Chương 1375: Dang dở một cuộc chiến

.............

.....

Ngoại ô Triều Ca.

Bên trong một ngôi miếu hoang đổ nát.

Dạ Du Thần tỉnh lại với sắc mặt trắng bệch, thân thể lảo đảo như một kẻ vừa trải qua giấc ngủ say ngàn năm, kinh qua cơn ác mộng chết chóc.

Bốn hộ pháp vội vàng quỳ xuống đỡ hắn dậy, sau lưng họ là gần trăm thành viên cấp cao nhất của Dạ Du giáo phái. Bọn họ đều là tông chủ và gia chủ của các thế lực lớn nhỏ khắp toàn cõi Đông Châu, nghe tin Dạ Du Thần đại nhân triệu tập liền đến đây triều bái.

Không thể không thừa nhận, kể từ khi Quỷ Cốc Tông suy yếu thấy rõ sau sự biến mất của Phong Thanh Dương và Chúc Di Sơn, rồi đến Điền Gia mất hết dàn lãnh đạo chỉ sau vài năm, trở thành rắn mất đầu, thì các thế lực nhỏ lẻ đều quy thuận về Dạ Du giáo phái. Họ tôn Dạ Du Thần làm lãnh tụ, dẫn dắt tất cả khai sáng một thời đại mới!

Hôm nay, hơn phân nửa những kẻ cầm đầu của Đông Châu và Tây Giới, cũng là cán sự của Dạ Du giáo phái, đều đã có mặt.

Dạ Du Thần chỉnh lại y phục, điều hòa khí tức, rồi bước đến đứng trước mặt tất cả.

Hắn thong thả cất bước, rồi đột ngột dừng lại, phá vỡ sự tĩnh lặng bằng một giọng nói chậm rãi.

“Huyết nguyệt giáng lâm, ngày này cuối cùng cũng đã đến. Tiên tổ của ta từ ức vạn năm trước đã nhìn thấu thế cục, bày ra ván cờ này. Hỡi các đồ tôn của ta, vì tín ngưỡng vĩ đại nhất, các ngươi có dám cùng ta đánh một ván cược kinh thiên động địa không? Vì mục tiêu cao cả hơn, vì vinh quang vô tiền khoáng hậu lưu danh thiên cổ, các ngươi có đủ dũng khí chứ?”

Đám người sau lưng cảm thấy lời nói của đại nhân hôm nay có phần kỳ quái bí ẩn, nhưng vì lòng kính sợ đối với vị mộng thần này, không một ai dám lên tiếng hỏi han.

Chỉ thấy một vị tông chủ họ Trương của Đông Châu, tên là Trương Kha Huy, cũng là thuộc hạ và tín đồ cuồng nhiệt nhất của Dạ Du Thần, đã đạt đến Đại Đế cảnh. Hắn có được thực lực ngày hôm nay, từ Quân Chủ cấp đột phá lên Đại Đế cảnh chỉ trong vài trăm năm, tất cả đều nhờ ơn chiếu cố của Dạ Du Thần.

Trương Kha Huy dẫn đầu giáo đoàn quỳ rạp xuống đất, thành kính dập đầu lạy chín lạy, sau đó thay mặt tất cả cất lời: “Đại nhân, cúi xin ngài dẫn dắt chúng con bước lên thương khung đại đạo.”

Vừa dứt lời, toàn bộ giáo đoàn phía sau cũng đồng thanh hô vang một câu tương tự.

Dạ Du Thần gật đầu, môi nở một nụ cười hài lòng.

Hắn cứ thế ung dung xoay người lại, đôi mắt phóng ra cái nhìn gần gũi, quan sát từng đứa con trong giáo phái của mình.

Vài phút trôi qua.

Dạ Du Thần tiến tới, xoa đầu Trương Kha Huy, giọng điệu bình thản như nước chảy mây trôi: “Địa hồn của ta bị tổn thương rồi.”

Nghe câu này, Trương Kha Huy ngẩng đầu lên, trực giác mách bảo có điều gì đó không ổn...

Chỉ thấy Dạ Du Thần cúi xuống, hôn lên mái tóc hoa râm của Trương Kha Huy, giọng nói ấm áp nhưng lại ẩn chứa sự da diết đến lạ: “Các con, ta cần tất cả linh hồn của các con để làm vật hiến tế.”

Giọng nói ấy thật ấm áp, nhưng khi lọt vào tai mọi người, sự ấm áp đó lại khiến người ta không rét mà run...

...............

Một lát sau, Mệnh Liễu Vương Linh Đan từ gần đó chạy về. Nàng cũng đã mất đi Địa Hồn sau khi bị Chúc Chi Sơn giết chết trong Mộng Cảnh. Khi nàng mang gương mặt tái nhợt chạy vào ngôi miếu hoang, đôi mày lập tức nhíu chặt, bởi vì cả tòa cổ miếu tĩnh mịch đến lạ thường, ngay cả một bóng tiểu đồng quét dọn cũng không thấy.

Tiến vào bên trong, xác chết la liệt. Tất cả mọi người đều bị giết một cách cực kỳ thảm khốc, thi thể bị vặn vẹo đến mức dị dạng, các khớp xương bẻ ngược, co quắp tựa như những con nhện chết.

“Cái này... Cái này... Chẳng lẽ đám người Triều Ca đã phát hiện ra vị trí của đại nhân nên tập kích?” Mệnh Liễu Vương Linh Đan mặt mày thất sắc, hoảng loạn tột độ.

Hơn trăm thành viên cấp cao của giáo phái, toàn những gương mặt thân quen, đều đã ngã xuống. Máu chảy lênh láng khắp miếu, tạo nên một cảnh tượng quạnh quẽ đáng sợ, hệt như một ngôi thần miếu đổ nát bị nguyền rủa.

Mệnh Liễu Vương Linh Đan cố gắng tìm kiếm Dạ Du Thần, hy vọng duy nhất của nàng lúc này.

Chỉ là, nàng đã nhầm.

Khi nàng tìm thấy khí tức của hắn, niềm vui mừng và lòng cảm tạ trời đất nhanh chóng tan thành bọt biển.

Dạ Du Thần Huỳnh Nguyên...

Không...

Hắn không phải là Dạ Du Thần Huỳnh Nguyên mà nàng từng biết.

Hắn là một con quỷ! Phía sau lưng là một đám xúc tu hệt như bạch tuộc, còn gương mặt lại mang hình dạng của một đại ma đầu Cổ Thần, với cái đầu dê quỷ dị hệt như trong truyền thuyết.

“Ngươi đến đây làm gì, Linh Đan?” Bị phát hiện bí mật lớn nhất, Dạ Du Thần không hề tỏ ra vội vã hay căng thẳng, ngược lại còn rất bình thản.

“Đại... đại nhân... tha cho ta... tha cho ta...” Mệnh Liễu Vương Linh Đan hồn bay phách lạc.

“Ngươi sợ ta sao?”

“Đừng sợ.”

“Đây mới là bộ dạng thật của ta.”

“Ta không phải nhân loại. Loài người thấp kém như thế, không xứng để ta đồng hóa. Cái tên Huỳnh Nguyên đó, chẳng qua chỉ là một lớp da người ta khoác lên mà thôi. Là bộ áo choàng hôi hám bẩn thỉu nhất ta từng mặc.”

“Đây mới đúng.”

“Đây mới là tiên tổ của các ngươi.”

“Ta là Hắc Ám Chúa Tể.”

“Tên thật của ta là Asmodeus.”

“Dạ Du Cổ Thần Asmodeus!”

“Á á á...............................”

Địa hồn của Asmodeus trước đó bị Mạc Phàm làm tổn thương, may mắn là nó đã kịp thời dùng át chủ bài thu hồi lại, không đến mức bị xé nát hoàn toàn. Bây giờ, Dạ Du Thần đã lật bài ngửa.

Nó không còn gì để mất.

Nó sẽ cướp đoạt linh hồn của tất cả tín đồ Dạ Du giáo phái đã cống hiến cho nó, để một lần cuối cùng quay về trạng thái đỉnh phong.

Một trận quyết định thắng bại.

Asmodeus không ngu, nó thừa biết rằng, kể cả bây giờ nó cũng không thể nào thắng nổi Mạc Phàm.

Muốn thắng, nó phải bám theo Đọa Lạc Viêm Quân Lucifer. Đây là con át chủ bài duy nhất trong tay nó có thể lật ngược thế cờ.

..................

Diệt trừ xong Xích Thố Chiến Hoàng Hạt, mặc kệ lý tưởng của Thần Mẫu ra sao, trong thâm tâm, Mạc Phàm cảm thấy mình vừa tích được một phần công đức lớn lao.

Dù hắn vốn không thuộc về Triều Ca, nhưng chẳng hiểu sao, khi nhìn thấy mảnh đất này nơi bá tánh an cư lạc nghiệp, đường phố tấp nập hàng quán, tình làng nghĩa xóm chan chứa, hay nhìn những thư viện xa xa, những đứa trẻ như Trịnh Khắc Thiên, Sở Nguyệt Cát, Mạc Phàm vẫn cảm nhận được một sự thân thuộc và mến thương như thể đây chính là quê nhà.

Phảng phất như hắn thật sự đã lớn lên ở đây, giống như ở Bác Thành vậy, nơi hắn đã sống mười mấy năm, nơi bắt đầu con đường pháp sư của mình.

Bác Thành và huyện Phúc Lộc quả thực có rất nhiều điểm tương đồng. Mỗi lần hồi tưởng lại tuổi trẻ đầy hoài bão và mộng mơ ở nơi đó, dù đang ở bất cứ đâu, nội tâm Mạc Phàm luôn cảm nhận được một tia bình yên.

Thế nhưng, ngay tại lúc Mạc Phàm tưởng rằng mình có thể một lần nữa tận hưởng cảm giác nghỉ ngơi này, hình ảnh hắn nhìn thấy lại khiến da gà da vịt dựng đứng cả lên.

Ám mạch rung động.

Một sự rung động cực mạnh.

Đã rất lâu rồi, Mạc Phàm mới thấy ám mạch của mình cảnh báo sâu sắc đến thế.

Một màu đen, một màu đen kịt không thấy bến bờ!!

Đây không phải là bóng tối bao trùm, không phải Vĩnh Dạ giáng lâm. Thiên địa vẫn tràn ngập ánh nắng ấm áp, vạn vật thế gian vẫn có thể thu hết vào đáy mắt, từ ngọn núi hùng vĩ xa xôi, đến ngọn đồi cỏ cháy rụi gần kề, cho đến đống xương khô vẫn còn nóng hổi của một vị Sa Đọa Đế Hoàng dưới lòng đất... tất cả mọi thứ người thường vẫn có thể nhìn thấy.

Chúng vẫn hiện hữu, không bị bóng tối nào che khuất. Chỉ có điều, tất cả đều đã mất đi màu sắc, tựa như bị phủ lên một lớp kính lọc, chỉ còn lại tông màu chì đen cổ điển.

Cao Kiệt, Triệu Mãn Duyên và Giang Dục đã sớm rời đi, khu trấn nhỏ đổ nát này chỉ còn lại một mình Mạc Phàm.

Giờ đây, cảm giác của hắn giống như một bức tranh đột nhiên bị tước đi mọi sắc thái, hay nói đúng hơn, tất cả vật thể trong tranh đều bị cưỡng ép nhuộm lên một màu xám đen chủ đạo.

Màu xám và đen này mang đến một cảm giác cô quạnh, lạnh lẽo, phảng phất như ngay cả sinh cơ của một tảng đá bình thường nhất cũng bị tước đoạt!

Một con én bay ngang trời, bộ lông xanh lam của nó vừa lọt vào vùng không gian này, trong nháy mắt, liền biến thành màu than đen như thể bị nhúng vào thùng mực.

Mạc Phàm nhặt một nắm đất. Đất vốn có màu nâu, màu son, đất đen cực kỳ hiếm thấy và thường là biểu tượng của sự phì nhiêu. Nhưng nắm đất bị “nhuộm” đen này lại giống hệt tro tàn sau khi bị liệt diễm thiêu đốt. Tất cả, tất cả mọi thứ, đều có thể dùng từ ‘tro tàn’ để hình dung.

Dù là phế tích, núi rừng, đất đai, chim chóc, hay những loài bò sát nhỏ bé, tất cả đều chung một kết cục, tựa như một thế giới được chắp vá từ tro tàn.

Mạc Phàm chỉ cần liếc mắt là nhận ra ngay.

“Vật chất tối.”

Bị tước đoạt màu sắc!

Bị hắc ám xâm nhiễm!

Bị ăn mòn!

Thế giới có sự hiện diện của hắn, tất cả chỉ còn là một màu xám đen, là một khung hình điện ảnh chỉ còn lại hai màu tối giản.

Sự khác biệt giữa vật chất tối và hắc ám vật chất chính là, hắc ám vật chất thì hoàn toàn đen kịt không thể thấy gì. Còn vật chất tối, nó khiến thế giới này bị nhuốm màu u tối, giảm đi vài tông sáng, đồng thời tước đoạt toàn bộ màu sắc.

Dù vẫn có thể thấy vật thể trước mắt, nhưng tuyệt đối không thể tưởng tượng được màu sắc nguyên bản của nó.

Giống hệt như một bức ảnh màu bị người ta chuyển thành ảnh trắng đen, rồi giảm độ sáng đi vài tông, sau đó tăng độ tương phản để làm nổi bật tông đen.

Cảnh tượng này chẳng khác nào thế giới điêu tàn, thiên địa hủy diệt.

Mạc Phàm không kinh hãi, chỉ lặng im không nói.

Cũng đã lâu lắm rồi, hắn chưa từng gặp lại kẻ này.

Thật có chút hoài niệm.

Còn một trận chiến vẫn luôn dang dở.

Còn thiếu một lời hẹn, đã lâu chưa tái ngộ.

Đối thủ phức tạp nhất trong đời, cuối cùng cũng đến lúc phải phân định thắng thua.

“Ra đây đi, Lucifer!”

Hồi ức về Thánh Thành từ 27 vạn năm trước ùa về, về trận chiến vẫn còn dang dở, một nỗi chấp niệm vẫn luôn giày vò nội tâm Mạc Phàm.

Thiên cơ con mẹ nó chứ!

Không đánh cho tên ma đầu này một trận ra trò, không thay Tiểu Mei đấm nát mặt hắn, ta ngủ không yên!

...................

Đề xuất Huyền Huyễn: Bạch Thủ Yêu Sư
BÌNH LUẬN