gặp mà hắn đã phi thăng với tốc độ khủng khiếp đến mức khoa trương, thật vô lý, không thể giải thích nổi.
Cho nên, nó muốn đánh.
Thứ nhất, là vì không phục, vì thấy bất công, nó thực sự muốn thử xem giữa đại diện của Chân Long và nhân loại, ai sẽ mạnh hơn. Nó cho rằng, đây là sự trừng phạt mà lão thiên của Thế Giới Ma Pháp vẫn dành cho nó, là một kiếp nạn không thể trốn tránh giữa nhân loại và Chân Long, là cửa ải dục vọng cuối cùng.
Thứ hai, là nhân tiện diễn kịch, muốn cho Cổ Nguyệt Đế một bất ngờ.
Kết quả thế nào thì không cần phải nhắc lại nữa.
Trong một khoảng thời gian cực ngắn, đường đường Long Đế, vậy mà bị người ta treo lên đánh một cách bất lực.
Nhấn mạnh hai chữ ‘bất lực’, vì ngoài việc bị đánh ra, Thanh Long căn bản không thể làm gì khác. Chỉ cần Mạc Phàm chưa cạn ma năng, nó thậm chí còn chẳng có cơ hội lại gần.
Thanh Long đã ngầm thừa nhận rằng mình không thắng nổi Mạc Phàm. Mặc dù nếu đánh tiếp, Mạc Phàm có thể sẽ ngày càng suy yếu, nó vẫn còn cơ hội, nhưng xét đến việc đây chỉ là phiên bản phụ thể, người ta ngay cả Siêu Nhiên Lực cũng không thể triệu hồi, lại còn rất nhiều thủ đoạn chưa dùng đến.
Thanh Long nhớ rõ, Mạc Phàm vốn còn có một thanh Hồng Ma Hữu Kiếm mà trước đây lực lượng không kém mình chút nào, lại càng có tám tòa Bát Hồn đa mưu túc trí làm quân sư, chiêu thức biến hóa thần thông quảng đại.
Nếu như cộng thêm tất cả những thứ đó, nó còn có cơ hội sao???
Mà thậm chí, đây là người ta đang đánh nó ngay trên sân nhà của nó, đánh cho không còn chút mặt mũi, làm nó mất hết thể diện trước toàn thể long chúng.
Mạc Phàm nghe được nỗi lòng của Thanh Long, cũng chỉ biết cười khổ, không muốn nói nhiều về chuyện này.
“Đừng có rầu, Tiểu Long Hulk, thành thật mà nói, ngươi thua ta không có gì đáng xấu hổ. Dù sao trước giờ ngươi cũng có thắng nổi ta đâu.”
Nói một câu, quen thói xát muối vào tim.
Hống hống ~~~~~~~~~~~~~~~~~
Ngay lúc Thanh Long đang giãy nảy lên vì câu nói này, Mạc Phàm lại ấn ấn vào bụng nó xoa xoa, nhỏ nhẹ an ủi: “Thôi thôi, ta giỡn.”
Giỡn xong, lại vào vấn đề chính.
“Ngươi nói ngươi cảm nhận được độc tính, ngươi cảm thấy có phản ứng bài xích chống lại độc tính của Huyết Thanh ngay bên trong máu của mình? Thứ này chẳng lẽ không phải của ngươi, ngay cả ngươi cũng không biết?” Mạc Phàm sửng sốt nói.
Ngơ ngác cả người.
Ngay cả Thanh Long cũng không biết tại sao máu của mình có thể chống lại kịch độc nguyền rủa của Long Thần.
Tiếp tục là màn gầm gừ nhỏ nhẹ của Thanh Long để trò chuyện với Mạc Phàm. Xung quanh, toàn bộ Tổ Đình long chúng giống như đám gia nô hèn mọn, sự tồn tại của chúng hoàn toàn vô nghĩa, có cũng được, không có cũng chẳng sao, chẳng ai thèm quan tâm.
Mắt chúng thấy mà như không thấy, tai lỡ nghe thấy thì chỉ hận không thể tự cắt phăng đi cho rồi. Tương truyền, khi Chúa Tể nói chuyện, kẻ không phận sự phải tự bịt tai lại, nghe lén có thể bị khép vào tội tử hình.
.........................
Đề xuất Voz: Vừa thoát khỏi căn nhà có quỷ