Chương 1296: Khế ước mạnh hơn cả chủ

..........

Trong cuộc sống thường ngày, Thiên Hy rất thích nghe Đường Nguyệt, dì Mục Nô Kiều và dì Heidy kể chuyện xưa. Nàng đặc biệt thích nhất là được ngồi yên, chăm chú lắng nghe những giai thoại huy hoàng về ba ba và mụ mụ của mình.

Ba ba nàng chính là vị thần thoại được lưu truyền trong dân gian, là ma pháp sư mạnh nhất của nhân loại.

Mà mụ mụ của nàng, một người là Băng Nhạc Thánh Tuyệt Mục Ninh Tuyết, vị Thánh Linh được cả thế giới dõi theo, người còn lại là Thần Nữ Diệp Tâm Hạ ngự trên đỉnh cao danh vọng của Parthenon Thần Miếu.

Thiên Hy cũng gọi một vị Nữ Kiếm Thánh khác là mụ mụ. Những ngày không có ba ba Mạc Phàm hay mụ mụ Diệp Tâm Hạ ở bên, chính Mục Ninh Tuyết đã kể cho nàng nghe tường tận mọi chuyện về vị Nữ Kiếm Thánh ấy, kể chi tiết không sót một chữ, có bao nhiêu kể bấy nhiêu, không thêm không bớt.

Ở độ tuổi này, vẻ đẹp băng thanh ngọc cốt hay dung nhan mỹ lệ tựa tuyết tan kia có lẽ không còn là thật, không phải vì thanh xuân còn mãi, mà đơn giản vì nàng đã không còn là nhân loại. Nàng là Thánh Linh, 100%.

Bối cảnh, địa vị, chủng tộc và cả tương lai đều đã thay đổi đến điên cuồng, tâm tình của Mục Ninh Tuyết ít nhiều cũng bị thời gian bào mòn. Nàng đối với Mạc Phàm vẫn cương quyết và khẳng định thân phận, song... Mục Ninh Tuyết cũng không thể phủ nhận mối duyên nợ phức tạp không thể chối cãi giữa Mạc Phàm và Asha Corea.

Có những thứ gọi là duyên trời tác hợp, nhưng Nguyệt Lão lại lỡ tay se thêm một sợi tơ hồng. Đương nhiên Mục Ninh Tuyết chẳng quan tâm Nguyệt Lão mắc phải chứng nan y gì, chỉ là, nếu có thể gửi cho nàng địa chỉ, nàng nhất định sẽ dùng một tiễn bắn chết lão không tha.

Ngồi trên Băng Sương Cung, Mục Ninh Tuyết lơ lửng giữa không trung, khẽ chỉ tay một cái, từng vệt cung băng cứng cáp hữu lực được vẽ ra, trôi chảy hoàn thành một bộ cung pháp, hoàn toàn xé toạc tầng mây trên bầu trời.

Mục Ninh Tuyết lặng lẽ ngắm nhìn trời cao, dõi mắt về phía xa xăm hơn trong Thái Dương Hệ rộng lớn, bắt đầu miên man suy nghĩ.

“Tuyết tỷ tỷ, vậy chúng ta đến Thánh Đình ở Rome chơi đi, gần đây có rất nhiều dân chúng đến triều bái, chúng ta cải trang đi trêu chọc họ một chút nhé?” Thiên Hy đột nhiên bẽn lẽn bay đến bên cạnh Mục Ninh Tuyết, ôm chầm lấy cánh tay nàng, cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn vào, giọng nũng nịu như tiểu hồ ly.

Nàng vẫn thường gọi Mục Ninh Tuyết là tỷ tỷ, và điều đó cũng rất bình thường. Thiên Hy càng lớn càng lộ ra vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành, còn Mục Ninh Tuyết thì dường như miễn nhiễm với lão hóa, vẫn giữ nguyên nét hương sắc thành thục, quyến rũ ở độ tuổi đẹp nhất của người phụ nữ. Hai người đi cùng nhau, thật giống như hai vị tiên nữ tỷ muội trong truyền thuyết hạ phàm du xuân.

Thanh âm của nàng bỗng nhiên vang lên ngay sau lưng Tiểu Viêm Cơ, gần đến mức khiến Mạc Phàm giật nảy mình.

Mặc dù ma năng triệu hoán của Mạc Phàm hiện tại vô cùng khổng lồ, thậm chí tổng ma năng triệu hoán của tất cả pháp sư nhân loại trên thế giới cộng lại cũng không bằng hắn, lượng tích lũy của Nhật Ánh thời hoàng kim cũng chẳng bằng một góc băng sơn. Nhưng phải biết rằng, Mạc Phàm phải câu thông với tận ba thế giới, đồng thời xuất thủ ở cả Triệu Hoán Vị Diện và Quang Minh Vị Diện nên ma năng triệu hoán sẽ bị thất thoát không ít.

Vì vậy, hắn không thường xuyên túc trực bên cạnh Viêm Cơ, chỉ đơn giản để lại một dấu ấn ma năng để thỉnh thoảng trông chừng, cảnh giác và báo động.

Ngay khoảnh khắc nghe được lời Thiên Hy, Mạc Phàm lập tức giật thót trong lòng, vội vàng giáng lâm để cùng du xuân.

“Lánh ~~~~”

Viêm Cơ quay người lại, thấy đôi mắt to tròn của Thiên Hy đang chớp chớp, ra vẻ ăn ý với ba ba, vui vẻ nhảy cẫng lên.

Mục Ninh Tuyết mỉm cười xoa đầu Thiên Hy, rồi lại xoa đầu Viêm Cơ, khiến Mạc Phàm có cảm giác muốn rúc vào dưới váy nàng.

“Một mình du lịch sẽ rất nhàm chán, mãi mãi không thể hòa nhập vào dòng người đông đúc. Nhưng người thân cận bên cạnh chỉ có vài người, dì Nô Kiều và Nô Hân không ở đây, dì Liễu Như cũng vậy. A nha, ở học phủ Anpơ, dì Heidy và Blanc thì không muốn đi đâu cả, các nàng luôn cảm thấy hành vi này rất ngây thơ. Vừa hay hôm nay ngươi có thể đi dạo cùng ta.” Thiên Hy bẽn lẽn liệt kê, hai tay đặt sau lưng, ra dáng một thiếu nữ thanh xuân đáng yêu.

Nói tóm lại là, tu luyện ma pháp quá nhàm chán và khô khan, đi chơi cùng mụ mụ vẫn vui hơn.

Thiên Hy có thể coi là thiên hoàng trong làng đầu thai. Nàng năm nay 18 tuổi, bạn đồng lứa 18 tuổi mới bắt đầu gia nhập học phủ, còn Thiên Hy 18 tuổi đã có ba hệ Ngụy Cấm Chú, một hệ Cấm Chú độc lập, chưa tính đến Độc hệ mới thức tỉnh. Nàng vừa chơi vừa ngáp cũng đủ sức đánh sụp ý chí chiến đấu của tất cả các đội nhóm sắp tốt nghiệp trong Học Phủ Chi Tranh ở độ tuổi 23, 24.

Mặc dù Học Phủ Chi Tranh bây giờ đã thay đổi rất nhiều quy tắc. Theo sự tiến hóa và bành trướng của thế giới ma pháp, tài nguyên ngày càng sung túc dồi dào, văn minh ma pháp năm sau đột phá nhanh hơn năm trước. Bây giờ Học Phủ Chi Tranh không còn giới hạn ở cấp bậc Cao Giai pháp sư nữa, mà đã cho phép cảnh giới Siêu Giai tham gia. Hầu như các đội tuyển quốc gia vào đến vòng chung kết đều là Siêu Giai pháp sư.

Để công bằng với tất cả các khóa, Học Phủ Chi Tranh được tổ chức 3 năm một lần thay vì kế hoạch như cũ. Hai đội vô địch gần đây nhất thường phải có thành viên Siêu Giai cấp 3 mãn tu ít nhất một hệ, hoặc một nhóm Siêu Giai cấp 2 có nền tảng vững chắc và sở hữu pháp môn dung hợp nhuần nhuyễn.

Kỵ sĩ Perseus, học trò của Diệp Tâm Hạ tại Parthenon Thần Miếu, cũng là đội trưởng đội tuyển quốc gia Hy Lạp tham gia lần trước với tư cách ứng cử viên số một cho ngôi vị quán quân. Hắn là một Siêu Giai mãn tu, nhưng đáng tiếc, thế giới ma pháp không chỉ có mình hắn là thiên tài. Đội vô địch lần trước đến từ sa mạc đen Nam Phi, họ đã sử dụng pháp môn tác chiến độc đáo, vượt cấp đánh bại Perseus và đội của mình.

Nực cười nhất chính là, cũng trong năm đó, toàn bộ đội tuyển quốc gia Nam Phi đi lịch luyện ở rừng rậm Congo, cả đội bị một đầu Đế Vương dị biến truy giết ráo riết, cuối cùng đầu Đế Vương đó lại bị khế ước của Thiên Hy bắt sống...

Thiên Hy cũng giống như ba ba mình ngày xưa, ưa thích chiến đấu nơi hoang dã và khám phá điều tra. 16 tuổi đã là Thợ Săn Đại Sư, hiện tại 18 tuổi đã giành ngôi vô địch trong cuộc thi Liệp Vương, trở thành Liệp Vương trẻ tuổi nhất lịch sử.

Năng lực của nàng rất mạnh, trí tuệ đương nhiên vượt trội hơn Mạc Phàm ngày xưa. Nếu Mạc Phàm năm đó cần Linh Linh để giải quyết những manh mối phức tạp, thì bây giờ Thiên Hy một mình có thể sắm cả hai vai, tự mình điều tra, tự mình giải quyết.

Nhiệm vụ treo thưởng có manh mối quá bí ẩn ư!? Không sao, bí ẩn lớn nhất trên thế giới này có lẽ chính là cha mẹ nàng đang lo giải quyết. Còn nếu nhiệm vụ treo thưởng có kẻ địch quá mạnh, ân... thật tội cho kẻ địch.

Phải biết rằng, triệu hoán khế ước của Thiên Hy thậm chí còn mạnh vượt xa cả nàng. Nhờ chiếm được thiên tài địa bảo theo sự tiến hóa của thế giới ma pháp, nó đã đột phá đến cấp bậc Sử Thi.

Nó nằm trong danh sách Thập Uyên Chúa Tể.

Trắng như bông tuyết.

Mùa đông không lạnh.

Không ăn thịt rừng, chỉ ăn hải sản.

Đệ nhất gấu mùa đông ----- Lãnh! Nguyên! Thánh! Hùng!

....................

Đề xuất Voz: Những Năm Tháng Ấy : Anh và Em !
BÌNH LUẬN