Chương 1324: Thiên Đạo Lôi Kiếp
..............
Két một tiếng, mái vòm dần dần mở ra.
Cùng lúc đó, đại trận đột phá Đế Hoàng được kích hoạt, vô số tài nguyên năng lượng đã chuẩn bị sẵn cuồn cuộn trút vào mảnh vỡ kim tinh khiến nó rạn nứt. Vết nứt xuất hiện, năng lượng từ đó tuôn trào ra, rồi lập tức bị tinh thần lực của Tinh Phượng Minh Chủ dẫn dắt, không ngừng hút vào cơ thể nó.
Theo như tính toán, giai đoạn đầu năng lượng từ mảnh vỡ chỉ rò rỉ bên ngoài, sẽ không hao phí thất thoát, cho nên chưa cần vội sử dụng Phí Thủy Liên Hoa. Khi quá trình hấp thụ kéo dài khoảng vài giờ, nhục thân bắt đầu xuất hiện những vết rạn của quá trình siêu phàm hoán cốt, đó mới là lúc cần dùng đến Phí Thủy Liên Hoa.
Mưa đá bão bùng kèm theo gió lốc cùng sấm sét trút xuống đại điện, ai nấy đều hoảng loạn không biết phải làm sao. Duy chỉ có Tinh Phượng Minh Chủ thậm chí còn thi triển một pháp thuật tinh diệu, mưa sa nhưng thân không ướt, tránh để mưa đá làm vấy bẩn hình tượng tiên tôn minh chủ cao quý.
Tinh Phượng là kẻ vô cùng chú trọng thể diện, nó không muốn thuộc hạ nhìn thấy bộ dạng chật vật của mình. Trong tưởng tượng của nó, bản thân phải luôn là hình tượng Thần Phượng chí cao vô thượng, là Tiên Tôn ngự trên Vân Đình, là tồn tại ngạo nghễ sánh ngang Thiên Đạo.
Rõ ràng là cuồng phong gào thét, mưa băng đan xen, thậm chí chớp giật rạch ngang trời, nhưng nó một bên hấp thụ mảnh vỡ Kim Tinh, một bên vẫn duy trì pháp thuật khiến quanh thân từ đầu đến cuối bao phủ bởi một tầng sương mù ngũ sắc. Giờ phút này, nó phảng phất có thể giao cảm cùng trời đất, hấp thu linh khí bản nguyên của đất trời, thần quang trên người càng thêm sáng chói, dường như có xu thế xé tan cả màn mây đen kịt.
Đám thuộc hạ, bao gồm cả quân sư Cú Tuyết, trông thấy mà kinh hãi. Bọn chúng thì ướt như chuột lột, mưa gió bão bùng khiến các cường giả Vương cảnh cũng phải cảm thấy lạnh lẽo co ro, sắc mặt thất kinh.
Thế nhưng khi nhìn đến Minh Chủ, chút nghi ngờ còn sót lại trong lòng bọn chúng liền bị quét sạch, thay vào đó là niềm tin sắt đá rằng Minh Chủ của chúng sắp phi thăng thành Đế Hoàng.
Mưa bão đến thế, thân thể vẫn tiêu sái ngồi giữa mưa dông mà không ướt, bão giật thổi bay cả núi non nhưng bộ lông vũ trên đuôi phượng vẫn phiêu dật tuấn mỹ như cũ.
Minh Chủ thật oai phong! Quả có phong thái của Phật Phượng vô biên đã tu thành chánh quả!
Chẳng lẽ Thiên Đạo Thần Mẫu đã nghe được lời thỉnh cầu, đoái thương ban phúc cho con dân Phương Thiên Vân Lĩnh!?
“ẦMMMMMMMM!”
Đột nhiên, trên đỉnh đầu bầu trời tối om bỗng hiện ra đường nét của hàng vạn tòa tinh trận khủng bố. Cú Tuyết và Kim Bằng Vương ngẩng đầu nhìn lên, thấy trên trời là những đám mây bạc khổng lồ, bên trong lấp lánh vô số đồ án đang xoay chuyển, hợp thành một trận đồ vĩ đại. Khi điện quang lóe lên rọi vào mắt bọn chúng, những tinh tú này lại nhanh chóng nối kết với nhau bằng những sợi tơ bạc, tựa như đuôi sao chổi quét ngang ngân hà.
Mơ hồ có thể cảm nhận được vô số Tinh Huy ẩn giấu sát cơ, mang theo một biển ma năng hủy diệt dày đặc không gì sánh được.
“Này, Lôi Kiếp này... không phải là quá quái lạ rồi sao?” Kim Bằng Vương một khắc trước còn đang tươi cười, một khắc sau quan sát kỹ dị tượng trên bầu trời, nụ cười liền cứng đờ trên mặt.
Cú Tuyết cũng đứng bên cạnh, tâm ý bắt đầu dao động.
Nó cảm nhận được khí tức của bầu trời này, lúc nãy nó quan sát khí tượng, đã phảng phất cảm thấy rất không ổn, sặc mùi chết chóc...
Lôi hệ pháp tắc.
“Thiên Đạo Lôi Kiếp!!!”
“Ầm ầm ầm ~~~~~~~~~~~”
Bỗng nhiên, bạch sắc thiên lôi như mưa trút xuống, đánh thẳng vào trung tâm đại điện, giáng một đòn đau điếng người lên Tinh Phượng Minh Chủ đang ngồi nghiêm chỉnh, khiến nó suýt chút nữa đã nhảy dựng lên kêu một tiếng phượng minh ai oán.
Lôi quang lan truyền với tốc độ kinh khủng, đạo cự lôi tiếp theo khuếch tán vào tiên đường Phương Thiên Vân Lĩnh, địa trận lập tức bị oanh thành bột phấn, ngay cả bốn bức tường cũng hóa thành bụi bặm, vô số thuộc hạ bị dòng điện lan tới, giật chết tại chỗ.
Thiên kiếp căn bản không thể nào trốn thoát, lôi đình không ngừng lóe sáng trên bầu trời đêm. Khung trời xiềng xích của Lôi Giới Chi Phạt hầu như bao trùm toàn bộ dãy núi Thiên Phong lớn nhỏ, chứ không riêng gì trung tâm Phương Thiên Vân Lĩnh, một con ruồi, một con muỗi cũng đừng hòng thoát.
Đùng đùng đùng đùng ~~~~~~~~
Vừa rồi chỉ là những tia sét dạo đầu, rò rỉ ra từ lôi vân mà thôi, bây giờ mới là lúc đại kiếp thực sự bắt đầu.
Đại kiếp giáng lâm!
Bầu trời đêm như muốn vỡ ra, Thương Lôi màu trắng hoàn toàn được tạo thành từ Lôi Điện vô cùng cường đại, từ trên đỉnh đầu rơi xuống. Một đạo thôi đã tỏa ra luồng ánh sáng còn rực rỡ hơn cả Thái Dương Hệ cộng lại, tựa như một con Bạch Long giận dữ gầm thét, có thể xuyên thủng, thiêu rụi cả bầu trời này, cũng có thể giáng xuống biến vùng đại địa này thành địa ngục trần gian.
Trong đại điện, hào quang ngũ sắc hình Chân Phượng che chở cho tòa cung điện tổ tiên này. Tinh Phượng Minh Chủ ngẩng đầu nghênh đón đại kiếp, nó dĩ nhiên không đến nỗi vừa bắt đầu đã bỏ mạng, nền tảng phòng ngự cũng coi như xứng với danh phận của nó.
Chỉ là trong lòng nó cảm thấy kỳ quái.
Theo những gì nó biết từ ghi chép của tổ tiên, Tổ Phượng năm xưa khi đột phá cảnh giới Kinh Thế tối đa cũng chỉ là 7749 đạo thiên lôi. Vượt qua 7749 đạo thiên lôi này, việc trở thành Kinh Thế là điều chắc chắn. Nhưng mà đợt thiên ý lôi kiếp vừa rồi hạ xuống có gì đó không đúng, chỉ có duy nhất một đạo, thế mà một đạo này lại đau thấu xương... đau đến chảy nước mắt, khiến ý chí của nó có phần lung lay.
Chẳng lẽ Thiên Đạo Thần Mẫu đã lâu không giáng Thiên Kiếp nên nhất thời hồ đồ, giáng nhầm kiếp nạn?
Ngay khi Tinh Phượng đang hoài nghi vì sao chỉ có một đạo Thương Lôi, Thượng Đế dường như đã nghe được lời khẩn cầu của nó.
Cầu gì được nấy.
Một đạo chỉ là khởi đầu.
Cửu Trọng Thiên, Cửu Lôi Kiếp kỳ thực mới chỉ đi qua một đợt.
Đùng đùng đùng ~~~~~~~~~~~~~~~~
Đợt thứ hai giáng xuống, khung trời giăng đầy xiềng xích sấm sét, tựa như thiên đình đang thị uy lôi phạt. Lần này mới thật sự là 7749 đạo lôi tiên tra tấn, ẩn chứa trong đó thuộc tính hủy diệt đủ để rung chuyển thiên địa, khiến không ít hộ pháp trong Phương Thiên Vân Lĩnh bị mẫn diệt tại chỗ.
Đùng ~~~~
Đợt Thiên Kiếp thứ ba – Vạn Cân Lôi.
Không còn là 7749 đạo, mà thẳng tới 7 vạn 7749 đạo, mỗi một đạo tráng lệ mà uy nghiêm, kinh thế hãi tục đến cực điểm trút xuống.
Thật vất vả tìm được một nơi tạm gọi là an toàn nhất, ngẩng đầu dõi mắt ra ngoài, nhìn thấy Lôi Kiếp liên miên mang theo lửa giận của Thiên Đạo, quân sư Cú Tuyết cùng hộ pháp Kim Bằng Vương cũng không khỏi lo lắng cho vị Minh Chủ đáng kính của mình.
Phải biết chúng đã tu hành nhiều năm, sống qua hơn 10 vạn năm, nhưng chưa từng gặp qua thiên kiếp nào khủng bố đáng sợ như vậy.
Đến đợt Lôi Kiếp thứ tư, thiên lôi oanh đỉnh, trời đất thất sắc, vạn vật câm lặng.
Trong lúc nhất thời, ngay cả kẻ mạnh mẽ như Tinh Phượng Minh Chủ đang ngồi giữa không trung cũng bị đánh thành một khối cháy đen trên phế tích. Tất cả kết giới cấm chế bảo hộ, tất cả pháp thuật Ngũ Thải Ban Phượng hóa thành lớp khải giáp có sức phòng ngự vô địch tiệm cận Đế Hoàng của nó đều nhanh chóng bị quá tải, rồi vỡ nát sau đạo lôi kiếp thứ tư.
Chịu đựng qua bốn đợt Lôi Kiếp, tức là gần một nửa hành trình Cửu Kiếp, Tinh Phượng Minh Chủ cả khuôn mặt đều đen sì, đấu khải trên người rách rưới như giẻ lau, tàn tạ không thể tưởng tượng nổi.
Mà những thần điểu thuộc hạ như Kim Bằng Vương, như Cú Tuyết, từng con đều mở to mắt nhìn, chỉ thấy vị Minh Chủ của mình cứ như vậy vẫn giữ vẻ mặt bình thản như không ngồi giữa quảng trường, mặc cho sấm sét vô tình lướt qua da đầu, qua từng chiếc lông vũ, qua cả đuôi phượng, thiêu rụi bộ lông ngũ sắc lộng lẫy của nó.
........................
Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Tướng Chi Vương