Chương 1327: Người này có chứng mất trí nhớ

..........

Giải quyết xong Tinh Phượng Minh Chủ, Mạc Phàm tranh thủ dùng vong linh thuật thu lấy tinh phách hoàn chỉnh của Tinh Phượng. Trước khi chết, Ngũ Thải Tinh Phượng đã tiến hóa đến trình độ Lục Thải Phượng Hoàng, xem như đã đột phá cực hạn ngay thời khắc tử vong bao trùm. Tinh phách của nó dĩ nhiên càng có giá trị hơn, là loại tinh phách lớn nhất tiệm cận cấp Đế Hoàng mà Mạc Phàm từng thu được.

“Phí Thủy Liên Hoa có hai khối, vận khí không tệ. Lại còn thêm đống tài nguyên này nữa, à, còn có mảnh vỡ Kim Tinh, mảnh vỡ Kim Tinh... không dùng được.”

Mạc Phàm thu dọn chiến lợi phẩm, sau đó chu đáo giúp Tử Lộc, Lonna và Austin xử lý mấy vết thương lớn nhỏ. Đặc biệt là Tử Lộc, vết thương của nó là lớn nhất, nhiều nhất, còn ăn rất sâu, phảng phất như đã mưng mủ trúng độc.

Tử Lộc kinh nghiệm chiến đấu còn ít, vẫn còn ỷ lại vào tốc độ của mình để né tránh, nhiều lúc không cẩn thận lại thành gậy ông đập lưng ông, kẻ địch đánh loạn xạ thế nào lại vô tình trúng phải nó. Hơn nữa, quan trọng nhất là nó rất giỏi thu hút thù hận từ đối phương, đặc biệt bị ghét hơn tất cả đồng đội.

Cái tên này nói mãi không chừa, ưa thích duy trì lối đánh thanh cao phổ độ. Thực chất là cù nhây, hết lần này đến lần khác tỏ vẻ mình là Thần Thụy thiện lương chi thú, đầu đội tiên quan, miệng niệm A Di Đà, vừa đánh vừa khuyên can kẻ địch buông đao thành Phật. Dáng vẻ này... cực kỳ đáng ghét, vô cùng ức chế, thảo nào luôn là tâm điểm bị người ta hội đồng.

Nói gì thì nói, đối phương quân đông thế mạnh, lại có lợi thế sân nhà, sinh vật cảnh giới cao kèm theo lính đánh thuê cũng không ít, chiến đấu giằng co chắc chắn sẽ gây ra thương tích cho cả hai phe.

May mà Lonna rất thông minh, nàng lựa chọn phương thức tương đối mềm dẻo, vừa khống chế toàn trường, vừa liên tục lui về để ý chăm sóc Tử Lộc và Austin, giúp chúng thoát khỏi nhiều đòn chí mạng, bản thân nàng cũng không phải chịu quá nhiều tổn thương.

Dùng dược tề chữa trị xong xuôi, Mạc Phàm đột nhiên nghe thấy thanh âm của Tiểu Dạ văng vẳng bên tai, mang đến cho hắn một tin tức chấn động tâm thần.

“Sao, chết hết rồi?” Mạc Phàm sửng sốt.

Hắn lập tức di chuyển ra phía ngoài Phương Thiên Vân Lĩnh, thuấn di đến chỗ của Tiểu Dạ.

Vừa đến nơi, hắn nhìn thấy toàn bộ khu vực nhà giam giam giữ đám lính đánh thuê Yêu Tộc và Ma Tộc giờ đã la liệt thi thể chồng chất. Trên thi thể không có nhiều thương tích, không giống như đã trải qua một trận chém giết tàn khốc, ngược lại, có thể hình dung được sự quằn quại thống khổ của bọn chúng trước khi chết, tựa như linh hồn bị giày vò.

Khắp mặt đất phủ một lớp chất lỏng mờ mịt, giống như bùn đen nhưng không phải bùn đen, cứ sền sệt quấn quýt, tạo một cảm giác vô cùng phi thực.

“Bọn chúng rốt cuộc đã bị làm sao?” Mạc Phàm nhìn đám sinh vật phảng phất đã mất đi hồn phách trước khi chết, trong lòng dâng lên vạn phần nghi hoặc.

Không có hồn phách, không cách nào dùng âm linh thuật điều tra được.

Bất quá, Mạc Phàm biết đây đều không phải là bộ hạ của Tinh Phượng Minh Chủ, những kẻ bị bắt giam hầu hết không đến từ Vũ Tộc, mà là đầy tớ của hai vị Trung Châu Thiên Đạo Đế Hoàng được phái tới viện trợ. Đánh chó phải nể mặt chủ, Mạc Phàm giữ lại chút thể diện này cho hai vị La Hầu Ma Tổ và Đế Tuấn Yêu Tổ, cố ý bắt sống không giết, đơn thuần chỉ nhốt trong cấm chế nhà giam của Lonna.

Song... ngoài dự liệu chính là, chỉ sơ ý không để tâm một chút, vậy mà tất cả đều đã chết, chết ngay trong nhà giam.

Vút!

Vĩnh Dạ Ma Kiếm từ trên trời hạ xuống, phía sau còn trấn áp hai kẻ cấp bậc cận Đế, là thuộc hạ thân cận nhất của Ma Tổ và Yêu Tổ. May mắn là hai kẻ này trước sau như một đều bị Vĩnh Dạ Ma Kiếm xích lại mang theo bên người, không bị nhốt tập thể nên không xảy ra chuyện gì bất trắc.

Lúc này, một trong hai gã bị bắt sống, tên là Hồng My Yêu Vương, cánh tay phải đắc lực của Đế Tuấn Yêu Tổ, hắn nhìn thấy bãi đất bùn nhão cùng đống thây xác, trong lòng lập tức chấn động.

“Ngươi biết gì đó?” Mạc Phàm cũng đọc được suy nghĩ, nhìn ra được tên này hẳn đã có manh mối.

“Là...”

Hoàng My Yêu Vương vừa nói ra một chữ đã ngừng lại, lộ vẻ do dự, nhưng khi cân nhắc sắc mặt càng lúc càng nghiêm nghị của Mạc Phàm, nó lại nhanh chóng mở lời: “Mộc Hồn Chi Yêu, ngài nhìn xem, bên dưới mặt đất kia có rất nhiều hoa hải đường màu đen li ti đang nở. Đây là Mộc Hồn Chi Yêu, là thần thuật của vị Mộc Quái Tổ kia, chuyên thôn phệ hồn phách của chúng sinh để tăng tu vi.”

“Mộc Hồn Chi Yêu? Hoa hải đường?” Mạc Phàm lặp lại, đây là lần đầu tiên hắn nghe nói đến thuyết này.

Hắn cúi đầu xuống, quả nhiên phát hiện dưới mặt đất có những đóa hoa hải đường nhỏ li ti mọc um tùm. Mỗi một bông hoa nhỏ bé rõ ràng đều tiềm tàng yêu thuật có thể luyện hóa linh hồn, có thể đoạt lấy bản mệnh khi đối phương không thể chống cự.

Đây không phải là độc hệ, Mạc Phàm rất am hiểu độc hệ, nhưng loại hiện tượng cổ quái ly kỳ này hắn không cách nào giải thích được. Trong giới thực vật có vô số chủng biến dị, cây ăn thịt người, cây bắt hồn người, những dạng này đặt tại Siêu Duy Vị Diện cũng là một pháp môn đáng bị cấm.

Đột nhiên, Tử Lộc nhớ ra điều gì đó, nó hí dài một tiếng, dụi dụi cái đầu vào bụng Mạc Phàm.

“Ngươi nói, ngươi từng gặp nó, là nó chủ động đi theo phái đoàn bị bắt giam, chủ động giơ tay chịu trói, đi vào nhà giam dù chưa bị ngươi bắt?” Mạc Phàm há hốc miệng.

“Là Đế Hoa Hải Đường. Lần này Đế Hoa Hải Đường cũng đại diện cho Mộc Tinh Quái Quốc đến hộ pháp cho Tinh Phượng. Hắn canh gác vòng trong, chúng ta canh gác vòng ngoài. Tên này, thì ra ngay từ đầu đã có âm mưu.” Hoàng My Yêu Vương nhíu mày, chợt hiểu ra vì sao lúc trước hắn cảm thấy sự xuất hiện của Đế Hoa Hải Đường có chút đáng ngờ.

Hóa ra mục đích của nó, chưa chắc đã là giúp đỡ Tinh Phượng.

Mộc Quái Tổ bế quan rồi biến mất đã là chuyện của ngàn năm trước, không ai giải thích được. Mà Đế Hoa Hải Đường, trong số các cường giả cấp sử thi, lại là kẻ tạm thời ngồi lên cương vị cao nhất của Mộc Tinh Quái Quốc trong những năm gần đây. Lần này nó tự mình đến giúp Tinh Phượng đột phá, khẳng định là muốn xin một phần canh không hề nhỏ.

“Chết tiệt, Mộc Tinh Quái Quốc dám giết quân của Yêu Tổ và Ma Tổ, chẳng lẽ không sợ bị san bằng đế quốc à?” Hoàng My Yêu Vương phẫn nộ nói.

“Vậy tình huống này các ngươi định xử lý thế nào?” Mạc Phàm dò hỏi.

Kỳ thực, hắn cũng không quan tâm lắm đến lục đục nội bộ ở Trung Châu. Chẳng qua là, hắn chỉ thầm nghĩ trong lòng, đối phương nếu đã rắp tâm bày mưu từ đầu, mượn cơ hội Tinh Phượng đột phá để làm chuyện xấu, mục đích thực sự chỉ là giết đám lính đánh thuê này thôi sao? Giết thì giết, nó được lợi ích gì? Muốn thu thập hồn phách của nhiều sinh vật như vậy để làm gì?

Không biết vì sao, Mạc Phàm cảm thấy dạo gần đây ở Siêu Duy Vị Diện rất không ổn, phảng phất có rất nhiều chuyện không thể dùng cách thông thường để giải thích được nữa.

Thiên Đạo Thần Mẫu cũng vậy, dạo này nàng cũng im hơi lặng tiếng, thậm chí không có bất kỳ chỉ thị nào cho Mạc Phàm, khiến hắn nhiều lần phải tự mình giải quyết, không cách nào liên lạc được.

Chẳng lẽ lại có một kỷ nguyên khác bắt đầu?

“Kỳ thực cũng không quá phức tạp, chúng ta viện trợ là vì ý chí của Yêu Tổ và Ma Tổ. Nếu ngài đã là Xích Miện Thẩm Thần, cũng là Thiên Đạo Tuần Thiên có thần quyền cực cao, thì chuyện của Tinh Phượng đã nằm ngoài phạm vi của tất cả chúng ta. Hôm nay chúng ta đến đây thôi, còn xin ngài giơ cao đánh khẽ, thả chúng ta về bẩm báo lại. Về phần chuyện của Mộc Tinh Quái Quốc, Đế Hoa Hải Đường nhất định sẽ phải trả giá. Tin rằng chủ thần của chúng ta sẽ trực tiếp đi san phẳng cái tộc loạn lạc này.” Một tên cận Đế còn lại, là thuộc hạ đắc lực của Ma Tổ, mở miệng nói.

“Được rồi. Ta đây... khụ khụ, chuyện này ta cũng không giúp gì được cho các ngươi. Ta không tiện nhúng tay, cũng không thích dùng nắm đấm để thị uy giải quyết vấn đề, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, ta cũng chỉ đành đứng ngoài cuộc.” Mạc Phàm nói với vẻ mặt của một người ngoài cuộc hết sức khổ tâm.

Lời vừa dứt, sắc mặt của hai gã thuộc hạ kia lập tức thay đổi!

Không thích dùng nắm đấm giải quyết vấn đề?

Ngươi là tuần thiên thẩm thần, là giám sát viên cao nhất của trật tự đấy.

Thiên Đạo Lôi Kiếp không phải ngươi làm, chẳng lẽ là ma làm?

Vậy vừa rồi là ai đã đánh Tinh Phượng Minh Chủ cùng với một nửa Phương Thiên Vân Lĩnh thành tro bụi?

Người này có hội chứng mất trí nhớ sao?

Nguy hiểm quá, nguy hiểm quá.

Xích Miện Thẩm Thần có chứng mất trí nhớ, chuyện này cực kỳ đáng quan ngại. Hai vị bộ hạ của Ma Tổ và Yêu Tổ thiếu chút nữa là lấy giấy bút ra ghi lại, sau này phải cân nhắc kể rõ chuyện này cho chủ thần của bọn nó nghe, để tránh va chạm phải vị đại nhân vật có thần chức cực cao này.

“Ha ha, nhìn sắc mặt hai vị, giống như là không tin tưởng ta lắm. Yên tâm, ta có hai việc không làm. Một, không thích bắt nạt kẻ yếu, hai, không bao giờ làm việc trái lương tâm, cướp bóc trắng trợn thứ gì. Đây là quy tắc của ta.” Mạc Phàm cười khổ nói tiếp.

Hai tên kia thì sao, mặt mày thảo mai cười duyên, nhưng trong lòng thì đặt ra cả vạn câu hỏi.

Rất nhanh, Mạc Phàm liền nghe thấy một tiếng gọi.

Thanh âm đó từ trong núi cao Thiên Phong thổi tới, đồng thời quẩn quanh bên tai hắn, mang theo một ý cười.

“Chủ thượng, chủ thượng, chúng ta vừa vét sạch kho tài nguyên của Tinh Phượng về. Ây da, nhiều đồ tốt lắm, nhiêu đây tài nguyên, tối thiểu cũng giúp căn cơ của chúng ta nhích lên một đoạn.” Xa xa, Vũ Ngang vừa chạy vừa la hét om sòm, mừng như điên.

Mạc Phàm trầm mặc.

Hắn xấu hổ cười khổ nhìn hai vị bằng hữu có tuổi thọ cả chục vạn năm.

“Cái kia... haha, sủng thú của ta có chút tinh nghịch.”

Ánh mắt của Hồng My Yêu Vương và thuộc hạ của Ma Tổ nhìn Mạc Phàm càng thêm kỳ quái.

Không phải vừa mới nói không tiện tay cướp bóc sao?

Chắc chắn rồi, vị Xích Miện Thẩm Thần này... tuyệt đối có chứng mất trí, không đáng tin cậy!!!

..................

✸ Vozer ✸ Dịch giả VN

Đề xuất Tiên Hiệp: Vĩnh Dạ Quân Vương
BÌNH LUẬN