Chương 1359: Tiên Tri
...........
Eileen vô cùng giận dữ, bởi vì nàng đã nói nhiều như vậy nhưng Triệu Mãn Duyên hoàn toàn xem nàng như không hề tồn tại. Hơn nữa, nàng còn phát hiện gã này đột nhiên dừng bước, thong dong ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, bình tĩnh đến mức thái quá, dường như chẳng mấy mặn mà với việc cứu vớt người dân Triều Ca. Biểu hiện của hắn giống như thuận tiện thì làm, còn không thì bỏ qua cũng chẳng sao cả.
Triệu Mãn Duyên có hành động kỳ lạ, hắn giơ tay ra hiệu, ý bảo Eileen đừng làm ồn.
“Không có âm thanh, Eileen, chú ý, mọi dao động âm thanh xung quanh đều đã biến mất hoàn toàn.”
“Không có tiếng động thì sao? Đúng là chúng ta đang ở trong một con hẻm vắng, không có tiếng động là chuyện bình thường mà?” Eileen phản bác, nàng không cảm thấy có gì bất thường.
Ngay lúc này, Triệu Mãn Duyên kéo nàng sát vào người, hắn đã nhận ra sự tình khác thường.
“Ngươi làm cái gì đó? Không có âm thanh chẳng phải chứng tỏ xung quanh không có nguy hiểm sao? Chuyện này không phải càng tốt à? Khẩn trương như vậy làm gì? Ngươi từ nãy đến giờ biểu hiện rất kỳ lạ.” Eileen bức bối nói.
Triệu Mãn Duyên thì không cho là như vậy.
“Trên đời này, không có mãnh thú nào lại gầm rống trước khi vồ chết con mồi. Mọi âm thanh bình thường đột nhiên biến mất, chứng tỏ đã có biến cố. Vạn vật hữu linh, chúng sinh vạn vật, ngay cả một ngọn cỏ cũng sẽ phát ra tiếng xào xạc trong gió. Nhưng tình hình hiện tại, một chút âm thanh cũng không có. Phải là hiện tượng gì... hoặc là loại quái vật nào mới có thể uy hiếp đến mức khiến cả một Triều Ca đông đúc như vậy phải câm lặng?”
Trong đầu Triệu Mãn Duyên nhanh chóng tính toán, hắn ngẩng đầu miên man nhìn bầu trời, cố gắng tìm ra điểm mấu chốt.
“Ngươi có nhớ đám mây đỏ kia xuất hiện từ lúc nào không?”
Đột nhiên, ánh mắt Triệu Mãn Duyên nhìn về phía Yêu Vân cách đó không xa, mở miệng hỏi.
“Ta làm sao biết được, ai thèm để ý đến mây chứ, rốt cuộc ngươi có nghe ta nói không đó?” Eileen đang rất sốt ruột, nàng vừa nhận được tin nhắn quan trọng từ Tương Thiểu Nhứ truyền đến, vô cùng bực bội kêu lên.
Triệu Mãn Duyên khẽ nhíu mày.
“Rốt cuộc là chuyện gì, tại sao lòng ta lại bất an đến thế? Chẳng lẽ là do ta quá lo lắng? Côn Bằng, ngươi có ý tưởng gì không?”
Nữ Chúa Côn Bằng cũng giống như Triệu Mãn Duyên, nàng nhìn chằm chằm vào đám Yêu Vân đang ngày một đến gần, âm thầm suy tính những khả năng có thể xảy ra.
“Ngươi chắc chắn là chưa từng thấy nó trước đây sao?” Côn Bằng hỏi.
Triệu Mãn Duyên suy tư một lát, đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, vỗ vào đầu mình.
Hắn liên tưởng lại thời điểm chiến đấu với một bản thể khác của chính mình bên dưới giếng cổ, ở nơi sâu thẳm trong vực thẳm hắc ám dưới đáy giếng cũng có một đám mây đỏ dày đặc xuất hiện, có vài phần tương tự với những Yêu Vân này. Song, khác biệt là, tuyệt đối không có hiện tượng kinh khủng như hiện tại. Trước mắt hắn bây giờ là một nửa bầu trời huyện Phúc Lộc bị nhuộm thành một màu đỏ rực, yêu khí lan tràn giăng đầy không gian, che kín cả đại địa.
“Hôm nay là ngày mấy?” Triệu Mãn Duyên trầm ngâm hồi lâu, lí nhí hỏi. Cùng lúc đó, hắn như nhớ ra điều gì, vội vàng lấy ra một tờ giấy do Mạc Phàm dùng ma pháp vẽ lại trước khi rời đi.
Trong lòng Triệu Mãn Duyên dâng lên một dự cảm vô cùng tồi tệ, lo lắng hỏi.
Đây là trực giác sinh tồn của một cường giả nửa bước Đế Hoàng. Linh cảm của Triệu Mãn Duyên đã cảm ứng được khí tức biến đổi của đất trời. Mỗi khi nguy hiểm sắp ập đến, tiềm thức của hắn sẽ vang lên hồi chuông cảnh báo, giống hệt như Ám Mạch của Mạc Phàm.
Đó là một tờ giấy vẽ đám Yêu Vân đỏ rực che phủ bầu trời, một quẻ bói đại hung đầy huyền bí.
Hoàn cảnh xung quanh gió êm sóng lặng, ngay cả phố Hàng Mã nhộn nhịp phía trước cách đó 300 mét cũng không có một chút động tĩnh nào, thậm chí không biết từ lúc nào những khu vực lân cận đã im ắng một cách dị thường, ngay cả một tiếng chó sủa cũng không có. Toàn bộ huyện Phúc Lộc bỗng nhiên tĩnh mịch đến đáng sợ, tất cả mọi thứ đều y hệt như bức tranh ám hiệu mà Mạc Phàm để lại.
“Mùng 6 Âm lịch, ngày 6 Dương lịch, năm thứ 6 của Kỷ Triều Tịch theo lịch của Tam Giáo.” Ở một bên, Eileen bấm ngón tay lẩm nhẩm tính, dùng phương pháp mà các học giả trong thư viện đã dạy.
Thú thật, khi nàng nói ra vế sau của câu này, trong lòng cũng dâng lên một cảm giác linh dị mơ hồ.
6... 6... 6!
Satan!
Sa Đọa!!!
“Sa Đọa Đế Hoàng...” Triệu Mãn Duyên thì thầm.
Cái gì mà mê tín dị đoan, lời tiên tri ở thời đại này đều rất đáng tin, chuyện tâm linh không thể đùa được.
Có thờ có thiêng, có kiêng có lành.
Hơn nữa, Yêu Vân chính xác là thứ mà Triệu Mãn Duyên đã nhìn thấy bên dưới giếng cổ, cũng chính là thứ mà Mạc Phàm gọi là Sa Đọa Đế Hoàng.
Hai hàng lông mày của Triệu Mãn Duyên càng lúc càng nhíu chặt.
Bởi vì… đám Yêu Vân kia đang tiến lại gần.
Triệu Mãn Duyên thậm chí có thể ngửi thấy mùi yêu khí nồng nặc từ xa bay tới, đây là mùi vị của sự nguy hiểm tột độ, là điềm báo sắp có chuyện ảnh hưởng đến tính mạng của hắn. Tinh thần hắn lúc này căng thẳng vô cùng.
Phong ấn đã được giải trừ rồi.
Là ai đã giải thoát cho nó?
Sở Nguyệt Cát!?
Dạ Du Thần!?
Sở Nguyệt Cát là Thiên Sát Cô Tinh, còn gã kia là Sa Đọa Đế Hoàng... Lẽ nào ách vận mà nàng mang đến chính là thứ này? Vận rủi của Sở Nguyệt Cát đã giải trừ phong ấn, giải phóng một hồi đại kiếp nạn sao???
“Eileen! Sự im lặng và đám Yêu Vân nồng đậm này chứng tỏ sắp có chuyện bất thường xảy ra, chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức. Nhanh lên!”
Triệu Mãn Duyên trực tiếp kéo tay Eileen, một mạch chạy không ngừng.
“Ngươi làm gì thế, chúng ta phải bảo vệ Sở Nguyệt Cát, sau đó nhanh chóng hội họp với nhóm Tương Thiểu Nhứ. Nàng đang ở gần giếng cổ, a... a!”
Eileen không cản được Triệu Mãn Duyên, bất lực bị lôi đi.
“Đừng nói nhảm nữa, Eileen! Mọi khi ta có thể nhường ngươi, nhưng bây giờ thì không! Mau đi cứu Sở Nguyệt Cát và Giang Dục rồi chúng ta rời khỏi đây ngay. Khu vực giếng cổ tuyệt đối không thể đến gần. Lời tiên tri của Mạc Phàm đã ứng nghiệm, từ giờ trở đi, Giang Dục có thể chết bất cứ lúc nào!”
Giọng nói của Triệu Mãn Duyên vô cùng nghiêm túc, lạnh băng không cho phép bàn cãi.
..........
Bên ngoài giếng cổ lúc này, rất đông người tụ tập, trong số đó còn có không ít cao thủ từ các tông môn được phái đến điều tra.
“Vỡ rồi, miệng giếng vỡ rồi, xích sắt phong ấn đều vỡ hết rồi!”
“Các ngươi không cảm thấy bầu trời hôm nay đỏ rực một cách yêu dị hơn bình thường sao? Đây là chọc giận đến Thần Ma nào đó bị trấn giữ dưới miệng giếng rồi.”
“Là kẻ nào làm? Rốt cuộc kẻ nào muốn đẩy Triều Ca vào họa kiếp thế này? Mau, mau lên Quỷ Cốc Tông, chúng ta phải phái người đến cầu cứu Sở Giang tiên sinh.”
Mấy lão nhân có thâm niên và địa vị trong vùng vội vàng nghị luận.
Bọn họ từng trải, kiến thức sâu rộng, dĩ nhiên hiểu rõ nguy hiểm hơn đám trẻ tuổi thông thường.
Dưới tình huống bầu trời yêu vân quỷ dị thế này, giếng cổ lại vỡ tan, quá nửa là có chuyện chẳng lành.
Tất cả mọi người lo âu chờ đợi, nửa khắc trôi qua mà cảm giác dài như cả thế kỷ, cứ mỗi phút lại có người hỏi lại thời gian. Thần kinh ai nấy đều căng như dây đàn.
Ngược lại, đám đệ tử thế gia và tông môn, tuổi còn trẻ, hiểu biết nông cạn, lại cảm thấy chuyện này rất bình thường.
“Các vị tiền bối, có phải các ngài đã quá lo xa rồi không? Triều Ca có vô số cấm chế, không cần phải hoảng sợ như vậy. Với lực lượng đông đảo của chúng ta, chưa chắc đã không đấu lại được hung địch. Hơn nữa, những chuyện giả thần giả quỷ thế này, phần lớn cũng chỉ là do vài con tiểu yêu giãy giụa mà thôi.”
Tuyệt đại đa số lớp trẻ không nghĩ vậy, bọn họ tự tin, cũng có chút hiếu kỳ.
Thú thật, từ khi Triệu Hoàng bị lật đổ, tòa thiên thành cấp 15 này đã quá lâu không có nổi một ngọn sóng. Triều Ca quá êm đềm, quá thanh bình, ngược lại khiến một số kẻ rảnh rỗi cảm thấy nhàm chán đến cực điểm.
Bọn họ chính là hình mẫu điển hình cho đám người ngày thường đọc sách không vào, văn võ lễ nghĩa đều kém cỏi, trong thời đại tri thức này sớm muộn gì cũng bị đào thải. Có lẽ giờ phút này, những kẻ có cùng chí hướng này tụ tập lại một chỗ, cảm thấy nếu thỉnh thoảng có vài biến động như vậy thì sẽ thú vị hơn, đủ để kích thích huyết mạch sôi trào.
Kiểu tư tưởng này, ừm, không hiếm gặp, chính là loại não toàn cơ bắp.
Yêu vân ngày càng nồng đậm, tầm nhìn bắt đầu trở nên mờ mịt, ngay cả tần số âm thanh cũng bị trì trệ, hai người đứng cạnh nhau đều không nghe quá rõ lời của đối phương.
.......................
Đề xuất Tiên Hiệp: Quỷ Bí Chi Chủ [Dịch]