Chương 1298: Mua bông làm quen
............
............
Siêu Duy Vị Diện.
Tây Giới - Thiên Vực - Triều Ca.
Trời vừa tờ mờ sáng, gà còn chưa gáy, Sở Nguyệt Cát đã vội vàng trở dậy. Chiếc chăn đơn bạc của thiếu niên nghèo khó quả thực chẳng giữ nổi chút hơi ấm nào, hơn nữa cậu cũng đã quen với việc ngủ muộn dậy sớm, tất bật chạy đi giao hoa...
Nói cũng lạ, chẳng ai biết cha mẹ cậu bé là ai. Nhiều người sống lâu năm trong ngõ Tao Đàn vẫn thường đùa rằng đứa trẻ đáng thương này là con của quỷ, không ai biết nó từ đâu tới. Người ta chỉ thấy trong tòa thư viện cổ sau trường học cũ bỗng xuất hiện một đứa bé khóc oe oe, trên ngực nó có một sợi dây chuyền mang chú ấn kỳ lạ, dã thú vừa trông thấy đã phải lùi xa trăm bước.
Sở Nguyệt Cát cứ thế được một vị giám giáo trong thư viện dùng thức ăn thừa nuôi lớn. Mặt mũi cậu lúc nào cũng lấm lem bùn đất, tuổi còn nhỏ mà chẳng mấy khi được ngủ đủ giấc, ăn đủ no. Quanh năm suốt tháng, cậu chỉ có hai tấm chăn rách quấn quanh người, bất kể gió mưa rét buốt, cậu bé đáng thương vẫn cứ lủi thủi ngoài đường mưu sinh.
Mấy đứa trẻ hàng xóm trạc tuổi thường trêu chọc Sở Nguyệt Cát rằng hắn có số trời sinh nghèo khổ, dù có phúc bước vào nhà cao cửa rộng thì cũng chỉ có thể chạy vặt không ngơi nghỉ. Ở ngõ Tao Đàn đất Triều Ca này, người ta theo Pháp gia, thờ Phật trên đầu, nhưng con trẻ đến trường lại học đạo Nho.
Lũ trẻ con tuy được ăn học đàng hoàng nhưng chưa hiểu được thế nào là đạo quân tử của Nho gia, chẳng thấm được nghĩa khí và chính khí trong sách vở. Bọn chúng chỉ vừa biết được mặt chữ đã thích khoe khoang, đối diện với một Sở Nguyệt Cát lấm lem, bốc tay ăn cơm, chúng mở miệng là trích sách dẫn kinh, nói những lời cao siêu khó hiểu. Sở Nguyệt Cát nghe mà chẳng hiểu gì, nên càng lớn càng không thể hòa đồng.
Từ những đứa trẻ ngây thơ như tờ giấy trắng, chúng cũng dần xa lánh Sở Nguyệt Cát.
Sở Nguyệt Cát mở cửa phòng, bước vào khoảng sân đất nhỏ của mình. Sau khi hít một hơi thật sâu, hắn vươn vai rồi đi ra khỏi sân. Thiếu niên thu hồi tầm mắt, chạy xuyên qua các ngõ phố về phía tây tiểu trấn để đến cửa hàng lấy hoa.
Gom hoa đầy giỏ, treo lên sau lưng, việc tiếp theo của Sở Nguyệt Cát là giao những bó hoa này đến đúng địa chỉ ghi trên phong thư đính kèm, thù lao mỗi bó là 3 đồng kim tệ. Phải biết rằng, mức lương này đã rất hậu hĩnh, đây là công việc mà hắn đã phải rất vất vả mới giành được.
Vừa ra đến đầu cổng, từng cơn gió lạnh buốt xương đột nhiên thổi qua, Sở Nguyệt Cát co rúm người lại, xoa hai tay vào nhau.
Cậu bé hiểu chuyện đã chuẩn bị sẵn một ít lạc rang muối nóng hổi cuốn trong mảnh vải để giữ nhiệt. Cậu vội chia chỗ lạc rang làm ba phần: một phần buộc quanh cổ, một phần để trong túi áo trước ngực, phần còn lại cầm trên tay để sưởi ấm.
Chỗ lạc rang muối này cũng chính là khẩu phần ăn của Sở Nguyệt Cát trong cả ngày hôm nay. Ngày trước, cậu được mấy vị lão sư trong thư viện chỉ cho cách làm.
Năm nay mùa đông đến muộn hơn mọi khi, nhưng cái rét chẳng vì thế mà giảm đi.
Thực sự là lạnh thấu xương.
Gã ăn mày lôi thôi ở đầu cổng từng lảm nhảm triết lý với Sở Nguyệt Cát, gã nói đó gọi là rét tháng ba, lợi hại chẳng kém gì hồi mã thương trên sa trường. Mùa đông đến muộn, sẽ có rất nhiều người phải chết ở cửa ải Quỷ Môn này.
Sở Nguyệt Cát chỉ thấy gã kia có chút buồn cười.
Chẳng phải chỉ là một tên ăn mày sao? Bày đặt đạo lý làm gì, da mặt dày như hắn, coi như có rơi xuống Địa Phủ, Diêm Vương cũng chê không thèm bắt.
Triều Ca rộng lớn vô cùng, đi mãi cũng không hết. Cho đến tận bây giờ, Sở Nguyệt Cát vẫn chưa từng bước chân ra khỏi tiểu trấn Phúc Lộc nhỏ bé, nơi vốn chỉ là một hạt cát giữa sa mạc Triều Ca Thiên Thành.
Tiểu trấn không có tường thành bao bọc, nhưng đừng nói là giặc cướp, ngay cả trộm vặt cũng hiếm thấy. Vì vậy, cửa thành trên danh nghĩa thực chất chỉ là một hàng rào gỗ cũ nát xiêu vẹo, miễn cưỡng coi như có một lối cho người và xe ngựa qua lại, giữ lại chút thể diện cho tiểu trấn.
Lúc Sở Nguyệt Cát chạy ngang qua ngõ Trâm Anh để giao hoa, cậu thấy vài người phụ nữ và trẻ con đang tụ tập bên giếng nước, tiếng guồng quay cót két không ngừng. Lại chạy qua một con ngõ khác, thiếu niên bỗng nghe thấy tiếng đọc bài quen thuộc vọng tới từ gần đó. Nơi đây có một lớp học nhỏ do mấy nhà giàu trong trấn góp tiền mở. Vị tiên sinh dạy học là người nơi khác đến, nghe đồn còn có thư giới thiệu của Hoa Đà Thu Ly đại sư.
Lúc còn nhỏ, Sở Nguyệt Cát thường chạy tới đứng bên cửa sổ, vểnh tai lên nghe lỏm. Vị tiên sinh kia tuy lúc dạy học rất nghiêm khắc nhưng cũng chưa từng quát mắng hay xua đuổi những đứa trẻ đến “học lỏm” như cậu.
Hôm nay, khi đi trên con hẻm, Sở Nguyệt Cát phát hiện có một vài vị khách lạ mặt mà mình chưa từng gặp bao giờ. Có lẽ họ từ các thành thị khác đến, hoặc cũng có thể từ một thị trấn khác, dù sao thì Triều Ca cũng lớn như vậy mà.
Lúc này, Sở Nguyệt Cát và những vị khách lạ kia đứng cách nhau một hàng rào gỗ, đưa mắt nhìn nhau.
Khoảnh khắc ấy, thiếu niên nhà nghèo bỗng thấy vô cùng ngưỡng mộ bộ quần áo dày dặn trên người họ. Chắc hẳn chúng ấm áp lắm, không cần phải sợ lạnh, cũng chẳng cần dùng lạc rang để giữ nhiệt.
Nhất là vị tiên sinh tóc xanh kia, đang thong thả ngồi giữa trấn vẽ tranh kiếm tiền. Mỗi một bức họa ông vẽ ra đều thu về mấy ngàn kim tệ. Một vài bức có phong vị được khách nhân ưa thích, thậm chí có người không tiếc dùng một kim nguyên bảo sáng chói giá trị cực cao để trao đổi.
Sở Nguyệt Cát sờ vào túi mình, chỉ có vài đồng bạc lẻ kêu lách cách. E rằng cả đời này cậu làm lụng vất vả cũng không bằng bức tranh rẻ nhất của người ta.
Người đi đường qua lại đông đúc, Sở Nguyệt Cát vội nép sang một bên nhường lối. Ngoại trừ một thanh niên đội mũ cao, còn có hai đứa trẻ nhỏ tuổi lần lượt đi qua. Đứa bé trai trông khá bụ bẫm, kháu khỉnh, còn bé gái thì trắng nõn, làn da gần như trắng sứ.
Cả hai đứa trẻ đều thấp hơn Sở Nguyệt Cát một cái đầu. Lúc đi ngang qua chỗ cậu, chúng còn mấp máy môi, tuy không thành tiếng nhưng rõ ràng là đang nói hai chữ gì đó, vẻ mặt đầy khiêu khích. Người phụ nữ đang nắm tay đứa bé gái khẽ hắng giọng một cái, nó mới chịu thu liễm lại đôi chút.
Đứa bé gái đi sau người phụ nữ, được một ông cụ cao lớn tóc bạc phơ dắt tay. Cô bé quay sang nói một tràng gì đó với Sở Nguyệt Cát, còn không quên chỉ trỏ vào thằng bé ở phía trước.
Sở Nguyệt Cát căn bản chẳng hiểu cô bé nói gì, nhưng cũng đoán được chắc là nó đang chế giễu bộ đồ rách rưới trên người mình.
Ông cụ cao lớn kia liếc nhìn thiếu niên nghèo hèn một cái. Lão là một Quỷ Bí Giả, người có sức mạnh, thực lực đã đạt tới Quân Chủ cảnh. Chỉ bị lão liếc nhìn thoáng qua, Sở Nguyệt Cát bất giác lùi lại một bước, hệt như chuột thấy mèo, sợ hãi đến tột cùng.
Thấy vậy, cô bé đang líu lo lập tức mất hứng, quay đầu đi chẳng thèm nhìn Sở Nguyệt Cát nữa, dường như nhìn thêm một cái cũng làm bẩn mắt mình.
Thiếu niên Sở Nguyệt Cát cười khổ, rồi cũng lặng lẽ đi giao hàng tiếp, làm tròn phận sự của mình.
“Xuân qua hạ tới, thu tàn đông sang. Lòng an nhiên tự tại, mai đào rồi sẽ lại nở.” Sở Nguyệt Cát không cảm thấy tủi thân, không hiểu sao mỗi khi nhẩm câu thơ này trong miệng, cả người cậu lại có một cảm giác thanh thản, nhẹ nhõm.
Thiếu niên tuy chưa rành sự đời, nhưng không phải là không hiểu chuyện.
Có những điều, trường đời dạy, sách vở không ghi.
Đợi đám người kia đi khỏi, bất chợt một giọng nam vô cùng dễ nghe cất lên bên tai Sở Nguyệt Cát: “Có muốn biết bọn họ nói gì không?”
Sở Nguyệt Cát giật mình, kinh ngạc quay đầu lại.
Chỉ thấy một nam tử đẹp đến chói lòa, khí chất tựa tiên nhân giáng thế, thần thái như thiên tử giáng trần, cao quý không gì sánh bằng. Tóc hắn màu vàng, dáng người cao gầy, bên hông đeo một miếng ngọc bội xanh biếc đắt giá. Hắn nhìn về phía Sở Nguyệt Cát, không nói gì thêm, chỉ mỉm cười như vậy.
Có thể nói, vị nam tử này cùng với vị tiên sinh đang vẽ tranh đằng kia, nếu đặt lên bàn cân so sánh, quả thực giống như Tiên Thần và Thánh Nhân trong truyền thuyết cùng lúc hạ phàm, phảng phất đều là ngọa hổ tàng long, rồng thiêng giữa nhân gian.
Sở Nguyệt Cát bị thần thái và khí chất của nam tử tóc vàng làm cho sững sờ, nhưng thiếu niên không sợ hãi, bình tĩnh gật đầu đáp: “Muốn.”
Triệu Mãn Duyên tỏ ra thích thú, cười hề hề nói: “Cô bé kia khen ngươi đẹp trai đấy.”
Khóe miệng Sở Nguyệt Cát giật giật, thầm nghĩ: *Ngươi tưởng ta ngốc chắc?*
Triệu Mãn Duyên dường như đọc được suy nghĩ của cậu bé, bèn cười to hơn: “Tiền có thể khiến quỷ sai khiến. Nếu ngươi không đến giao hoa, thì ta tìm ngươi thế nào được?”
Sở Nguyệt Cát bừng tỉnh ngộ.
Địa chỉ giao hoa chính là nơi này.
Giữa con hẻm, đối diện với người nam tử vẽ tranh.
Sở Nguyệt Cát không dám đáp lời, sợ chọc giận gã thì đồng tiền sắp vào tay sẽ bay mất.
Triệu Mãn Duyên thấy vẻ mặt khó xử của cậu bé, bèn không trêu chọc nữa.
Hắn quay đầu nhìn về phía mấy người kia, giơ tay xoa cằm, khẽ tặc lưỡi: “Mà nói đi cũng phải nói lại, cô bé kia thì ta không để ý, nhưng đôi chân của vị phu nhân ban nãy có thể kẹp chết người đấy. Đừng dại mà chọc vào.”
Sở Nguyệt Cát do dự một lúc, vẫn tò mò hỏi: “Vị phu nhân kia từng luyện võ ạ?”
Triệu Mãn Duyên xoa đầu cậu bé, thong thả đáp: “Không, nàng không luyện võ. Nàng luyện phép.”
Thiếu niên chẳng hiểu gì cả.
Sống an phận ở Triều Ca, thiếu niên có nhục thể cấp Chiến Tướng như Sở Nguyệt Cát xưa nay đều không quan tâm đến những vấn đề mạnh yếu này.
“Hoa đồng, ngươi bán hoa, ta gọi ngươi là Hoa đồng, không có vấn đề gì chứ?” Triệu Mãn Duyên mở miệng hỏi.
Sở Nguyệt Cát gật đầu.
Chỉ là một cái tên, quả thực không có vấn đề gì.
“Hoa đẹp thế này, nhưng bán chẳng được bao nhiêu. Chủ tiệm hoa trả công ngươi thấp cũng là điều dễ hiểu. Hoa đồng, ngươi dùng hoa này để buôn tin tức, có khi lại phát tài đấy.”
Triệu Mãn Duyên vừa nói vừa đưa tay lấy một bông hoa từ giỏ của Sở Nguyệt Cát ra ngửi, ngửi xong liền ném một túi tiền vào trong giỏ của cậu bé.
“Tin tức? Tin tức là thế nào ạ?” Sở Nguyệt Cát nhíu mày, bắt đầu nghi hoặc hỏi.
“10 bông hoa đổi một tin vặt, 100 bông đổi một tin quan trọng, 1000 bông lấy tin tức ít người biết, 10.000, 100.000 bông lấy tin cơ mật. Sao nào, ngươi ở Triều Ca lâu như vậy, toàn bộ tiểu trấn Phúc Lộc này như nhà của ngươi, chẳng lẽ ngươi thấy mình không đủ khả năng nghe ngóng tin tức sao?” Triệu Mãn Duyên nói với giọng cà lơ phất phơ.
Hắn nói lòng vòng một hồi, cuối cùng mới vào thẳng vấn đề: “Trước mắt, ta đặt cọc chỗ ngươi 100 bông hoa xem như phí làm quen. Nhớ kỹ mặt ta, lần sau ta sẽ lại đến mua hoa của ngươi.”
“100 bông hoa chỉ để làm quen thôi sao?” Sở Nguyệt Cát há hốc miệng, không thể tin vào những gì mình vừa nghe.
Không phải cậu có ý gì, nhưng một kẻ nghèo hèn như cậu, làm gì có giá trị cao đến thế.
“Ngươi thấy nhiều à? Vậy ta mua 10 bông thôi nhé?” Triệu Mãn Duyên hỏi vặn lại.
Chỉ thấy Sở Nguyệt Cát ngẩn người, vội lùi lại một bước, che cái giỏ đi không cho Triệu Mãn Duyên thò tay vào.
“...Có thể, nhưng...”
“Ta không lừa ngươi đâu, giá này là hợp lý rồi. Hoa đồng, ngươi tên Sở Nguyệt Cát, phải không?”
“Vâng.”
“Ừm, đi đi, tranh thủ làm cho xong rồi về nhà sớm ăn cơm.”
...................
.....................
❄ Vozer ❄ VN dịch cộng đồng
Đề xuất Huyền Huyễn: Quầy Hàng Vỉa Hè Của Ta Cực Mạnh