Chương 1349: Mục Đích Chân Chính

............

“Ngươi có biết vì sao hắn chậm chạp không ra tay không?” Vĩ Linh Hoàng nhìn Mạc Phàm đang chau mày, ôn tồn hỏi.

Mạc Phàm thẳng thắn gật đầu.

Hắn biết!

“Chờ đến khi cách trở của thế giới ma pháp được mở ra. Hắn sẽ rời khỏi Nhật Minh Giáo, dồn toàn lực ngăn cản ta rút khỏi Siêu Duy Vị Diện.”

“Ừm, chính xác. Vật ở Triều Ca ai cần thì cứ lấy, Dạ Du Thần vốn chẳng đoái hoài. Nhiệm vụ của hắn, trước sau như một, chính là trì hoãn ngươi và ta quay về. Chỉ cần chậm một khắc, toàn bộ bố cục bàn cờ sẽ thay đổi.” Vĩ Linh Hoàng thản nhiên đáp.

Triệu Mãn Duyên không nghĩ tới, Mục Bạch không nghĩ tới, ngay cả Lão Lãnh hay Tô Lộc cũng luôn cảm thấy có gì đó không ổn. Nhưng Mạc Phàm lại thấy rất rõ ràng, hắn của bây giờ đã khác xưa, kinh nghiệm và trí tuệ đã thay đổi vượt bậc, không còn là người thường như Linh Linh hay Thiệu Trịnh có thể so sánh. Hắn đã sớm nhìn thấu ý đồ của Dạ Du Thần Huỳnh Nguyên.

Sở dĩ Mạc Phàm ngược lại chậm chạp không có động tĩnh, là bởi vì hắn chưa nghĩ ra đối sách để tập kích tiêu diệt Dạ Du Thần từ trước.

Không sai, chính là cánh tay đắc lực của Cổ Nguyệt Đế!

Có lẽ không phải Thiên Đạo Đế Hoàng Trương Hoàng Tuấn. Giáo chủ Trương Hoàng Tuấn chẳng qua cũng giống như Lê Minh, Hạ Băng, Sở Giang, chỉ cao cao tại thượng quan sát nhân gian, xoay chuyển bàn cờ thời đại, sắp đặt gạch ngói chờ đợi một kỷ nguyên mới do Thần Mẫu khởi phát.

Thế sự sóng gió bên dưới rõ ràng không liên quan nhiều đến bọn họ, trật tự hay hỗn loạn, chỉ cần không động đến chân bọn họ, giữ vững ranh giới cuối cùng không thể xâm phạm là được.

Chẳng qua lần này Dạ Du Thần muốn trực tiếp nhắm vào Sở Giang, đây không nghi ngờ gì là muốn lôi Thiên Đạo Đế Hoàng vào cuộc. Đến thời điểm Mạc Phàm muốn trở về thế giới ma pháp, càng nhiều chiến tuyến va chạm sẽ nổ ra, tự nhiên sẽ khiến Mạc Phàm vướng phải tảng đá trách nhiệm mà ở lại.

Cổ Nguyệt Đế quả thực khôn ngoan, Dạ Du Thần là tay sai của nó, dĩ nhiên cũng phải khôn ngoan. Không giống như Thanh Long bày mưu tính kế ở Triệu Hoán Vị Diện, đối với Siêu Duy Vị Diện, Cổ Nguyệt Đế không quan tâm ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng. Nơi này quy tụ quá nhiều cường địch, lại thêm một kẻ phát triển thần tốc như Mạc Phàm, chiến thắng thực sự rất khó khăn. Vì vậy, hắn không cho rằng đánh bại Mạc Phàm là một ý tưởng hay. Ngược lại, phái Dạ Du Thần đến quấn lấy như gọng kìm, buộc Mạc Phàm và đồng bạn phải trì hoãn việc trở về thế giới ma pháp.

Nhận phúc lợi vị diện, được Thần Mẫu chiếu cố, Mạc Phàm trở thành Thiên Đạo Đế Hoàng là chuyện nằm trong tính toán của chúng. Dạ Du Thần hiểu rõ điều đó, nên hắn mới nắm bắt được mọi đường đi nước bước của Mạc Phàm, biết rõ hắn cuối cùng phải trả lễ. Quy tắc này không thể thay đổi nếu muốn rời khỏi Siêu Duy Vị Diện, ngay cả Thiên Đạo Thần Mẫu cũng không sửa được. Nếu không, cứ để Mạc Phàm cưỡng ép rời đi, phần nhân quả kia của hắn sẽ giáng xuống đầu chúng sinh ở Siêu Duy Vị Diện, thậm chí rơi ngược lại lên vai Thần Mẫu Gaia, mà nàng bây giờ làm gì có sức mà gánh vác nổi.

Mặt khác, quay lại vấn đề cũ, nếu lôi kéo Thiên Đạo Đế Hoàng vào cuộc, Dạ Du Thần chắc chắn sẽ rời bỏ ý chí của Nhật Minh Giáo, bởi vì Trương Hoàng Tuấn tuyệt đối không cho phép hắn khiêu khích Sở Giang. Cuối cùng Dạ Du Thần ngay cả Nhật Minh Giáo cũng sẽ phản lại, đây là lập luận thuyết phục nhất của Mạc Phàm trong suốt mấy năm qua, ngay cả Cao Kiệt, Lạc Nhạn cũng không nhìn thấu.

Giáo chủ Trương Hoàng Tuấn cũng không phải nuôi ong tay áo. Chẳng qua, kiếp nạn trở thành Thiên Đạo Đế Hoàng của hắn là bắt buộc phải diễn ra, và Dạ Du Thần đóng một vai trò quan trọng trong cuộc trao đổi đó.

Dạ Du Thần chắc chắn sẽ thoát ly khỏi Nhật Minh Giáo vào một thời điểm nào đó.

Song, nói Dạ Du Thần phản bội cũng không đúng, chi bằng nói là rời đi, hợp đồng hợp tác giữa đôi bên đã kết thúc, cuối cùng không còn liên quan, sống chết mặc bay. Hắn đã có quyền lực và giáo phái Dạ Du của riêng mình.

Dù sao đi nữa, Dạ Du Thần suốt thời gian qua đã làm rất tốt một việc, đó là bành trướng Nhật Minh Giáo đến cực hạn, vừa phát dương quang đại, lại vừa không phạm vào tối kỵ tổng khai chiến. Thẳng thắn mà nói, Hàn Hải Điện, Nhật Minh Giáo và Thanh Vũ Đế Quốc đúng là chưa từng tổng lực khai chiến, không đi ngược lại ý chí Thiên Đạo, nói không chừng dù có khai chiến, Thiên Đạo cũng chưa chắc đã quan tâm. Thủ đoạn này rõ ràng vô cùng cao tay, là mấu chốt dẫn dắt của vấn đề.

Chỉ có cuộc tấn công sắp tới vào Triều Ca, đánh đến lãnh địa của Sở Giang, đó mới là sự sa đọa cần phải diệt trừ.

Mạc Phàm không biết Trương Hoàng Tuấn nhận được ý chỉ gì từ Thiên Đạo Thần Mẫu, có hay không cũng sẽ xuất quân tham chiến, và sẽ đứng về phe nào, nhưng hắn không quan tâm.

Dạ Du Thần đã bước trở lại Đế Hoàng cảnh. Hắn đang hướng về Sa Đọa.

Nếu Xích Miện Thẩm Thần như hắn không thể diệt trừ khối u ác tính của Hắc Ám Vị Diện này, thật khó mà an giấc. Hắn rất có thể sẽ mang đến cho thế giới này một trận hạo kiếp đáng sợ nhất, e rằng sẽ làm lung lay khả năng rời khỏi Siêu Duy Vị Diện của chính mình.

Thần Mẫu không có vấn đề gì với Dạ Du Thần, bởi vì đây là thử thách cuối cùng mà nàng dành cho Mạc Phàm.

Nhiệm vụ này là của Mạc Phàm, là trọng trách trong Thần Ý Chí của hắn. Ngay từ khi Mạc Phàm đặt chân đến Siêu Duy Vị Diện, Thiên Cơ và Thần Mẫu đã xác định Dạ Du Thần chính là cửa ải cuối cùng trên quỹ đạo số mệnh của hắn ở nơi này.

“Đám người này, ngươi định xử trí thế nào?” Mạc Phàm hỏi.

“Nếu chúng đến đây để triều bái nghe thuyết giảng, mọi chuyện sẽ rất đơn giản, chỉ cần tiêu diệt toàn bộ.” Vĩ Linh Hoàng nhàn nhạt nói.

“A, nhưng có thể có người tốt. Trong số những đệ tử Điền gia bị lôi kéo kia, nhiều người có khả năng chỉ là nghe lệnh cấp trên đến cống hiến. Bọn họ thực ra chỉ là những người trẻ tuổi non dạ, bị lợi dụng mà không hay biết.” Mạc Phàm dè dặt nói.

Nội tình Điền gia sâu rộng, nhưng không phải tất cả đều là kẻ xấu. Thực ra ranh giới giữa tốt và xấu rất khó phân biệt, nhưng một khi không được dạy bảo đủ kiến thức, kết quả cuối cùng sẽ là mù quáng đi theo con đường tà ác.

“Ta hiểu rõ bọn chúng, bởi vì thời trẻ ta cũng từng như vậy. Những kẻ như thế có một nhược điểm trí mạng, chúng không nhìn rõ được hiện thực máu me, không biết rằng hành vi đám đông của mình là dễ bị lừa gạt nhất. Ngày xưa, khi ta chứng kiến càng nhiều người cùng nhau biểu dương chính nghĩa cho một số ít, bọn họ thực sự rất tốt, nhưng kết quả hiện thực sau cùng chỉ rõ, tất cả đều là quân cờ, cuối cùng lại tự dùng niềm tin của mình để đạp đổ chính nó.”

Ở thế giới ma pháp, Mạc Phàm đã từng nhỏ bé thế nào, hiểu rõ trắng đen phải trái ra sao, hắn biết chứ. Vì biết, vì bộc lộ ra, nên mới bị người khác lợi dụng. Căn bản là chủ nghĩa anh hùng sâu trong nội tâm họ đều là sự nhu nhược. Sở dĩ chúng trông có vẻ kiên quyết không lùi bước, là bởi vì chúng chưa từng đối mặt với cơn bão táp khủng khiếp đến mức ngay cả hùng ưng cũng phải kinh hãi không dám tung cánh.

Mạc Phàm ngày xưa có thể ngoạn mục thoát nạn, phá vỡ thế cục mà không bị lừa, đó cũng là do sau lưng hắn, có rất nhiều thế lực ẩn mình nguyện ý gửi gắm hy vọng và trao đổi. Trảm Không, Hoa Quân Thủ, đại nghị viên Thiệu Trịnh, quân bài Nhật Ánh... cả Linh Linh nữa, là những người đã hết lần này đến lần khác phá giải thế cục cho hắn, để hắn có một thời tuổi trẻ rèn luyện phát triển mà không trở thành con tốt thí trong tay kẻ khác.

“Ừm, cho nên những thanh thiếu niên có quan hệ với Điền gia này đa số là những con cừu non vô tội.” Vĩ Linh Hoàng nói đến đây, lại chậm rãi giơ tay lên.

Trên tay nàng, thất đại nguyên tố hội tụ, thứ nguyên chi pháp ngưng đọng, tỏa ra sắc màu bạch kim. Trong không khí, một khẩu Cơ Quan Chu Tước đại bác từ từ hiện ra, lơ lửng trên đỉnh đầu nàng. Cơ Quan pháo không lớn lắm, miệng Chu Tước là một nòng pháo thứ nguyên có đường kính một mét, nhắm thẳng vào Ngọc Phủ tráng lệ ẩn trong bóng tối, dường như đã sẵn sàng khai hỏa.

“Chủ nghĩa anh hùng một khi trở nên quá nhiều, tập hợp thành bầy đàn, ngược lại sẽ phản tác dụng. Nó không lỗi thời, nó chỉ cần được cách tân. Ngược lại, những kẻ cổ hủ tin rằng làm việc tốt sẽ được trời phù hộ, ha, trời không phù hộ kẻ ngốc.” Nghe ra được, ngôn ngữ và ngữ điệu của Vĩ Linh Hoàng đột nhiên toát ra một vẻ lạnh lẽo đến cực điểm, phút chốc tưởng chừng La Sát địa ngục giáng lâm.

“Gieo một quẻ định mệnh đi, kẻ nào được trời cao đoái thương thì sẽ sống. Còn không, tất cả cùng nhau đầu thai, lấy đó làm gương cho hậu thế.”

.....................

Đề xuất Đồng Nhân: Tenseigan Trong Thế Giới Naruto
BÌNH LUẬN