Chương 1342: Phải đủ thân cận với nàng

...........

“Đã Thiên Đạo không cho nàng một con đường sống, nàng liền lựa chọn một con đường khác, khai sinh ra khái niệm Sa Đọa Đế Hoàng. Nàng chính là vị đầu tiên trong lịch sử sáng tạo ra định nghĩa này, tự biến mình thành Sa Đọa Tà Thiên, tự mình cấu kết với Cổ Nguyệt Tru Đế.”

Mang Đế Horakhty cất lời, giọng nàng đầy xúc động, có thể nghe ra được nàng đối với Nữ Oa Nghi Mẫu cung kính và tôn trọng đến nhường nào. Tình cảm ấy tuy không phải của con trẻ đối với mẫu thân, nhưng tình mẫu tử cốt nhục, công dưỡng dục còn hơn công sinh thành, dĩ nhiên vô cùng sâu đậm.

“Cảm giác này… rất giống như đã bị Cổ Nguyệt Đế sắp đặt.” Mạc Phàm bị Cổ Nguyệt xỏ mũi quá nhiều lần, hắn sẽ không ngạc nhiên nếu việc này ngay từ đầu đã có liên quan đến tên phản diện kia.

Mang Đế Horakhty chậm rãi gật đầu, ngữ khí của nàng khác hẳn mọi ngày, từ tốn nói: “Đế Hoàng rất dễ bị sa đọa. Càng leo lên đến đỉnh kim tự tháp, hành vi lại càng dễ dàng lầm đường lạc lối. Về nghệ thuật thao túng tâm lý Đế Hoàng, Cổ Nguyệt Đế và Bàn Cổ đều là bậc thầy… Rất nhiều Thiên Đạo Đế Hoàng thường xuyên đến nịnh bợ Chí Tôn Đế Hoàng, bởi vì bọn chúng tin tưởng vững chắc rằng Thiên Đạo vốn vô hình, chỉ có Chí Tôn Đế Hoàng mới là người duy nhất nắm giữ thiên cơ dẫn đến bờ bên kia của cảnh giới Bất Hủ Đế Hoàng. Vì để leo lên cao hơn, trong quá khứ, không ít cường giả Bất Hủ cảnh cũng bị Bàn Cổ và Cổ Nguyệt dùng mưu ma chước quỷ lừa gạt và tiêu diệt. Ví như chuyện sáu Bất Hủ, trong đó có Nữ Oa, hãm hại Long Thần, đều do một tay Cổ Nguyệt Đế thao túng tâm lý.” Mang Đế Horakhty nói.

Khi nàng nói ra đoạn này, chính nàng cũng có mấy phần đắng chát và bất đắc dĩ.

“Ta hiểu rồi.” Mạc Phàm nghiêm túc gật đầu.

Cổ Nguyệt Đế cũng giống như Bàn Cổ. Khi nói chuyện với Bàn Cổ, chính Mạc Phàm cũng nhiều lần cảm thấy nội tâm có xu hướng bị đồng cảm, bị thuyết phục. Dù không biết đối phương tốt xấu ra sao, lời lẽ hay ho thế nào, nhưng đúng là… tài dẫn dắt tâm lý của bọn họ thực sự rất cao siêu.

Về phần Nữ Oa và Cổ Nguyệt, Mạc Phàm thậm chí còn cảm thấy Sa Đọa Đông Hoàng Thái Nhất có thể phản kích đả thương Nữ Oa, phần nhiều hẳn có liên quan đến Cổ Nguyệt Đế. ‘Sa Đọa’ Quang Minh, ngoài ‘hắc ám’ ra thì còn có thể là cái gì nữa chứ...

Dù trong lòng có rất nhiều nghi hoặc, nhưng Mạc Phàm không lên tiếng hay có ý định hỏi Mang Đế Horakhty quá nhiều về những chuyện này. Hắn chuyên chú lắng nghe, và hắn cũng tin rằng đây là những lời Mang Đế Horakhty kể lại về Nữ Oa với tình cảm như mẫu tử, thật ra khi kể cho hắn nghe, chính nàng cũng đã tiết lộ một vài chân tướng lẽ ra không nên nói ra.

Nói gì thì nói, Mang Đế Horakhty và Nữ Oa Nghi Mẫu cuối cùng đã vĩnh viễn biệt ly, bao nhiêu năm trôi qua như vậy, nàng cũng nhất định không trở thành Thiên Đạo Đế Hoàng. Có lẽ, sự ngỗ nghịch, thái độ bất cần Thiên Đạo của nàng cũng xuất phát từ nguyên nhân này.

Nàng và Thiên Đạo có mâu thuẫn không thể hàn gắn. Nữ Oa Nghi Mẫu bị Thiên Đạo đối xử bất công, cho đến lúc chết vẫn phải chịu quá nhiều tàn nhẫn. Thậm chí trước khi vào đường cùng, Nữ Oa còn bị dẫn dắt đến bờ bên kia của thiên cơ mà phương hại cả chính mình, đây thực sự là điều quá sức chịu đựng đối với Vĩ Linh Hoàng.

Nàng đồng ý không cần Thần Vị, không muốn nghe lệnh của ai, không đại diện cho ai, đúng, nhưng chưa đủ. Nàng không hợp tác với Thiên Đạo, đó chỉ là nguyên nhân thứ yếu. Nguyên nhân chủ yếu chính là, vì chuyện cũ của Nữ Oa, nàng bài xích Thiên Đạo, không muốn dính dáng gì đến Thiên Đạo.

May mắn là nàng trung lập, cũng không có ý định đi theo con đường sa đọa.

Nếu không...

Haiz...

Mạc Phàm thở dài một hơi.

Nếu không, khó mà nói trước được điều gì.

“Vậy còn Bản Đồ Khởi Nguyên thì sao? Sao lại liên quan đến Nữ Oa và cả ngươi nữa? Bàn Cổ nói thứ đó cũng đóng vai trò then chốt khiến hắn quyết định phá hủy toàn bộ Bạch Linh Vị Diện là vì sao?” Mạc Phàm định thần lại, kiên nhẫn hỏi.

Ánh mắt Horakhty hướng về phía chòm sao Bảo Bình trên vòm trời, phảng phất ẩn chứa nỗi đau lòng không rõ cùng sự mờ mịt, lo âu.

Trầm mặc một lúc, giọng Mang Đế Horakhty trở nên trầm thấp và dịu dàng, ánh mắt nàng quay lại nhìn chăm chú vào Mạc Phàm, gằn từng chữ: “Bởi vì thứ đó, cùng với câu chuyện của cả Nữ Oa và Athena, rất có thể đều liên quan đến một bức họa đồ đã bị Bàn Cổ nhắm đến.”

Mạc Phàm sững sờ, nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.

Cái giọng điệu này, cái thần sắc này, không hề giống như đang tùy ý nói chuyện, mà là vô cùng, vô cùng nghiêm túc và thận trọng.

Cuối cùng, khóe miệng hắn cong lên: “Sao Bàn Cổ lại nói với ta là hắn không nhớ gì cả?”

“Làm sao ta biết được.” Mang Đế Horakhty hơi xị mặt, có chút bực bội đáp.

“Ngươi không biết, vậy ai biết?”

“Nàng.”

“Nàng? Vĩ Linh Hoàng nhà ngươi? Hay là Vĩ Linh Hoàng kia?”

“Ta có linh cảm nàng biết.”

Mạc Phàm có chút đau đầu với vị tồn tại Trí Tuệ Thiên Linh này.

Rõ ràng hai người là một, có thể dùng chung một bộ nhớ được không...

“Ừm, vậy ta vẫn có thể hỏi nàng.” Mạc Phàm nói.

“Có thể.”

Mạc Phàm gật đầu, một lát sau, hắn đột nhiên nhớ lại chuyện gì đó trong quá khứ.

Sắc mặt hắn hơi tái đi, lại bất an hỏi: “Nàng sẽ không đánh ta chứ?”

“Còn phải xem tâm trạng của nàng.” Mang Đế Horakhty thản nhiên cười.

“Nàng với ngươi ai mạnh hơn?” Mạc Phàm hơi chột dạ, hỏi tiếp.

“Đương nhiên là ta.”

“Nếu là nàng so với ta thì sao?” Mạc Phàm vẫn sợ bị đánh, hỏi cho chắc ăn.

“Ngươi phải đủ thân cận với nàng.”

“Hà há.”

Ở thế giới ma pháp, hắn ngẩng đầu mãi cũng không thấy được tầm cao của Vĩ Linh Hoàng.

Đúng là vị kia, bây giờ gặp lại, trong lòng hắn quả thực cũng đang dần hình thành một loại tâm ma vĩnh viễn không thể đối mặt.

Không được.

Nam nhân phải mạnh mẽ lên.

Chỉ là một người yêu cũ thôi mà.

Không thể để người ta biết, đường đường là Toàn Chức Pháp Sư, Xích Miện Thẩm Thần chí cao, lại đi sợ một người yêu cũ liễu yếu đào tơ...

Phải, tuyệt đối không để quá khứ xấu hổ lặp lại, không để tâm ma giày vò.

Chắc không ai nghĩ một Xích Miện Thẩm Thần lại đi sợ một Vĩ Linh Hoàng bé bằng ngón tay đâu nhỉ.

....................

Nghĩ một lát, Mạc Phàm vẫn hơi rén, lại quay sang Mang Đế dò hỏi: “Thánh Tịnh Thế Giới của các ngươi có loại Thần Khí hay Thần Chủng duy ngã độc tôn nào không, kiểu chỉ cần vài đòn là có thể chinh phục Tứ Hải Bát Hoang, hoặc cũng có thể đề phòng vạn nhất vị Vĩ Linh Hoàng kia giở trò bất trắc...?”

“À, ta hỏi vậy không phải vì ta sợ nàng đâu, chẳng qua nếu có chuyện gì xảy ra, ta không muốn đả thương nàng quá nặng mà thôi.”

“Ngươi sợ ta thật rồi.” Mang Đế Horakhty dĩ nhiên nhìn thấu hắn.

Nàng nói tiếp: “Thật ra cũng có đấy, một pháp bảo chuyên trị ta. Ngươi chỉ cần đến trước mặt nàng, kéo quần xuống tự cung, nàng sẽ giống như ta, sợ hãi đầu hàng.”

“...”

Không được.

Cái hành vi ngu xuẩn này thì chinh phục Tứ Hải Bát Hoang, chinh phục người yêu cũ, rồi duy ngã độc tôn một tay ôm ba vợ có ý nghĩa gì nữa chứ!

.....................

.....................

Siêu Duy Vị Diện

Thiên Vực.

Triều Ca.

Minh Nguyệt Tiên Thành.

Sau hai ngày mua sắm xong xuôi, đêm đến, Mạc Phàm để Nhàn Nhàn ở lại khách sạn làm việc của mình, chỉ để Tiểu Dạ ở lại bảo vệ và cảnh giới. Còn chính hắn thì một mình di chuyển đến Minh Nguyệt Thiên Cung.

Đứng trước cổng cung điện, Mạc Phàm cố gắng hít một hơi thật sâu để điều chỉnh tâm trạng.

Ngọn lửa uất hận và không cam lòng cứ thế bùng lên.

Chỉ là đánh bại một người yêu cũ thôi mà, dễ như trở bàn tay chứ gì?

Sắp gặp lại nàng rồi, nàng mà láo nháo...

...Xúc nàng!!!

................

✰ Vozer ✰ Truyện dịch VN chất lượng

Đề xuất Voz: Đợi em đến tháng 13
BÌNH LUẬN