Chương 1345: Thiên Đạo Ban Duyên, Ai Cưới Trước Làm Vợ Cả
.............
Tiểu nương tử đưa tay ra, dịu dàng chậm rãi luồn qua khuỷu tay Mạc Phàm, sau đó từng chút một kéo hắn lại gần trước mặt mình.
Mạc Phàm vốn là tay sành sỏi, gặp dịp thì chơi thôi, rượu giao bôi cũng chẳng phải bán thân thật, cứ mặc cho vị tiểu nương tử này từ từ áp sát gương mặt nàng vào mặt mình.
Cảm nhận được hơi thở ấm áp, hương thơm thần thánh của nữ tính, quyện theo một tia men say nồng nàn, Mạc Phàm dù đã cố gắng duy trì sự tỉnh táo, nhưng trong mơ hồ lại cảm thấy có điều gì đó vô cùng không ổn.
Thật kỳ lạ, nhân gian bây giờ lại xuất hiện một tuyệt sắc giai nhân khuynh quốc khuynh thành đến mức này sao?
Sao lại có cảm giác nàng thậm chí còn mang vài phần tiên khí mà cả thế giới ma pháp không ai bì kịp.
“Phu quân, không tháo khăn che mặt của nương tử xuống sao?” Tân nương tử choàng tay qua cổ Mạc Phàm, chỉ thì thầm một tiếng rồi lại buông ra, hơi thở thơm như hoa lan.
Trong phút chốc, Mạc Phàm mặc kệ Xích Miện Thẩm Thần là cái gì, hắn cũng quên bẵng đi việc phải giữ giá của một nam thanh niên đoan chính. Hắn bắt đầu nhận ra người trước mặt này không hề tầm thường, uống xong ly rượu này, hắn đưa tay ra định trực tiếp tháo khăn che mặt của nàng xuống.
Vạn nhất nàng là yêu tinh thì sao?
Thay trời hành đạo!
Còn trường hợp thứ hai, nếu nàng thật sự là người thường mà đẹp đến vậy. Gỡ tấm hồng ngọc che mặt của nàng xuống, rồi cho vị tân nương tử này một lời thật lòng ---- Xin lỗi, người ta yêu không phải ngươi, ta có vợ rồi, có tận ba người lận. Ngươi không được đâu, ngươi mà yêu ta, ba bà vợ nhà ta chém ngươi chết ta cũng không đỡ nổi, ngươi không thể chống lại các nàng được. Huống chi, hôm nay ta chỉ đóng thế, người yêu ngươi sắp tới rồi... Nói xong câu đó, sẽ làm ra bộ dạng của một đạo sĩ, mỉm cười, sau đó đánh ngất nàng, dùng tâm linh hệ xóa đi một chút ký ức vừa rồi, đợi cho gã thanh niên kia trở về, mình sẽ an tâm rời đi.
Tâm trạng Mạc Phàm lúc này giống như một đứa trẻ ngốc nghếch mở chiếc hộp Pandora. Tuy không phải là nhẹ nhàng cởi áo lụa, nhưng cảm xúc lại vô cùng hồi hộp.
Trăng sáng sao thưa, những chiếc túi thơm treo trên lan can khẽ đung đưa trước rặng phong.
Những chiếc túi thơm khẽ lay động theo gió nhẹ, khiến cả đình viện tràn ngập hương thơm dễ chịu.
Tấm hồng ngọc che mặt nhẹ nhàng được gỡ xuống, thuần túy vì tò mò, Mạc Phàm liếc nhìn dung mạo của vị tiểu nương tử thần bí đã khiến cho một kẻ bậc Thiên Đạo Đế Hoàng như hắn cũng phải ngứa ngáy trong lòng.
Khăn che mặt tuột xuống, dưới ánh đèn mờ ảo lung linh, vầng trăng sáng tỏ rọi chiếu giữa trời đêm lãng mạn...
Nàng quả là một tuyệt thế mỹ nhân, khi tấm khăn che mặt được gỡ xuống, dung mạo của nàng còn kinh diễm hơn cả trong tưởng tượng, phảng phất khiến Mạc Phàm choáng ngợp.
Mạc Phàm nhìn nàng, vừa xuất thần, vừa hồn phi phách tán, toàn thân khẽ run lên như bị điện giật, bắt đầu hoài nghi nhân sinh, hoài nghi Thiên Cơ, khốn kiếp Thiên Đạo!
“Cái này...”
“Cái này...”
“...”
Mạc Phàm nửa ngày không nói nên lời, cứ trân trối nhìn vị tiểu nương tử, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Trên trán hắn, những giọt mồ hôi li ti bắt đầu rịn ra, tay hắn nắm chặt tấm khăn hồng ngọc.
Quá mức khiếp sợ.
Bông hoa khôi trên đầu hắn cũng bị nàng tháo xuống, dưới ánh trăng sáng, Xích Miện Thẩm Thần Mạc Phàm đã lộ diện.
Hắn lộ mặt, nàng cũng lộ mặt, Mạc Phàm hận không thể tự cho mình một cái tát thật mạnh để tỉnh lại.
Không gian chật hẹp.
Căn phòng tối đen.
Nam tử lạ mặt.
Hồng y.
Thiên Cơ dự đoán không sai.
Chỉ là không ngờ tới.
“Vĩ Linh Hoàng!!!” Mạc Phàm vô cùng gian nan thốt ra cái tên này.
Mang Đế Horakhty.
Trí Tuệ Thiên Linh.
Côn Lôn Yêu Hoàng.
Minh Nguyệt Thần Cơ.
Tiểu nương tử.
Mẹ kiếp, ngươi rốt cuộc còn bao nhiêu bí mật nữa đây?
Vị tiểu nương tử này không phải ai khác, chính là Minh Nguyệt Thần Cơ mà toàn bộ nam nhân Tây Giới si mê điên cuồng.
Mẹ nó chứ, nàng không ở trong Minh Nguyệt Thiên Cung, lại chạy đến đây làm tiểu nương tử để lừa gạt trai trẻ nhà người ta.
Không, không đúng.
Thiên Cơ nói quỹ đạo vận mệnh của mình, gã nam tử kia chỉ là mồi dẫn. Chẳng phải là đang thẳng thắn thừa nhận, Thần Mẫu Gaia đã vượt quyền Nguyệt Lão, dùng thân phận cao cao tại thượng để chủ trì cho cuộc hôn nhân bất chính này sao???
Cá đã sớm nằm trên thớt, tiền duyên trời định.
Mặt khác, Vĩ Linh Hoàng có bao nhiêu thân phận, hắn không tài nào kiểm soát nổi.
Thực sự hoài nghi. Asha Corea, Mục Ninh Tuyết, Diệp Tâm Hạ có phải cũng là hóa thân của nàng, hóa thành những phân thân khác nhau để đùa giỡn với cuộc đời hắn hay không.
Mạc Phàm rùng mình, muốn hét lên để hỏi cho ra nhẽ.
“Ai cưới trước làm lớn. Ta bây giờ là vợ cả, có nghi ngờ gì không?” Lộ ra chân dung, Vĩ Linh Hoàng nở nụ cười, đôi mắt trong như trăng thu sáng tỏ.
Mạc Phàm khóc không ra nước mắt.
Kế hoạch cái quái gì nữa.
Cái gì mà đánh ngất, cái gì mà chuốc rượu say, cái gì mà tâm linh hệ để nàng quên hết.
Nữ nhân này, lấy cái gì mà đánh cho bất tỉnh nổi cơ chứ?
“Ha ha ha, đi lạc, đi lạc. Ta tới nhà bằng hữu chơi, nào ngờ bằng hữu hôm nay kết hôn. Xin lỗi đã làm phiền tiểu thư rồi. Nước đi này tại hạ đi nhầm, xin phép đi lại.” Mạc Phàm nói.
Hắn bình tĩnh đứng dậy, thản nhiên từng bước đi ra cửa phòng.
“Sao không tháo đèn lồng uyên ương che tấm thiệp trên bàn xuống? Kết hôn, tân lang tân nương, không phải nên có tên sao? Thiệp mời cũng phải có danh phận chứ.” Vĩ Linh Hoàng nhẹ nhàng nói.
Nghe câu này, Mạc Phàm mới sững người lại.
Hắn lúc này mới để ý đến một chi tiết mình đã bỏ qua.
Gã nam tử nho nhã kia đã lừa hắn, nhưng chưa từng nói ra tên mình, ngay cả tên tân nương cũng không hề nhắc tới.
Đây mới là manh mối.
Mạc Phàm nhìn quanh, thấy tấm thiệp trên bàn, thời gian địa điểm rõ ràng... nhưng lại bị gấp lại. Thế là hắn tò mò đi tới mở ra.
Đọc!
Mạc Phàm sốc nặng.
Tân lang: Mạc Phàm.
Tân nương: Nhã Tràm.
“...”
Cái này...
Cái này...
“Ngươi đã là Mang Đế chí cao vô thượng của Quang Minh Vị Diện. Vì cớ gì lại chạy đến Minh Nguyệt thành này làm một dân nữ đòi gả cho ta? Có đáng không?” Mạc Phàm đứng lặng người, quên cả trời trăng mà nói.
“Ngươi, Mạc Phàm, còn có thể vứt bỏ thân phận Tà Thần, chuyển qua làm một tiểu pháp sư trừ ma, đi bói quẻ kiếm sống, tại sao ta lại không thể từ bỏ vị trí Mang Đế, một lòng tìm kiếm tình duyên chứ?” Vĩ Linh Hoàng phản bác.
Mạc Phàm nhíu mày.
Trên đời này tại sao lại có người cổ quái, nói chuyện ngang ngược như vậy chứ.
Một bên là Mang Đế Horakhty, kẻ thống trị thế giới, một mặt khác lại là Minh Nguyệt Thần Cơ, người trị vì tòa thành này. Sao cả hai đều thích gieo rắc sầu bi cho mình thế này.
Mang Đế Horakhty còn đỡ, nàng chấp nhận làm người yêu cũ thì thôi đi. Vị này chân chân thực thực cùng mình trải qua bao nhiêu chuyện từ thế giới ma pháp đến đây, vì cớ gì lại kiên quyết không buông tha?
Mạc Phàm nghĩ đến đây, lại chợt nhớ tới một câu mình từng nói trước đây.
“Ai cưới trước thì làm vợ cả.”
“Ai cưới trước thì làm vợ cả.”
“Ai cưới trước thì làm vợ cả.”
Điều quan trọng phải nhắc lại ba lần...
“.....”
“Tuyết Tuyết, ta nói ta bị Thiên Cơ, bị cái thế đạo đáng xấu hổ này, bị ông trời cấu kết với người khác bày mưu hãm hại, đồng lõa dàn dựng màn kịch lừa đảo ta, nàng có tin ta không...”
Mạc Phàm trong một lúc, quên luôn cả việc phải đối phó với Vĩ Linh Hoàng.
Tưởng rằng giả heo ăn thịt hổ, ai ngờ lại có rồng giả hổ chờ heo xơi thịt.
Vận mệnh của hắn, quỹ tích Thiên Cơ của hắn.
Cuối cùng cũng không thoát khỏi tay nàng!
Bất quá,
Mạc Phàm cũng rất cố gắng nhẫn nại, thậm chí chấp nhận hạ mình, gọi người ta là tỷ tỷ.
“Minh Nguyệt Thần Cơ tỷ tỷ, chúng ta kỳ thực cũng không có tình cảm gì thực chất, đúng không? Yên tâm, ngươi muốn cái gì, ta đều sẽ làm cho ngươi. Lên núi đao xuống biển lửa, hái nhật nguyệt, tranh phong thiên hà vũ trụ, ta đều sẽ càn quét.”
“Ha ha, ép duyên là một tập tục xấu, chúng ta chỉ làm cho vui thôi mà, vui rồi thì thôi ha ha... Đối với loại trí giả Đế Hoàng như chúng ta, không làm mấy chuyện con nít, tư tưởng phàm nhân này, cũng là điều nhất định phải vứt bỏ và chống lại, đúng không?”
“Tiền sính lễ của ngươi đâu, ta trả lại cho ngươi, chúng ta cứ tính như thế. Nhà ta có một huynh đệ rất giàu, ta gả Triệu Sắc Tông cho ngươi, cho ngươi luôn cả Triệu Mãn Duyên.”
Mạc Phàm dùng giọng thương lượng, tìm đủ mọi cách đặc sắc để chuồn.
Kế hoạch không theo kịp biến hóa a!
“Hôn nhân đại sự, sao có thể là trò đùa.” Ngữ khí của Vĩ Linh Hoàng trở nên lạnh lùng, nàng khẽ hừ một tiếng: “Ngươi đã quên, trước đây ta từng nói, ta đã cân nhắc rất kỹ rồi sao? Có một số chuyện trong quá khứ ta đã nhớ lại, nhưng cũng có những chuyện ta đã quên, chưa khôi phục hoàn toàn.”
“Song, còn nhớ bức tranh kia mà ngươi nói không?”
“Nam tử trong tranh đó... chính là ngươi, là ngươi, Mạc Phàm.”
Nghe từng chữ từng chữ trong giọng nói của nàng vừa thành thục vừa chỉn chu cẩn thận, hắn không khỏi càng lúc càng sốt sắng.
“Bao gồm cả người yêu cũ kia? Mang Đế nói ta và nàng là tình đầu, dựa vào cái gì?” Mạc Phàm hỏi.
Chỉ thấy Vĩ Linh Hoàng đột nhiên im lặng.
Nàng nhẹ nhàng lắc đầu.
Một cái lắc đầu, nhưng không phải là phủ nhận.
Chẳng qua là, có điều gì đó dường như nàng cũng không quá muốn nói ra.
Ánh trăng từ sau lưng nàng hắt vào ô cửa sổ, chiếu rọi bóng dáng Vĩ Linh Hoàng trước mắt Mạc Phàm.
Thân hình thướt tha trong bộ hồng y lả lơi, dây lụa tuột xuống, vóc dáng mê hồn, dung mạo tựa tiên nữ. Nàng cười một tiếng, đôi môi đỏ rực như lửa khiến Mạc Phàm lâm vào khủng hoảng.
“Mạc Phàm, đây là lần cuối cùng ta hỏi ngươi, ngươi thực sự không muốn ở bên ta sao?” Nàng nói, giọng nói như lời thổn thức diễm lệ.
Vẻ diễm lệ bực này, trái tim hắn không thể nào cầm cự nổi.
Xong!
Ta không phải dâm tặc.
Nhưng dâm tặc này quá mạnh...
Mà lại, còn có trời đồng lõa.
................
Đề xuất Voz: [Review] Bị lừa 2 tỷ và Hành trình đi tìm công lý