Chương 133: Vừa là thiên sứ, vừa là ác ma!
…
Thành Na-pi-lio là thành phố ven biển cuối cùng trên biên giới Hy Lạp, đối diện trực tiếp với Đại Tây Dương mênh mông. Thị trấn được xây dựng theo lối kiến trúc đặc trưng của thời kỳ Phục Hưng, tựa như một khối nghệ thuật đồ sộ, mang một sức ảnh hưởng to lớn khiến cả thế giới phải ngả mũ thán phục.
Rõ ràng chỉ mới tờ mờ sáng, bình minh còn chưa rạng hẳn, vậy mà trên khắp các nẻo đường, góc phố đã tấp nập từng đoàn người trong trang phục tươm tất. Ai nấy đều cầm trên tay một loài hoa màu đỏ, tay còn lại như một lời hẹn ước, nắm chặt lấy người mình yêu thương.
Hôm nay là ngày lễ lớn của thị trấn. Ngày Mạn Đà La nở!
Có người nói rằng thị trấn Na-pi-lio chính là đóa hoa cuối cùng mà đấng tạo hóa để lại nhân gian, cũng có người cho rằng đó chỉ đơn thuần là một truyền thuyết hư ảo đã tồn tại hàng ngàn năm.
Phải, hàng ngàn năm rồi, đó là câu chuyện của hàng ngàn năm trước, một câu chuyện rất cũ, nơi thái dương vĩnh hằng suýt chút nữa đã lụi tàn, nơi văn minh ma pháp lần đầu tiên được viết lại…
“Bỉ ngạn trắng, đã bị ta nguyền rủa suốt hơn ngàn năm rồi. Ngươi biết không? Ta muốn nó chỉ được nở ở nơi này, ta muốn nó dù trải qua bao luân hồi vẫn phải khuất phục để bảo vệ cho ngươi, mãi mãi không bao giờ được rời đi nơi khác!” Giọng nói trầm khàn, nặng trĩu của một người đàn ông vang lên trên bãi đá kỳ quái ở rìa thành Na-pi-lio.
Nơi này có một vị trí đặc biệt, ánh mặt trời dường như chiếu rọi khắp mọi nẻo đường, ngay cả những góc khuất âm u nhất cũng trở nên tươi sáng lạ thường.
Dưới chân người đàn ông, những đóa hoa màu trắng xinh đẹp mọc lên dày đặc từng cụm. Chỉ là, chẳng hiểu vì sao chúng lại hơi rũ xuống, mang một vẻ nặng trĩu đến kỳ lạ, khiến người nhìn không khỏi cảm thấy day dứt trong lòng, một nỗi đau đớn tuyệt vọng như muốn bào nát tâm can.
Hoa nở không thấy lá, lá mọc chẳng tìm ra hoa. Hiện tượng độc đáo của Mạn Đà La, tại sao lại thấm đẫm u buồn đến vậy?
Người đàn ông kia mặc bộ đồng phục hoàng thất màu xám trắng lịch lãm, bên ngực phải có cài một chiếc huy hiệu tưởng niệm nhỏ. Cả người hắn khom xuống, chăm chú nhìn vào gốc cây với một tư thái vô cùng hoài niệm.
“Kiếp trước, ta đã không bảo vệ được nữ nhân của mình, để nàng cô độc nơi đó, một mình chịu khổ. Kiếp này, ta cũng chẳng thể đền đáp, không cách nào cảm nhận được hơi thở của nàng nữa, nhưng… ta có đủ năng lực để trả lại cho nàng cả thế giới mà ta đã từng vay mượn, hãy tin ta!” Người đàn ông mặc hoàng y trầm giọng thủ thỉ.
Tâm trạng của hắn có chút phức tạp, theo bản năng hái một nhánh Mạn Đà La đưa lên ngửi, rồi vo nát trong tay, thổi bay đi.
Nếu ai không biết mà trông thấy hành động này của hắn, hẳn sẽ cảm thấy có chút bất an, sợ hãi mà muốn tránh xa. Trông hắn chẳng khác nào một kẻ điên!
“Chỉ là, bao nhiêu thời gian trôi qua, ta không cảm thấy mình đang được sống… Càng chìm trong đau khổ, linh hồn ta càng mục rữa!” Người đàn ông mặc hoàng y ngồi bệt xuống gốc cây, tựa lưng vào thân gỗ, vẻ mặt ngưng trọng ngâm thơ:
“Hoàng Tuyền đôi ngả phân chia,
Bỉ Ngạn cũng đến lúc đâm chồi.
Tranh mặc hoàn mỹ, hoa đã nở,
Nhân gian thiên kiếp, vạn luân hồi.
Ta đứng nơi này, niệm thành khúc,
Người nói hoa nở, là mùa tương phùng…”
Một năm, một trăm năm, rồi một ngàn năm, không biết đã bao mùa hoa Mạn Đà La trôi qua, hắn thậm chí đã vì si tình mà trở thành một thi nhân, biến nỗi đau thương không bao giờ được đáp lại thành lời thơ day dứt. Nhưng dù vậy, tấm lòng hắn vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Yêu đến tận cùng cũng như hoa nở đến tận cùng, tình yêu ấy lớn lao và sâu đậm đến nhường nào?
“Soạt soạt soạt soạt ~~~~~~~~~”
Tiếng bước chân rộn ràng của một nhóm người đang tiến đến từ phía chân núi. Đó là những âm thanh từ tốn, không vội vã, giống như của những du khách đang đi tham quan.
“Oa, hoa Mạn Đà La có thật kìa! Mẹ ơi, chị ơi, Mạn Đà La nở thật này!!!” Perseus nhảy cẫng lên, thích thú nhìn vào những đóa hoa trắng sữa tươi tốt trên bãi đá.
Diệp Tâm Hạ gật đầu, đây cũng là lần đầu tiên nàng được thấy loài hoa hiếm có này. Bản thân nàng cũng sở hữu một vườn hoa ở Thần Miếu Parthenon, sau núi trồng đủ loại kỳ hoa dị thảo, được nàng hết mực chăm chút, mỗi ngày đều cảm thấy gần gũi với thiên nhiên. Thế mà đứng trước vẻ đẹp thần bí của Mạn Đà La, nàng cũng không kìm được lòng muốn chạy đến ôm lấy chúng.
Trời đang vào những ngày thu đẹp đẽ, cả vùng đất như được phủ lên một lớp áo màu trắng tinh khôi. Mỗi đóa hoa rũ xuống lặng lẽ như lời độc thoại của một đôi phu thê xa cách. Chứng kiến cảnh này, nội tâm Diệp Tâm Hạ cũng cực kỳ xao động.
Nàng là pháp sư Tâm Linh hệ đỉnh cao, lại thức tỉnh toàn bộ các hệ Bạch Ma Pháp, khả năng khống chế thực vật cũng không hề yếu, nên hiển nhiên có thể cảm nhận được nỗi bi thương này.
Có người vừa ở đây. Hơn nữa, đó là một cường giả chân chính, và dường như người đó vẫn chưa rời đi quá xa.
“Perseus, con đưa mẹ về nhà trước đi, ta có chút việc cần giải quyết!” Ánh mắt Diệp Tâm Hạ lóe lên, cố gắng điều hòa nhịp thở rồi nói.
“Chị, nhưng chúng ta chỉ vừa mới đến…” Perseus tỏ vẻ sửng sốt, hắn vẫn chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi, đang ở độ tuổi hiếu động, khó mà kìm lòng trước những điều thú vị.
Người góa phụ thấy sắc mặt Tâm Hạ không tốt, thậm chí có phần lạnh đi, nàng nhanh chóng đặt tay lên vai Perseus, nói: “Được rồi, hoa cũng đã thấy, thấy rồi thì không cần ở lâu nữa. Đi, về thôi, để chị con làm việc. Về nhà đấm lưng cho mẹ, mẹ thấy mỏi quá.”
“A… Chị ơi, vậy con đưa mẹ về, chị cẩn thận nhé.” Ánh mắt Perseus thoáng chút ủ rũ, nhưng rồi nhanh chóng hoạt bát trở lại, chạy đến ôm Tâm Hạ một cái rồi nắm tay mẹ mình ra về.
Cố gắng trấn tĩnh, đợi đến khi bóng lưng hai người biến mất hẳn, Diệp Tâm Hạ mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu ở đây bất ngờ xảy ra nguy hiểm, quả thật rất khó để bảo vệ cả hai người họ cùng lúc.
Bước chân nàng chậm lại, ánh mắt hướng về phía cây cổ thụ trên bãi đá, nàng nói bằng giọng vững vàng: “Có thể xuất hiện được rồi đó. Ta tuy không phát hiện được ngươi, nhưng ta có thể cảm nhận nơi này còn lưu lại một cảm xúc u buồn nồng đậm. Ngươi không trốn được ta đâu!”
“Đông!! Đông!! Đông!!”
Từ thân cây, vài gợn sóng ánh sáng vàng kim lan tỏa, ngưng tụ lại giữa không trung trước mắt Tâm Hạ, tạo thành một quả cầu ánh sáng xoay tròn, vừa có gió cuộn, vừa chói lóa khó nhìn.
Kẻ này tâm lý có chút bất ổn, xuất hiện thôi mà cũng màu mè như vậy. Lại còn bày trò trước mặt Thần Nữ.
“Phốc!”
Một người đàn ông mặc hoàng y, trang phục không khác gì thời kỳ Phục Hưng, bước ra từ vòng sáng vàng kim đó. Hắn không che mặt, mái tóc đen cắt ngắn được vuốt ngược ra sau, để lộ gương mặt với những đường nét sắc bén, mang vẻ trầm luân của năm tháng ở độ tuổi tứ tuần. Nhưng chính sự từng trải đó lại tạo nên một sức hút quyến rũ lạ thường.
Chỉ là Diệp Tâm Hạ lập tức phát hiện, trong ánh mắt của người đàn ông này, dù vẫn là hai màu đen trắng cơ bản nhưng lại trống rỗng như vô hồn, tựa như một con thi ma hắc ám trỗi dậy từ địa ngục. Nhìn vào đó, dường như chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ bị cuốn vào vòng xoáy trầm luân vĩnh cửu.
“Ngươi là Diệp Tâm Hạ, phải không?” Người đàn ông mặc hoàng y lạnh nhạt hỏi.
Nàng thoáng giật mình, suýt chút nữa đồng tử đã co lại vì sợ hãi. Kể từ lúc thần hồn hoàn toàn thức tỉnh đến nay, đây là lần đầu tiên nàng run rẩy như vậy. Khóe môi khẽ cong lên, nàng cất giọng:
“Vâng, vậy ngài cũng nên cho ta biết nên xưng hô với ngài thế nào chứ?”
Bỗng nhiên, Diệp Tâm Hạ ý thức được một chuyện, người đàn ông mặc hoàng y này có liên quan đến câu chuyện u buồn của hoa Mạn Đà La, hắn thậm chí có thể đã tồn tại từ rất lâu rồi. Một loại tồn tại mà rất có khả năng chưa từng xuất hiện trên vị diện này.
Người đàn ông mặc hoàng y nhìn chăm chú vị Thần Nữ của Parthenon. Đôi mắt vô hồn của hắn tỏ ra vô cùng rõ ràng, cương nghị. Hắn biết Diệp Tâm Hạ đang cố gắng xâm nhập vào thế giới tinh thần của mình. Nhưng nàng hiểu rằng, trước mặt kẻ này, đừng hòng sử dụng năng lực tâm linh.
Hắn nói bằng giọng lạnh lùng: “Một số người thành khẩn gọi ta là Tổng lãnh Thiên sứ, một số khác từng nhấn ta xuống địa ngục thì xem ta như ác ma, Chúa Quỷ…”
Mùi tử vong nồng nặc tỏa ra từ cơ thể hắn khiến Diệp Tâm Hạ cảm giác như sắp chết đến nơi, toàn thân lâm vào trạng thái ngưng trệ. Một vòng hồn ảnh của nữ thần Athena bất giác hiện ra sau lưng nàng, miễn cưỡng trấn áp lại.
“Nhưng ta vẫn thích cái tên nguyên thủy hơn. Cứ gọi ta là Lucifer, Lucifer Morningstar!” Người đàn ông mặc hoàng y nói.
✼ Vozer ✼ Dịch VN hay
Đề xuất Voz: Người con gái khiếm thính của em