Chương 138: Báo Cáo Tình Hình
…
Không còn nghi ngờ gì nữa, tân viện trưởng của Học viện Đế Đô chính là Phong Ly. Hắn hiện đã rút khỏi quốc phủ, chuyển sang công tác tại hệ thống giáo dục ma pháp cơ sở.
Kể từ sau đại chiến với hải yêu và sự thất thủ của Ma Đô, vị Đại Đạo Sư quốc phủ này cảm thấy nhiệt huyết của bản thân không còn đủ để gánh vác quá nhiều trọng trách trong các tổ chức ma pháp.
Theo Mạc Phàm được biết, Phong Ly thậm chí đã leo lên đến đỉnh cao quyền lực, giữ ghế Chánh Án Trưởng của Tối cao Thẩm Phán Hội. Vì vậy, quyết định luân chuyển công tác, buông bỏ tất cả của hắn thực sự là một bất ngờ lớn.
Thuyền to thì sóng lớn, ngồi ở vị trí đó, dĩ nhiên công việc không bao giờ xuể. Tuổi tác càng lớn, kinh nghiệm và bản lĩnh chèo lái có thể càng cao, nhưng đến một thời điểm nhất định, thần trí khó mà còn minh mẫn.
Phải, sự tỉnh táo và nhiệt huyết là quan trọng nhất, bằng không với một tổ chức khổng lồ như vậy, chút nhân lực ít ỏi của Thẩm Phán Hội đúng là không thể xử lý xuể. Hiện tại, Phong Ly đang đề cử Đường Nguyệt làm người kế nhiệm mình. Hàng tuần hắn đều gọi nàng đến văn phòng viện trưởng ở Đế Đô để bồi dưỡng cho vị trí ứng cử viên này.
Nhắc đến việc Đường Nguyệt có cơ hội trở thành người chèo lái Thẩm Phán Hội, Mạc Phàm dĩ nhiên giơ cả hai tay hai chân tán thành.
Ghế Chánh Án Trưởng của Tối cao Thẩm Phán Hội có ba phiếu bầu quyết định.
Một phiếu của nguyên quốc tướng chỉ huy quân đội, một phiếu của Thủ tịch Cung đình Pháp sư, và một phiếu của nghị trưởng quốc gia đương nhiệm. Tuy nhiên, trong hiệp hội lại tồn tại một quy chế bổ sung: giả sử người tiền nhiệm chủ động rút lui khi chưa hết nhiệm kỳ vì lý do thiện chí, người đó sẽ được thêm một phiếu đề cử. Phong Ly chính là trường hợp như vậy. Điều này dẫn đến việc hiện tại có tổng cộng bốn phiếu, rất có khả năng kết quả sẽ hòa.
May mắn thay, Trung Quốc gần đây lại có một quy định mới khá hay. Có một vị trí mà về lý thuyết hoàn toàn không thuộc bất kỳ phe phái nào, hoạt động độc lập nhưng lại nhận được sự công nhận to lớn từ toàn thể quốc dân.
Phải, chính là 'Hộ pháp Thần Long'. Vị anh hùng xuất chúng của quốc gia, người thừa kế Thần thú trong truyền thuyết cổ đại… hẳn phải có tư cách được bất kỳ tổ chức nào tại Ma Đô ngày hôm đó sẵn sàng trao cho một phiếu quyết định trong các cuộc bầu cử tương lai. Tất nhiên, muốn bỏ phiếu hay không là chuyện của hắn, và hắn cũng không thể tự ứng cử chính mình hay có quyền tác động vào sinh hoạt của bất kỳ hiệp hội, tổ chức nào.
Mà Hộ pháp Thần Long là ai?
Xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt, người đó chính là Mạc Phàm. Hắn cũng hoàn toàn không ngờ rằng hôm nay mình lại có thể trao một phiếu cho Đường Nguyệt, hơn nữa còn là lá phiếu quan trọng nhất quyết định thắng bại.
“Lão sư, ta tin tưởng ngài!” Mạc Phàm đưa lá phiếu này cho Phong Ly lão sư giữ.
“Ta sẽ dốc hết sức!” Đường Nguyệt không cảm tạ hắn, giữa hai người thầy trò không cần phải câu nệ khách sáo. Chỉ có dùng thực lực của mình leo lên vị trí cao nhất trong hệ thống Thẩm Phán Hội, một lần dẫn dắt tổ chức phát huy thật tốt mới là câu trả lời trọn vẹn nhất.
"Chuyện này hoàn toàn khác với mấy lần thăng chức nhỏ trước đây. Sau khi hoàn thành bổ nhiệm lần này, danh vọng của ngươi tại Đế Đô và Hàng Châu sẽ tăng lên phi thường." Phong Ly nói tiếp với Đường Nguyệt.
"Ta hiểu rồi, cứ sắp xếp rồi tính sau!" Đường Nguyệt đáp.
Sau đó, nàng đột nhiên nhớ ra điều gì, ánh mắt có mấy phần châm chọc hướng về Mạc Phàm, cất giọng: “Phải rồi, ngươi cũng nên nghe ngóng tin tức về bệnh dịch đi. Diệp Tâm Hạ bên trời Âu quả thật vô cùng xuất sắc, nàng đã khống chế thành công khuẩn trùng."
Mạc Phàm gãi mũi, tỏ vẻ bất đắc dĩ thở dài: “Ài, nàng ấy như vậy thật khiến ta chẳng biết phải làm sao. Vốn dĩ ta còn tưởng mình sẽ một mình điều tra, theo đuổi vụ này đến cùng. Ai ngờ cuối cùng vẫn là nàng sắm vai Thần Nữ cứu thế, giành hết hào quang vào thời khắc quyết định.”
Bệnh dịch kéo dài dằng dặc bốn tháng, khiến bao bộ óc thiên tài phải bất lực, nhưng bản thân Mạc Phàm lại xem đó như chiến công phá án rực rỡ của một đại thám tử. Chính hắn chứ không phải ai khác đã lật tẩy âm mưu sâu thẳm của vị lãnh chúa yêu tộc, đồng thời còn ngăn chặn một đại kiếp còn lớn hơn sắp bùng phát.
Chỉ là so với những gì Diệp Tâm Hạ làm được, nàng dĩ nhiên đã trở thành nút thắt quan trọng nhất trong việc điều trị đại dịch. Nàng chỉ cần gọi một cuộc điện thoại cho hắn là đã báo tin hợp tác với một vị giáo sư người Mỹ sản xuất thành công dung môi tạo ra thuốc giải.
Thật đúng là chuyện ngoài dự liệu. Các nàng cứ xuất sắc như vậy, Mạc Phàm thầm nghĩ có khi sau này mình chỉ nên làm một người đàn ông nội trợ: sáng thay tã, nấu cơm, chiều dọn dẹp nhà cửa đón 'nữ hoàng' về, tối đến thì đắp chăn... tắt đèn đi ngủ.
"Mạc Phàm, ngươi nói đại dịch lần này là do Côn Lôn Vĩ Linh Hoàng thức giấc gây ra phải không?” Tùng Hạc suy nghĩ một thoáng rồi hỏi.
“Đúng vậy!" Mạc Phàm đáp.
“Nếu chúng ta khoa trương công khai có thuốc giải như vậy, nàng ta sẽ bỏ qua sao? Liệu có phải là công khai quá mức, đánh rắn động cỏ rồi không?" Tùng Hạc thắc mắc.
Lời của Tùng Hạc cũng chính là điều mà cả Phong Ly và Đường Nguyệt đều thắc mắc, một vấn đề rất trọng tâm.
Giả sử cả thế giới tìm ra phương thuốc chữa đại dịch, chuyện này không nghi ngờ gì Vĩ Linh Hoàng sẽ biết được. Liệu nàng ta có nâng đại dịch lên một tầm cao mới hay không!?
Ba người họ đều có phần thắc mắc, nhưng sâu trong lòng, họ lại thấy Mạc Phàm nở một nụ cười đầy đắc ý: "Ban đầu các nàng ấy cũng có băn khoăn giống như ngươi.”
“Nghĩa là sao? Ta vẫn chưa hiểu?" Đôi mắt Phong Ly chuyển động, rõ ràng đang rất thận trọng suy nghĩ về vấn đề này.
Mạc Phàm lại nháy mắt, cố làm ra vẻ mặt thâm sâu khó lường: “Các ngươi nghĩ ra được chuyện này sẽ tác động đến Vĩ Linh Hoàng, ta tin chắc nàng ta cũng sẽ nghĩ ra. Do đó, ta có một lập luận: nếu theo tư duy thông thường, người ta chắc chắn sẽ tương kế tựu kế, tìm cách phá ngược phương thuốc, thay đổi tế bào khuẩn trùng. Nhưng nàng ta thông minh như vậy, dĩ nhiên sẽ biết đây là một cái bẫy giăng sẵn, nên sẽ không muốn xuất đầu lộ diện."
"Ý của ngươi là…?" Tùng Hạc có chút mờ mịt.
"Kẻ thông minh có cách trị của kẻ thông minh. Ta tin rằng Vĩ Linh Hoàng sẽ lẩn trốn, tuyệt đối không ra mặt ngăn cản. Nàng ta nhất định sẽ có tư duy đi trước nhân loại một bậc, dĩ nhiên sẽ ở phía sau chờ đợi động thái rõ ràng hơn. Đối với nàng, việc khuẩn trùng bị khắc chế cũng không thể tính là thất bại. Vì vậy, ta có thể cam đoan đợt xuất khẩu thuốc giải đại trà trên toàn thế giới này sẽ không bị vị lãnh chúa yêu quốc kia tác động." Mạc Phàm tiếp tục giải thích.
Lời lẽ này, xét trên mọi phương diện, đều hoàn toàn không sai. Nếu Vĩ Linh Hoàng ra mặt can thiệp vào phương thuốc lúc này, nàng ta chính là tự đặt một chân ra ánh sáng, càng khẳng định cho Mạc Phàm biết hành vi của mình đang bị theo dõi, biến bản thân thành mục tiêu săn đuổi của nhân loại.
Nước đi bất ngờ này quả thật cũng có thể xem là ngoài dự đoán. Ai có thể nghĩ tới một kế hoạch đấu trí chồng chất tầng tầng lớp lớp như vậy chứ?
Đừng nói Phong Ly hay Tùng Hạc có chút nhìn không thuận mắt vẻ mặt càng lúc càng đắc ý của tên tiểu tử thối này, ngay cả Đường Nguyệt vốn rất thân thiết cũng có mấy phần kinh ngạc về trí tuệ mà học trò mình thể hiện ra.
Đây là hắn đang ngày càng chứng tỏ tư cách trở thành vị hộ pháp anh minh nhất trấn thủ Hoa Hạ sao…
“Được rồi, ngươi tính toán như vậy rất tốt!” Phong Ly lão sư hài lòng gật gù.
“Hắc hắc, nói đi nói lại, ta có được ngày hôm nay cũng là nhờ có lão sư tốt, thật sự là trăm sự nhờ lão sư!" Mạc Phàm cười hắc hắc đầy hớn hở.
Vừa nãy còn bị tên học trò ngỗ nghịch này mắng nhiếc ngoài cửa, lúc này trên mặt Phong Ly đã treo một nụ cười nhàn nhạt, hẳn là đang được “trò cưng” vuốt mông nên rất dễ chịu.
“Khà khà, đó là bổn phận...” Phong Ly vui vẻ định nói gì đó.
“Ta lại một lần nữa phải đội ơn người, Đường Nguyệt lão sư!” Mạc Phàm cúi đầu hành lễ với Đường Nguyệt, ánh mắt vẫn không quên liếc qua khuôn mặt đang bốc hỏa của Phong Ly.
“...”
“Mạc Phàm...” Phong Ly thở dài một hơi, cố gắng bình tĩnh lại, vừa rót trà vào tách vừa trầm giọng cất tiếng.
“Ngài còn có chuyện gì chỉ giáo ta sao?” Mạc Phàm hỏi.
“Chào hỏi xong rồi thì biến khỏi đây đi, cũng đừng bao giờ quay lại nữa, ta cảm thấy không dạy nổi ngươi!" Phong Ly sắc mặt ngưng trọng nói.
“A, không được, lão sư, ta đây là rất thiện chí theo ngài học hỏi mà nên người, nói vậy oan uổng cho ta quá." Mạc Phàm cười cợt đáp.
Phong Ly hừ lạnh một tiếng, tâm trạng không muốn trả lời.
“Phải rồi, gần đây ta có nghe Cấm Chú Hội nói ngươi định đi tìm Đại Địa Kết Tinh để đột phá tu vi. Kết quả thế nào rồi?” Tùng Hạc một bên vuốt râu hỏi.
Phải nói là Cấm Chú Hội cũng xem như giữ bí mật rất tốt, đến giờ vẫn chưa công bố thông tin Mạc Phàm đã đạt đến cảnh giới Cấm Chú hai hệ. Ngay cả Thẩm Phán Hội hay liên minh học viện cũng đều mù tịt tin tức này.
Mạc Phàm có chút do dự, không biết nên nói tình huống này thế nào cho đúng, hay là cứ mượn cớ này giấu luôn cũng được.
Chỉ là Đường Nguyệt lại rất dễ dàng nắm bắt được suy nghĩ trong ánh mắt của học trò mình: “Mạc Phàm, ngươi đã là Cấm Chú Pháp Sư rồi?”
“Ha ha…” Mạc Phàm lập tức cười khổ gãi đầu, sao lại bị phát hiện nhanh như vậy chứ.
“Không tệ, coi như ngươi là thiên tài trác việt nhất Hoa Hạ cũng được rồi. Chưa tới ba mươi tuổi đã bước vào tu vi Cấm Chú." Phong Ly vẫn giữ vẻ mặt nhàn nhạt nói, tiện tay nhấp một ngụm trà giải nhiệt.
“Là thế này lão sư… các vị đều là người thân thiết với ta, không cần phải giấu diếm. Có một chút thông tin cần đính chính…” Mạc Phàm cuối cùng quyết định nói thẳng.
“Đính chính chuyện gì?” Tùng Hạc hơi bất ngờ hỏi.
“Ta… là bốn hệ Cấm Chú.”
“Phụt!”
Phong Ly phun thẳng ngụm trà vừa nhấp vào miệng, vẻ mặt lập tức biến sắc, ngơ ngác chẳng khác nào một con khỉ đột.
-------------------------------------------------------------
(Tình hình là tác giả phải đi công tác ở Điện Thần Tự Do một thời gian, đại khái là giờ giấc các kiểu đều lung tung và nhiều việc. Cho nên sắp tới dị bản có khả năng 2-3 ngày mới ra nổi một chương, khi nào xong việc mới có thể trở về như cũ. Nay thông báo để các đạo hữu gần xa nắm được, rất cảm ơn các bạn trong thời gian qua đã ủng hộ.)
❅ Vozer ❅ Cộng đồng dịch
Đề xuất Tiên Hiệp: Yêu Thần Ký (Dịch)