Chương 1315: Trùng hợp

............

Sở Nguyệt Cát dốc hết sức bình sinh, hộc tốc chạy một mạch đến cổng thành tiểu trấn. Hắn không mang theo giỏ hoa sau lưng, hôm nay xác định là không thể đi làm được. Về phần sau đó có bị trừ lương hay trách mắng, hắn cũng chẳng màng, những thứ đó sao có thể so được với mạng người.

Khoảng chừng nửa giờ sau, thiếu niên đã chạy đến Đông Môn Trấn.

Sở Nguyệt Cát thở hổn hển, hai tay chống xuống đầu gối, nhưng ánh mắt vẫn ngẩng lên nhìn quanh. Hắn đầu tiên nhìn về phía cổng gác, nơi gã ăn mày lôi thôi kia hay ngồi, sau đó lại ngó nghiêng khắp chốn, vừa nhìn vừa lau đi mồ hôi nhễ nhại trên trán.

Quả nhiên, vào những lúc thế này, vị cứu tinh đời thực luôn luôn mất dạng. Cảm giác hệt như một cao nhân giả heo ăn thịt hổ, ngày thường lúc nào cũng hiện hữu, nhưng đến khi cần kíp lại chẳng thấy đâu.

Quen biết nhiều năm như vậy, Sở Nguyệt Cát không phải là không có chút tuệ nhãn nhìn người. Trong quá khứ, hắn kỳ thực đã có không dưới mười lần hoài nghi thân phận của gã ăn mày này. Nhiều lúc hắn cảm thấy, trong toàn bộ tiểu trấn, thậm chí toàn bộ Triều Ca, không có việc gì là lão ăn mày kia không biết, chẳng có thứ nào trên đời là lão không hiểu, kiến thức uyên bác nói không chừng còn hơn cả mấy lão giả tóc bạc phơ ngồi trên đỉnh tháp thư viện.

Đến tận hôm nay, nghe được hai chữ ‘gã lôi thôi’ từ miệng đại sư Thu Ly nói ra, Sở Nguyệt Cát không những không có bất cứ nghi ngờ hay phản bác nào, ngược lại còn giải đáp được hết những khúc mắc trong lòng. Hắn minh bạch, gã ăn mày lôi thôi kia chính là thần tiên, còn nếu không phải thần tiên thì nhất định cũng là một vị chân nhân đức cao vọng trọng, có địa vị chót vót trong tòa Thiên Thành này.

Không tìm thấy gã ăn mày lôi thôi, Sở Nguyệt Cát nheo mắt, sắc mặt cực kỳ u ám. Một lát sau, hắn quyết định không tìm nữa mà bỏ qua, khẩn trương xoay người chạy vào trong hẻm nhỏ, thẳng đến phố Hàng Mã để tìm đạo sĩ Mạc Phàm.

Đột nhiên, khi Sở Nguyệt Cát băng ngang qua phố Hàng Mã, một nam tử đội mũ quan cao, tóc đen dài xõa xuống trông có mấy phần tuấn mỹ bước tới. Bên cạnh y là một nam nhân khác trẻ trung hơn. Nam tử tuấn mỹ cố ý chắn trước mặt Sở Nguyệt Cát, cười nói: “Trùng hợp thật, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Thiếu niên nhà nghèo đang vội vã nên không kịp ngẩng đầu, đến khi ngẩng lên nhìn, hắn phải nhìn đi nhìn lại mấy lần mới chợt nhớ ra hai người này. À không, là hôm kia vừa mới gặp họ.

Hai người này không phải dân bản địa Đông Bảo Triều Ca, mà là khách mới tới. Sở Nguyệt Cát thường xuyên chạy tới lui giao hoa, thỉnh thoảng có thấy họ mấy lần trên đường. Bởi vì diện mạo của đối phương cực kỳ đặc biệt nên cũng không quá khó nhớ.

“Có chuyện gì sao?” Sở Nguyệt Cát hỏi.

Vị nam tử đi cùng nam nhân tóc dài tuấn mỹ kia dùng giọng địa phương của vùng biển đảo, nói năng vô cùng trôi chảy: “Nơi này là ngõ Tao Đàn đúng không? Ta muốn hỏi có phải ở đây có một người gọi là đại sư Thu Ly và một họa sĩ tên là Mục Bạch hay không. Ta là người ở Hải Châu, nhà ta và đại sư có mối quan hệ không tầm thường, hồi nhỏ ta cũng được đại sư dạy chữ, thậm chí có thể xưng là thế giao. Vị ti giám đi bên cạnh ta đây thì đến từ đế quốc phương Bắc, hắn và Mục Bạch lại là bạn bè nhiều năm, vì vậy nên hai bọn ta mới đi chung, dù sao cũng đều tìm đến cùng một ngõ. Chúng ta gặp ngươi cả thảy ba lần, một lần ở hẻm Trúc Liên vào hôm mùng 8, một lần ở Đông Môn vào hôm kia, hôm nay tình cờ gặp thêm lần nữa là ba. Ngươi nói xem có trùng hợp không, tựa như mọi chuyện đều được sắp đặt, quả đúng là thiên ý.”

.................

Mạc Phàm hôm nay không mở quầy sạp coi bói. Chuyện là hai hôm trước, khi tự mình đến bên giếng cổ để điều tra, Mạc Phàm lần đầu gặp được Sở Giang cũng xuất hiện ở đó.

Sở Giang chính là gã ăn mày lôi thôi ở đầu cổng Đông tiểu trấn.

Bởi vì xuất hiện có chút đột ngột, hơn nữa Sở Giang không muốn thân phận của mình kinh động quá nhiều người, cho nên vị Quỷ Cốc Tông đại đệ tử này nói cũng rất ít, chủ yếu là truyền tin tức đến cho Mạc Phàm.

“Hoàn cảnh của ngươi ta đại khái đã nắm rõ. Bỏ qua thực lực tổng hợp ở mọi phương diện, với huyết mạch của nhân loại bình thường như ngươi và ta, vốn không thể nào có được Mệnh Cách Đế Hoàng. Chúng ta chỉ có thể thông qua đường tắt của Thiên Đạo để nhận được Thần Ban Ý Chí, miễn cưỡng ngồi lên chiếc ghế Thiên Đạo Đế Hoàng mà thôi. Không cần chất vấn, ta biết những lời này là thừa thãi, ngươi cũng sớm đã biết. Nhưng việc ta sắp nói tiếp theo đây, có thể ngươi còn chưa biết.” Sở Giang khi đó xuất hiện sau lưng Mạc Phàm, đóng giả tên ăn mày đang níu chân xin tiền.

Mạc Phàm gật đầu, im lặng lắng nghe.

Ngươi hãy lưu tâm đến sủng thú của mình, một trong số chúng vẫn còn tiềm năng để tiến giai. Năng lượng căn bản của Siêu Duy Vị Diện vừa vặn phù hợp, để đột phá bình thường, cần có thánh vật tương ứng với thuộc tính của sủng thú. Hiện tại, nếu ta đoán không sai, Bạch Phượng Hoàng của ngươi đã đạt đến cảnh giới tiệm cận Bán Đế Hoàng. Thế nhưng, dù chỉ là tiệm cận, với tốc độ tu luyện thông thường, cũng phải mất thêm vài trăm năm nữa mới có thể chân chính bước vào cảnh giới Bán Đế Hoàng. Muốn tiến xa hơn, lại càng tiêu tốn hàng ngàn, hàng vạn, thậm chí hàng chục vạn năm. Ngươi hẳn rõ, thời gian của ngươi chẳng còn bao nhiêu, phải không?

Sở Giang lặng lẽ nói tiếp: “Phượng hồn của Bạch Phượng Hoàng có thể thông qua tinh phách của Tinh Phượng Minh Chủ ở Trung Châu để đạt đến thăng hoa, Tinh Phượng cũng là Phượng Hoàng tộc, rất phù hợp. Thứ hai, ngươi chắc chắn phải tạo cho nó một cái Thần Hồn. Mặc dù thường thường chỉ có Đế Hoàng mới biết đến sự tồn tại của Thần Hồn, nhưng tình huống hiện tại bắt buộc phải có từ sớm. Có Thần Hồn, nó sẽ bảo vệ Bạch Phượng Hoàng tu luyện dưới áp lực và gia tốc bành trướng tu vi trong thời gian ngắn mà tinh thần và linh hồn không bị đổ vỡ.”

Nói theo cách của nhân gian, gọi là dục tốc bất đạt, mà nếu có đạt được thì cũng là tẩu hỏa nhập ma, tự sinh tự diệt. Thần Hồn chính là vào thời điểm này phát huy tác dụng, giảm mức thiệt hại xuống phần nào.

“Thứ ba, lực lượng tiến hóa của Bạch Phượng Hoàng cần có năng lượng đủ lớn để xung kích phá bỏ gông xiềng. Một đạo thánh vật tự nhiên phải được lựa chọn, nó càng phải ẩn chứa lôi, hỏa, thứ nguyên chi lực. Thiên Vương Tinh Tâm chính là một vật như thế, sẽ phù hợp với thuộc tính của Bạch Phượng Hoàng. Thứ tư, cũng là quan trọng nhất, cần thêm một nhánh Phí Thủy Liên Hoa trăm vạn năm để giữ năng lượng của Thiên Vương Tinh Tâm không bị thất thoát ra ngoài, đồng thời kiên cố hoàn mỹ gắn kết tất cả những thuộc tính trên lại với nhau. Yếu tố cuối cùng…”

Nói tới đây, lời của Sở Giang hơi khựng lại, một lúc lâu sau mới đưa ra cho Mạc Phàm một đáp án: “Ngươi cần may mắn, khí vận là bước tất yếu không thể thiếu.”

Tinh Phượng Minh Chủ ở Trung Châu vốn có một số ân oán duyên nợ với Mạc Phàm năm xưa, món nợ này, trước kia hắn kỳ thực vẫn chưa trả. Bây giờ nghĩ lại, cũng đến lúc phải thanh toán rồi. Sở Giang nói một lời như thế, ngụ ý rằng Thần Mẫu Gaia cũng không hề phản đối, Mạc Phàm muốn giết cứ giết.

Thiên Vương Tinh Tâm thì hơi phức tạp một chút, thứ này vốn nằm ngoài thiên hà. Sở dĩ thời điểm này Sở Giang nói ra là thích hợp nhất, đó là bởi vì dựa theo thiên văn học, vào đúng ngày 15 tháng chạp sắp tới, thời điểm các chòm sao trong hệ thái dương giao thế, Thiên Vương Tinh Huy sẽ lộ ra, di chuyển đến gần Siêu Duy Thần Mẫu hơn một chút.

Mạc Phàm chỉ cần chờ đợi ánh sáng của nó trên bầu trời, hắn có thể dễ dàng phi hành bay tới, chọc thủng vào lõi tinh cầu để đoạt được Thiên Vương Tinh Tâm. Phải biết, giá trị của Thiên Vương Tinh Tâm có khả năng gần bằng Ngôi Sao Đen mà Ám Tỳ Bà chiếm đoạt lúc trước, nhưng thuộc tính thì lại thích hợp hơn với Bạch Phượng Hoàng.

Về phần Phí Thủy Liên Hoa mà Sở Giang nói, lại còn là trân phẩm trăm vạn năm, toàn bộ Siêu Duy Vị Diện chưa chắc có được mấy đóa, Mạc Phàm muốn tìm cũng không phải chuyện dễ dàng.

Sở Giang kỳ thực cũng không biết, hắn bấm tay tiên đoán, dựa vào Nho học, Đạo hạnh và thiên văn khí tượng, nhưng khả năng quan trắc cũng vô cùng có hạn.

Bất quá, cho Mạc Phàm một manh mối như vậy là được rồi.

Mạc Phàm nắm giữ Thần Tỉnh Bỉ Ngạn Hoa, hắn dựa theo manh mối mà Sở Giang cung cấp, thăm dò Thiên Cơ thôi diễn, tự nhiên là tìm được manh mối chi tiết hơn về một vật… hay một người am hiểu nhất loại đồ vật này.

Không thể phủ nhận, nắm giữ Thần Tỉnh Bỉ Ngạn Hoa thực sự là một bước ngoặt mang lại cho Mạc Phàm rất nhiều lợi thế. Không nói đến việc thôi diễn tính toán tương lai, kỳ thực cơ sở của loại thôi diễn này rất thấp, một mặt là vì thứ Mạc Phàm nắm giữ cũng không phải là Thần Chủng Thần Mộc Tỉnh hàng thật giá thật, mặt khác, Chí Tôn Đế Hoàng hay một số Bất Hủ Đế Hoàng đẳng cấp cao cũng đều có thể tiên đoán được. Bàn cờ Thiên Cơ này, càng thôi diễn sẽ càng rối rắm, căn bản không khả thi.

Thứ mà Diệp Tâm Hạ và Tiểu Mei nhìn thấy, sở dĩ cũng là trải qua vô số lần thôi diễn tổng kết mà thành, đó là kết quả tương lai đã được bố cục, tính toán với độ sai số thấp nhất, gần như bằng không, rất khó xảy ra sai lệch.

Nhưng Thần Tỉnh Bỉ Ngạn nào đâu chỉ có công dụng như vậy. Mạc Phàm có thể dùng nó để tính toán vận may của mình trong ngày, có thể cảnh giác trước những nguy hiểm rình rập từ tối hôm trước, thậm chí, có thể đưa ra manh mối hữu dụng, phát tới hình ảnh địa phương hữu ích để giúp Mạc Phàm truy tìm tài nguyên gia tăng tu vi.

Giống như hiện tại, Mạc Phàm không biết nơi nào tìm được Phí Thủy Liên Hoa, đến khi sử dụng Thần Tỉnh Bỉ Ngạn, hình ảnh truyền về đã hướng hắn tới Hải Châu, hướng tới Điện Tôn Lạc Nhạn...

“Vận may của mình thật không tệ, thật trùng hợp, manh mối của món đồ thì ra lại nằm trong tay người quen.”

Mạc Phàm không nhiều lời, ngay trong ngày quay trở về tổng đàn Hàn Hải Điện ở Hải Châu, đi đến phủ của Điện Tôn Lạc Nhạn.

Sáng hôm đó, hắn cũng thông qua Thần Tỉnh Bỉ Ngạn mà sớm biết Sở Nguyệt Cát nhất định sẽ tìm mình.

Nhưng không biết vì sao, Thiên Cơ từ Thần Tỉnh Bỉ Ngạn dự đoán, đưa ra lời khuyên rằng Mạc Phàm nên rời đi càng nhanh càng tốt. Nếu gặp Sở Nguyệt Cát vào thời điểm này, đây sẽ là quẻ xấu cho cả hai người.

..................

Đề xuất Linh Dị: [Dịch] Cửu Long Kéo Quan
BÌNH LUẬN